MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiệp Viên - Điệp Liên TúChương 7

Điệp Viên - Điệp Liên Tú

Chương 7

1,147 từ · ~6 phút đọc

Kim đồng hồ chỉ bốn giờ sáng. An Hạ cảm thấy từng giây trôi qua đều là một gánh nặng của áp lực. Ánh sáng từ màn hình điện thoại, nơi tin nhắn cảnh báo của tổ chức vẫn nhấp nháy, gần như thiêu đốt võng mạc cô. Cô phải hành động, không phải để cướp cổ vật, mà để cứu Thiên Khôi.

Cô biết anh vẫn còn thức. Anh Khôi thường làm việc trong phòng nghiên cứu cá nhân ở tầng hai vào giờ này.

An Hạ không ngần ngại, cô nhanh chóng đi thẳng lên lầu. Cô không sử dụng kỹ năng rón rén của điệp viên, mà chỉ đi như một người phụ nữ bị ám ảnh bởi một ý nghĩ cấp bách. Sự bất thường này có thể là bằng chứng tốt nhất cho sự chân thật của cô lúc này.

Đến trước cánh cửa phòng nghiên cứu, cô gõ cửa ba lần, dứt khoát và mạnh mẽ, không giống như sự lịch thiệp, chuyên nghiệp thường ngày của An Hạ.

Giọng Thiên Khôi vang lên, có chút bất mãn: "Ai đấy?"

"Là tôi, An Hạ. Có chuyện khẩn cấp, thưa ngài Khôi. Xin ngài mở cửa."

Cửa mở ra. Thiên Khôi đứng đó, vẫn là chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, khuôn mặt anh hiện rõ sự khó chịu khi bị quấy rầy. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt căng thẳng đến tột độ của An Hạ, vẻ khó chịu đó tan biến, thay bằng sự cảnh giác.

"Chuyện gì?" Thiên Khôi hỏi, giọng anh lạnh lùng, sẵn sàng phản ứng với bất cứ điều gì.

An Hạ bước vào, cô không lãng phí thời gian. Cô lập tức khóa chốt cửa. Hành động này khiến Thiên Khôi nhíu mày, anh lập tức đặt tay vào túi quần, nơi cô đoán có một vật phòng vệ nào đó.

"Ngài đang gặp nguy hiểm, Thiên Khôi. Nguy hiểm thực sự, ngay bây giờ," An Hạ thì thầm, cô tiến lại gần anh, giọng cô run rẩy một cách chân thật.

"Cô đang nói gì vậy, An Hạ? Nếu là về công việc phục chế, hãy nói vào sáng mai."

"Không phải công việc. Ngài không tin tôi, tôi hiểu, nhưng xin ngài hãy nghe kỹ," An Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh. Cô bắt buộc phải bỏ đi sự diễn kịch, bộc lộ một phần sự thật đau đớn.

"Tôi không phải là một người đơn giản như ngài nghĩ. Quá khứ của tôi phức tạp, và nó đã theo dấu tôi đến đây. Bây giờ, những kẻ đã truy đuổi tôi đang ở rất gần biệt thự này. Mục tiêu ban đầu của họ là tôi, nhưng vì tôi ở đây... Ngài đã trở thành mục tiêu thứ yếu."

Thiên Khôi vẫn đứng yên, ánh mắt anh dò xét cô một cách xuyên thấu, cố gắng phân tích sự chân thật đằng sau nỗi sợ hãi của cô. Anh chưa hề tin, nhưng sự khẩn cấp trong giọng nói cô là điều không thể giả tạo.

"Cô đang nói về ai? Cô có thể kể một câu chuyện hay hơn đó," Thiên Khôi chế giễu, nhưng tay anh đã buông khỏi túi quần.

"Ngài không cần biết họ là ai. Ngài chỉ cần biết họ có thể đột nhập vào đây bất cứ lúc nào. Họ giỏi hơn người của ngài. Nếu ngài không hành động ngay, thứ ngài đang bảo vệ—Mảnh Ghép Mê Cung—sẽ bị lấy đi, và ngài sẽ không an toàn."

An Hạ biết cô phải cung cấp một bằng chứng không thể chối cãi. Một bằng chứng chứng minh cô biết bí mật của anh, nhưng lại không phải là kẻ muốn đánh cắp nó.

Cô tiến đến bàn làm việc của anh, nhanh chóng vẽ phác thảo một chi tiết nhỏ lên tờ giấy: đường nét của vết mờ trên sàn gỗ thư viện mà cô tìm thấy trước đó.

"Cơ chế mở hầm bí mật nằm ở góc thư viện. Ngài phải ấn vào cuốn Lịch sử Nghệ thuật màu đỏ, tập 3, sau đó nhấn vào nút ẩn dưới chân bàn thư viện. Sau đó, ngài phải đặt vật phẩm lên vị trí đó trong vòng năm giây. Đó là cơ chế chống trộm cổ điển. Tôi đã thấy," cô nói dồn dập, "những dấu vết bụi trên sàn cho thấy ngài thường xuyên sử dụng nó."

Thiên Khôi nhìn chằm chằm vào bản phác thảo. Khuôn mặt anh hoàn toàn cứng lại. Chỉ có anh và người quản gia biết về cơ chế đó. Giờ đây, một người phụ nữ mới quen chỉ vài ngày đã tiết lộ nó.

Đó không phải là một lời nói dối. Đó là thông tin tuyệt mật.

"Cô... cô đã tìm thấy nó khi nào?" Giọng Thiên Khôi trầm xuống, đầy nguy hiểm. Bức tường băng giá của anh đã rơi xuống, không phải vì sự lãng mạn, mà vì một sự thật lạnh lùng và không thể chối bỏ.

"Tôi không quan tâm đến Mảnh Ghép Mê Cung," An Hạ nói, mặc dù đó là một lời nói dối trắng trợn. "Tôi quan tâm đến việc ngài phải sống sót. Kẻ thù của tôi sắp đến. Chúng có thể sử dụng tôi để làm mồi nhử. Ngài phải di chuyển vật phẩm, và tốt nhất là rời khỏi đây cùng tôi ngay lập tức."

Sự hỗn loạn và sợ hãi dâng lên trong mắt An Hạ là hoàn toàn thật, bởi vì cô biết mình vừa phản bội tổ chức và đặt cược mạng sống vào niềm tin mong manh của Thiên Khôi.

Thiên Khôi bước lại gần cô. Lần này, sự gần gũi của anh không phải là một cái chạm vô tình hay một sự hấp dẫn. Nó là sự đe dọa. Anh nghiêng người xuống, ánh mắt anh nhìn sâu vào cô, dò xét đến tận cùng linh hồn.

"Cô là ai, An Hạ? Hay Mạn Nghi? Cô là gián điệp, hay là kẻ tống tiền?" anh gằn giọng.

"Tôi là người đang cảnh báo ngài trước khi quá muộn," An Hạ cố giữ vững giọng nói, nhưng cô đã không thể kiềm chế được sự giằng xé nội tâm. "Bây giờ, ngài có năm phút để quyết định. Tin tôi và hành động. Hoặc đuổi tôi đi và đối mặt với những gì sẽ xảy ra khi bình minh đến."

Thiên Khôi vẫn nhìn cô, nhưng sau đó, ánh mắt anh dán vào cửa sổ. Anh không tin cô, nhưng sự cảnh giác của anh đã được kích hoạt. Anh là người kiểm soát mọi thứ, và giờ đây, anh đã mất kiểm soát.

Anh đưa ra quyết định nhanh chóng, không dựa trên niềm tin, mà dựa trên sự rủi ro.

"Nếu cô dám lừa dối tôi, An Hạ..." Thiên Khôi siết chặt hàm, rồi quay người đi về phía cửa.

"Chúng ta đi. Nhưng cô sẽ phải kể cho tôi mọi thứ."