Thiên Khôi hành động nhanh chóng một cách đáng kinh ngạc. Anh không hoàn toàn tin An Hạ, nhưng thông tin về cơ chế bí mật đã buộc anh phải xem xét khả năng lời cô là thật.
"Cô đi trước, tôi đi sau," Thiên Khôi ra lệnh, giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng sự gấp gáp đã thay thế sự thận trọng.
Anh nhanh chóng mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc túi du lịch nhỏ, vơ vội một vài thứ cần thiết và một khẩu súng lục. An Hạ, Gián điệp, đã nhận ra ngay loại súng đó và cách anh giữ nó—một người biết sử dụng vũ khí.
Thiên Khôi không phải là một học giả yếu đuối. Nhận thức này khiến An Hạ vừa bất ngờ vừa nhẹ nhõm.
"Căn hầm ở dưới thư viện," An Hạ nói, "chúng ta phải vòng qua khu vực chính. Có thể có người canh gác bên ngoài rồi."
"Không cần," Thiên Khôi gạt đi, khuôn mặt anh quyết đoán. Anh đi đến một bức tường gần lò sưởi, chạm vào một nút bấm ẩn mà An Hạ chưa từng thấy trong bản đồ cô lập. Một cánh cửa bí mật, ẩn sau lớp gỗ trang trí, từ từ trượt ra.
"Lối đi này dẫn đến thẳng hầm chứa và sau đó là đường hầm thoát hiểm," Thiên Khôi nói, ánh mắt anh cảnh giác. "Tôi không bao giờ đặt toàn bộ niềm tin vào một cơ chế duy nhất."
An Hạ cảm thấy mình bị qua mặt. Cô đã cài đặt thiết bị nghe trộm, đã quan sát, nhưng vẫn không hề hay biết về đường hầm này. Điều đó chứng tỏ sự phòng bị của Thiên Khôi vượt xa mọi dự đoán của Tổ chức.
"Nhanh lên," anh thúc giục.
Cả hai lao vào khoảng tối của lối đi bí mật. Không khí ẩm ướt, và chỉ có ánh đèn pin nhỏ từ điện thoại của Thiên Khôi soi đường. Họ di chuyển xuống cầu thang xoắn ốc bằng đá.
Dưới tầng hầm, Mảnh Ghép Mê Cung được cất giữ trong một chiếc hộp kim loại đơn giản, chứ không phải một kho tàng lộng lẫy nào. Thiên Khôi mở khóa, lấy di vật đó ra—một mảnh vỡ nhỏ, có khắc các ký hiệu cổ xưa. Anh cẩn thận nhét nó vào túi áo khoác.
"Xong," Thiên Khôi nói. "Giờ là lúc cô giải thích."
"Không phải lúc này," An Hạ thì thầm, cô nghe thấy một tiếng động nhẹ từ tầng trên—một tiếng động không phải của người quản gia. "Họ đã vào rồi."
Thiên Khôi không tranh cãi thêm. Anh dẫn An Hạ đi sâu hơn vào đường hầm, đường đi được lát bằng đá, dẫn ra ngoài biệt thự.
Khi họ đến gần lối ra—một nắp cống cũ kỹ nằm trong con hẻm tối—một tiếng động lớn vang lên từ phía trên, kèm theo tiếng kính vỡ.
"Họ dùng vũ lực," Thiên Khôi nói, anh nhanh chóng mở nắp cống.
An Hạ là người đầu tiên chui ra ngoài. Cô quan sát xung quanh: Con hẻm tối, không người.
"Mau!" Cô thúc giục.
Ngay khi Thiên Khôi chuẩn bị chui lên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cuối con hẻm.
"Không cần phải vội vã thế, Mạn Nghi."
An Hạ đứng sững lại. Cô nhận ra giọng nói đó. Đó là Đặc vụ Z, người huấn luyện của cô, người mà cô luôn kính trọng và sợ hãi. Tổ chức đã cử người thân cận nhất của cô đến.
Đặc vụ Z bước ra từ bóng tối, thân hình cao lớn, đeo găng tay da đen, trong tay là một khẩu súng có gắn bộ giảm thanh. Anh ta biết tên thật của cô—Mạn Nghi.
Thiên Khôi, nghe thấy tên thật của An Hạ và nhìn thấy khẩu súng, lập tức hiểu ra mọi chuyện. Anh nhìn An Hạ với một ánh mắt kinh hoàng và bị phản bội.
"Mạn Nghi? Cô là gián điệp của chúng?" Giọng anh không còn lạnh lùng hay tức giận nữa, mà là sự thất vọng đau đớn. Bức tường niềm tin vừa chớm nở đã sụp đổ hoàn toàn.
"Tôi..." An Hạ cố gắng giải thích, nhưng không thể.
Đặc vụ Z cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn. "Cô ta là sản phẩm tốt nhất của chúng ta, Thiên Khôi. Cô ta chỉ đến để lấy di vật và giao nộp anh. Mọi thứ cô ta nói, kể cả sự cảnh báo, đều là một phần của màn kịch để anh di chuyển Mảnh Ghép Mê Cung đến nơi chúng tôi có thể dễ dàng lấy nó hơn."
An Hạ cảm thấy mọi lời nói dối của mình đều quay lại đâm vào cô. Cô không hề có ý định lừa dối anh theo cách đó, nhưng bây giờ, cô không thể chứng minh được.
"Mạn Nghi, nhiệm vụ đã xong. Trở về. Hoặc cô sẽ phải chết cùng với mục tiêu," Đặc vụ Z ra lệnh.
An Hạ đưa ra quyết định nhanh nhất trong đời. Cô rút con dao găm nhỏ giấu trong áo. Cô không quay về phía Đặc vụ Z, mà quay sang Thiên Khôi.
"Tôi không muốn làm thế này," cô nói, mắt cô ướt át, "nhưng tôi không còn cách nào khác để chứng minh."
Trong một động tác nhanh như chớp, An Hạ dùng con dao cắt vào dây cáp điện ngầm gần đó, tạo ra một tiếng nổ nhỏ và một tia lửa điện mạnh. Con hẻm chìm trong bóng tối hoàn toàn.
"CHẠY!" An Hạ hét lên.
Cô nắm lấy tay Thiên Khôi và kéo anh vào sâu hơn trong con hẻm. Hai người chạy trốn trong màn đêm, tiếng bước chân họ vang vọng trên nền đá lạnh lẽo.
Thiên Khôi chạy theo cô, không phải vì tin cô, mà vì anh không có lựa chọn nào khác. Anh biết, giây phút này, anh đang bị cuốn vào một trò chơi sinh tử của Mạn Nghi, người phụ nữ mà anh từng nghĩ là An Hạ.
Anh vẫn nắm chặt Mảnh Ghép Mê Cung, và anh nắm chặt khẩu súng trong túi. Anh không thể tin cô, nhưng cô là người duy nhất đang giữ anh sống sót.