Họ chạy trốn trong bóng đêm hỗn loạn. Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, có lẽ là do tiếng nổ nhỏ mà An Hạ gây ra. Cô đã kéo Thiên Khôi thoát khỏi con hẻm, băng qua vài con phố nhỏ cho đến khi họ tìm thấy một chiếc xe taxi đang chờ đèn đỏ.
An Hạ nhanh chóng mở cửa xe, đẩy Thiên Khôi vào ghế sau. "Đưa chúng tôi đến ga tàu điện ngầm xa nhất có thể," cô nói với tài xế bằng giọng khàn đặc.
Suốt chuyến đi ngắn ngủi, không ai nói một lời nào. Sự im lặng trong xe còn căng thẳng hơn cả cuộc rượt đuổi vừa qua. An Hạ ngồi thẳng lưng, ánh mắt luôn dán vào gương chiếu hậu, dò xét xem có dấu hiệu bị theo dõi không. Thiên Khôi ngồi cách cô một khoảng xa nhất có thể, ánh mắt anh chứa đựng sự ngờ vực lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào cô như nhìn một con rắn độc.
Khi taxi dừng lại gần một khu vực đông người, Thiên Khôi trả tiền xe và kéo An Hạ vào đám đông hỗn loạn của ga tàu điện ngầm. Anh đảm bảo rằng họ đã cắt đứt mọi dấu vết truy đuổi.
Cuối cùng, họ tìm thấy một góc khuất yên tĩnh tại một quán cà phê đã đóng cửa. Ánh sáng mờ ảo từ đèn đường chiếu vào.
Thiên Khôi đặt túi hành lý xuống, sau đó quay sang An Hạ. Anh không còn vẻ bối rối hay giận dữ; anh đã hoàn toàn lấy lại sự kiểm soát và sự lạnh lùng của mình.
"Bây giờ, hãy nói thật, Mạn Nghi," anh nói, nhấn mạnh tên thật của cô với sự khinh miệt. "Màn kịch đã kết thúc. Tại sao cô không trở về với đồng bọn? Tại sao lại cứu tôi và tự đặt mình vào tình thế bị truy sát?"
An Hạ nhìn anh, biết rằng cô phải dùng sự thật để vượt qua sự ngờ vực của anh.
"Tên tôi là Mạn Nghi. Tôi là điệp viên. Tôi được cử đến để lấy Mảnh Ghép Mê Cung," cô thú nhận, dứt khoát. "Nhưng mọi thứ tôi nói trong Chương 7 là thật. Tổ chức của tôi đã ra lệnh hành động ngay và họ đã cử Đặc vụ Z—người huấn luyện của tôi—đến đây để xử lý cả hai chúng ta, hoặc để kiểm soát tôi. Tôi đã phản bội họ."
"Vì sao?" Thiên Khôi hỏi, giọng anh gần như là một tiếng gầm gừ. "Vì cô yêu tôi? Đừng làm tôi buồn cười. Cô chỉ mới biết tôi chưa đầy một tuần."
"Tôi không yêu ngài," An Hạ nói, mặc dù lời nói đó khiến cô đau nhói. Cô biết rằng anh sẽ không bao giờ tin vào tình yêu lúc này. Cô phải đưa ra lý do mà một người như anh có thể hiểu được. "Tôi phản bội vì tôi mệt mỏi, Thiên Khôi. Tôi đã làm việc cho họ mười năm. Họ hứa hẹn sự tự do sau nhiệm vụ này. Nhưng khi tôi biết rằng họ sẽ tiếp tục truy sát tôi ngay cả khi tôi hoàn thành, tôi không chấp nhận. Tôi không còn muốn là một con cờ nữa. Tôi muốn kết thúc mọi thứ. Và cách duy nhất để kết thúc là hủy diệt họ. Và điều đó bắt đầu bằng việc bảo vệ vật phẩm này và bảo vệ ngài."
Thiên Khôi nhìn cô thật lâu. Anh không tin vào sự tự do, nhưng anh tin vào sự phản bội và sự sống còn.
Anh đặt Mảnh Ghép Mê Cung lên chiếc bàn cũ kỹ giữa hai người. Anh chạm vào nó một cách trân trọng, như chạm vào một sinh mạng.
"Mảnh Ghép này không phải là kho báu. Nó là một bằng chứng lịch sử có thể thay đổi cục diện rất nhiều thứ. Tổ chức của cô sẽ không dừng lại cho đến khi họ có được nó. Và giờ đây, cả cô và tôi đều là mục tiêu," Thiên Khôi nói.
Anh ngước nhìn cô, và trong mắt anh, không còn sự thất vọng cá nhân nữa, mà là sự tính toán của một chiến lược gia.
"Tôi cần phải rời khỏi thành phố này. Tôi phải đến một nơi mà không ai có thể tìm thấy tôi, cho đến khi tôi có thể công bố sự thật về Mảnh Ghép Mê Cung. Đó là một hành trình dài và nguy hiểm."
Thiên Khôi lấy ra một tấm bản đồ và trải ra trên bàn, ánh mắt anh đầy quyết đoán.
"Mạn Nghi," anh nói, tên cô thoát ra khỏi miệng anh một cách trọn vẹn và lạnh lùng. "Cô là một gián điệp, cô nguy hiểm, cô đã lừa dối tôi, và tôi không tin cô. Nhưng cô là người duy nhất có kỹ năng và hiểu được quy tắc của trò chơi này. Nếu cô muốn tự do, cô phải giúp tôi. Cô phải đi cùng tôi."
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, tạo ra một lời mời cấm kỵ và đầy rủi ro.
"Làm vệ sĩ cá nhân của tôi. Bằng mạng sống của cô. Nếu cô phản bội lần nữa, tôi thề sẽ tự tay kết liễu cô."
An Hạ hiểu đây là cơ hội duy nhất để cô tồn tại và chiến đấu cho tự do. Và là cơ hội để cô hàn gắn một điều gì đó đã vỡ vụn trong tâm hồn mình.
Cô nhìn Thiên Khôi, gật đầu dứt khoát. "Tôi chấp nhận. Nhưng tôi không phải là vệ sĩ của ngài. Chúng ta là đối tác bất đắc dĩ. Chúng ta cùng chiến đấu để sống sót."
Thiên Khôi không tranh cãi. Anh gấp bản đồ lại.
"Tốt. Chúng ta phải đi ngay lập tức. Lời mời đã chính thức được đưa ra."
Và như thế, mối quan hệ cấm kỵ, đầy nguy hiểm giữa Gián điệp và Mục tiêu, được ràng buộc không phải bằng tình yêu mà bằng sự sống còn và sự phản bội, đã bắt đầu.