Sau sự cố với khung tranh, Thiên Khôi đã giữ lời hứa. Một trợ lý phục chế mới được cử đến, và lịch làm việc của An Hạ trở nên rõ ràng hơn, nhưng đồng thời, Thiên Khôi cũng ít xuất hiện trong khu vực làm việc của cô hơn. Anh trở nên kín đáo hơn.
Tuy nhiên, mối quan hệ mới của họ không còn là sự đối thoại công việc khô khan nữa. Nó được thay thế bằng những khoảnh khắc giao tiếp không lời: một cái gật đầu nhỏ khi họ vô tình chạm mặt ở hành lang, một ánh nhìn kéo dài hơn mức cần thiết trước khi anh quay lưng đi. An Hạ biết đó là kết quả của việc cô đã cho phép mình bộc lộ sự yếu đuối, một điểm yếu khiến anh bận tâm.
Buổi chiều hôm đó, An Hạ làm việc muộn. Cô cần phải ở lại để hoàn thành một bước quan trọng trong quá trình phân tích lớp sơn dầu của một bức chân dung. Trợ lý đã về, và sự im lặng bao trùm biệt thự.
Lợi dụng cơ hội này, An Hạ lén lút tiếp cận Thư viện chính. Theo thông tin từ thiết bị nghe trộm, Thiên Khôi thường ở đây vào tối muộn, làm việc cá nhân hoặc đọc sách. Đây là lúc tốt nhất để quan sát anh trong môi trường tự nhiên nhất của mình.
An Hạ mở cánh cửa thư viện hé ra một khe nhỏ. Đèn chính đã tắt, chỉ có ánh sáng vàng dịu dàng từ chiếc đèn bàn cổ điển chiếu rọi vào một khu vực nhỏ.
Thiên Khôi đang ngồi ở bàn làm việc. Anh không làm việc. Anh chỉ dựa lưng vào ghế, tay cầm một bức ảnh cũ đã ố vàng. Gương mặt anh, dưới ánh đèn mờ, hiện rõ vẻ mệt mỏi và cô độc mà An Hạ chưa từng thấy trước đây.
Lớp mặt nạ cẩn trọng và lạnh lùng mà anh luôn mang theo đã hoàn toàn biến mất. Anh trông giống một người đàn ông đơn độc, đang gánh vác một bí mật hoặc một nỗi đau lớn. An Hạ thấy sự giằng xé trong đôi mắt anh khi anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
Bức ảnh ấy không phải là hình ảnh của cổ vật. Đó là hình ảnh một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy sức sống. Có thể là mẹ, hoặc là người yêu cũ của anh.
An Hạ, Gián điệp, đáng lẽ phải nhân cơ hội này để lẻn vào sâu hơn, tìm kiếm thông tin hoặc cài đặt thêm thiết bị. Nhưng An Hạ, người phụ nữ đang đứng nhìn từ ngưỡng cửa, lại cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ hơn: Cảm xúc thật của anh là gì?
Cô đứng yên lặng, như bị đóng băng. Cô thấy anh từ từ đưa tay chạm vào bức ảnh, động tác nhẹ nhàng, đầy tiếc nuối và hoài niệm.
Thiên Khôi đặt bức ảnh xuống, anh thở dài nặng nề. Sau đó, anh mở một cuốn sổ da cũ, không phải sổ làm việc, mà là một cuốn nhật ký hoặc sổ ghi chép cá nhân. Anh viết một dòng gì đó, rồi lại dùng tay day day thái dương, rõ ràng đang phải đối mặt với một áp lực vô hình nào đó.
Trong khoảnh khắc đó, An Hạ nhận ra một điều quan trọng: Thiên Khôi không phải là một kẻ máu lạnh, chỉ là một người đàn ông cô độc đang bảo vệ thứ anh ta trân trọng, có lẽ là để thực hiện lời hứa với người phụ nữ trong bức ảnh.
Sự hiểu biết này đã làm phức tạp thêm nhiệm vụ của cô. Nó không còn là đánh cắp tài sản của một mục tiêu vô danh nữa. Nó đã trở thành việc phản bội lòng tin của một người đàn ông đang đau khổ, một người đã cho cô thấy mặt yếu đuối của mình.
An Hạ lùi lại, nhẹ nhàng đóng cửa thư viện. Cô không cần phải ở lại. Cô đã có được thông tin quan trọng hơn bất kỳ tài liệu nào: chìa khóa tâm lý của Thiên Khôi.
Cô quay trở lại phòng làm việc của mình, nhưng sự tập trung đã hoàn toàn bị phá vỡ. Cô nhớ lại cái chạm tay vô tình của anh, sự giận dữ khi anh lo lắng cho sự an toàn của cô, và giờ là nỗi cô độc trong ánh mắt anh.
Làm cách nào để tôi có thể làm tổn thương anh ta? Câu hỏi đó len lỏi vào tâm trí cô, một điều chưa từng xảy ra với Mạn Nghi trước đây.
An Hạ nhận ra rằng cô không chỉ đang thực hiện một nhiệm vụ, mà cô đang tham gia vào một trò chơi mạo hiểm với cảm xúc của chính mình. Cô đã cho phép nhân vật An Hạ trở nên quá thật.
Nhiệm vụ của cô là quyến rũ anh để lấy cổ vật. Nhưng nếu cô bắt đầu quan tâm đến anh? Đó chính là mối quan hệ cấm kỵ nguy hiểm nhất: sự cấm kỵ của trái tim, không phải của luật pháp.
Tối đó, khi cài đặt tai nghe để nghe lén các cuộc trò chuyện của Thiên Khôi, An Hạ cảm thấy một sự ghê tởm đối với hành động của chính mình. Cô đang xâm phạm quyền riêng tư của một người đàn ông mà cô đã nhìn thấy sự cô đơn của anh.
Đột nhiên, giọng nói của Thiên Khôi vang lên trong tai nghe. Anh đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại, không phải về công việc hay cổ vật, mà về một vấn đề cá nhân.
"Tôi biết chuyện đó là liều lĩnh," giọng anh trầm và căng thẳng. "Nhưng tôi không thể để bất cứ ai khác bị cuốn vào chuyện này. Tôi phải bảo vệ nó... bằng bất cứ giá nào."
An Hạ nhắm mắt lại. Bằng bất cứ giá nào. Cô biết, giá đó có thể chính là cuộc đời của anh, và nhiệm vụ của cô là thu thập cái giá đó.