MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐiệp Viên - Điệp Liên TúChương 4

Điệp Viên - Điệp Liên Tú

Chương 4

1,044 từ · ~6 phút đọc

Vài ngày trôi qua kể từ cuộc trò chuyện đêm khuya, không khí trong biệt thự có chút thay đổi. Thiên Khôi vẫn giữ sự lạnh lùng, nhưng sự hiện diện của anh trở nên thường xuyên hơn. Anh bắt đầu tham gia vào các cuộc trao đổi chuyên môn với An Hạ, thảo luận về lịch sử của từng món đồ, và đôi khi, anh chỉ đơn thuần đứng quan sát cô làm việc.

An Hạ nhận ra rằng sự tò mò của anh không chỉ dừng lại ở công việc. Nó còn là về cô. Cô phải duy trì sự hoàn hảo của lớp vỏ bọc An Hạ, nhưng đồng thời cũng phải cẩn trọng không để tình cờ để lộ kỹ năng mà chỉ có một điệp viên mới có.

Hôm nay, An Hạ đang làm việc với một khung tranh lớn và nặng nề, cần phải được di chuyển cẩn thận từ bệ đỡ sang một giá đỡ khác để kiểm tra mặt sau. Cô đã yêu cầu người quản gia gọi thêm trợ giúp, nhưng anh ta bận giải quyết một vấn đề khẩn cấp khác.

An Hạ quyết định tự mình thực hiện. Cô ước lượng trọng lượng và góc nâng, cô biết mình có đủ sức mạnh và kỹ thuật để làm điều đó một mình. Đây là một sai lầm nhỏ nhưng có chủ đích, cô nghĩ. Một điệp viên chuyên nghiệp sẽ không bao giờ để lộ điểm yếu, nhưng một nhà phục chế nghệ thuật nữ có thể gặp khó khăn với một vật thể nặng.

Cô hít sâu, dùng sức nâng khung tranh. Ngay lúc cô xoay người, một bên của khung tranh, do quá nặng và cũ kỹ, đột ngột bị trượt khỏi tay cô.

"Cẩn thận!"

Giọng Thiên Khôi vang lên trầm và dứt khoát ngay sau lưng cô. Anh không biết đã đứng đó từ lúc nào.

Trước khi khung tranh có thể rơi xuống và gây ra một tiếng động lớn—hoặc tệ hơn là làm tổn thương An Hạ—Thiên Khôi đã lao tới.

Anh nhanh chóng dùng hai tay đỡ lấy cạnh khung tranh, trọng lượng đột ngột dồn vào anh. Khoảng cách giữa họ bị xóa nhòa. An Hạ bị ép sát vào lồng ngực rắn chắc của anh, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao trùm lấy cô.

Cô cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh trên đỉnh đầu, và sức nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp vải lụa mỏng manh. Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tiếp xúc bất ngờ này. Đây là lần đầu tiên họ chạm vào nhau ngoài ý muốn, không phải trong kịch bản.

"Cô không sao chứ, An Hạ?" Anh hỏi, giọng anh hơi khàn vì dùng sức.

An Hạ cố gắng lấy lại nhịp thở, cảm giác chuyên nghiệp lạnh lùng của cô suýt nữa bị phá vỡ. Cô nhanh chóng lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn, nhưng vẫn giữ tay trên khung tranh để ổn định nó.

"Tôi... Tôi ổn, thưa ngài Khôi. Cảm ơn ngài đã giúp đỡ kịp thời." Cô nói, cố gắng làm cho giọng mình bình thường nhất có thể. Gương mặt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng gò má cô hơi hồng lên một cách tự nhiên.

Thiên Khôi thả tay khỏi khung tranh, khuôn mặt anh tối sầm lại. Anh không hề cười.

"Cô không nên mạo hiểm như vậy," anh nói, giọng anh mang theo một chút giận dữ khó hiểu. "Đó là một bức tranh quan trọng, và cô... cô cũng không phải vật vô tri."

Lời nói của anh khiến An Hạ ngạc nhiên. Anh không chỉ quan tâm đến tài sản mà còn là sự an toàn của cô.

An Hạ không ngần ngại xin lỗi. "Tôi xin lỗi. Tôi đã đánh giá quá cao khả năng của mình. Tôi đã nghĩ mình có thể kiểm soát được."

Thiên Khôi lắc đầu, ánh mắt anh nhìn cô vừa chứa đựng sự bực bội, vừa là sự lo lắng vừa tan biến. Anh tiến đến, đặt tay lên khung tranh.

"Để tôi giúp," anh nói, không phải là một câu hỏi mà là một mệnh lệnh.

Cả hai cùng nâng khung tranh lên, lần này một cách đồng bộ và cẩn thận. Bốn bàn tay tiếp xúc nhau trên mặt gỗ cũ kỹ. Sự phối hợp của họ, mặc dù chỉ là để di chuyển một bức tranh, lại diễn ra rất ăn ý. Sự gần gũi về thể xác một lần nữa làm dấy lên một cảm giác kỳ lạ, một sự căng thẳng không thể gọi tên.

Sau khi đặt bức tranh an toàn lên giá đỡ, Thiên Khôi không rời đi ngay. Anh vẫn đứng đó.

"Tôi sẽ yêu cầu người bảo vệ sắp xếp trợ lý cho cô ngay lập tức," anh nói, giọng anh trở lại sự kiểm soát.

"Cảm ơn ngài," An Hạ đáp, cố gắng né tránh ánh mắt anh. Cô biết mình đã làm tốt nhiệm vụ 'bộc lộ điểm yếu', nhưng sự xúc động trong lòng cô là hoàn toàn thật. Vỏ bọc 'An Hạ' đang dần nhiễm những cảm xúc chân thật của 'Mạn Nghi'.

Khi Thiên Khôi quay lưng đi, An Hạ đưa tay chạm nhẹ vào nơi lồng ngực cô vừa chạm vào anh. Cô cảm thấy nóng ran và bối rối. Cô là một Gián điệp, cô phải điều khiển cảm xúc, chứ không phải bị cảm xúc điều khiển.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang nhuộm đỏ bầu trời. Thiên Khôi đã giúp cô, không phải vì nhiệm vụ, mà vì sự quan tâm thuần túy.

Đêm đó, An Hạ đã thực hiện nhiệm vụ gián điệp của mình. Cô dùng thiết bị đã cài đặt để lắng nghe các cuộc gọi của Thiên Khôi và kiểm tra các dấu hiệu về cổ vật. Cô phải xua tan mọi suy nghĩ về sự chạm tay ban chiều, xua đi sự ấm áp bất ngờ đó. Cô phải tập trung.

Nhưng dù cô cố gắng thế nào đi nữa, âm thanh trầm ấm của Thiên Khôi trong tai nghe không còn là giọng nói của 'mục tiêu' nữa, mà là giọng nói của người đàn ông vừa bảo vệ cô.