An Hạ đã nhận được cuộc gọi xác nhận. Cô chính thức được thuê để giám sát và thực hiện phục chế một số bức tranh và tượng cổ trong thư viện của Thiên Khôi. Điều này đồng nghĩa với việc cô có quyền ra vào biệt thự một cách hợp pháp, một chiến thắng bước đầu quan trọng.
Khu vực làm việc của cô là một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ ánh sáng tự nhiên ở tầng trệt, đối diện với thư viện chính. Đây là vị trí chiến lược, cho phép cô quan sát thói quen sinh hoạt và lịch trình làm việc của Thiên Khôi mà không gây nghi ngờ.
Trong những ngày đầu, mối quan hệ giữa họ chỉ dừng lại ở sự chuyên nghiệp đến mức cứng nhắc. Thiên Khôi hiếm khi xuất hiện. Khi có mặt, anh luôn giữ khoảng cách, hoặc chỉ trao đổi công việc ngắn gọn thông qua người quản gia. An Hạ biết rõ anh đang quan sát cô. Mỗi khi cô cúi đầu vào công việc, cô cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của anh lướt qua.
An Hạ, trong vai trò một chuyên gia, thể hiện sự tận tâm hoàn hảo. Cô không hỏi han đời tư, không tò mò về những khu vực cấm, và luôn giữ thái độ điềm tĩnh, tập trung tuyệt đối vào những vết rạn nứt trên khung tranh cổ. Cô đang nhảy một điệu valse tuyệt đẹp của sự ngụy trang: uyển chuyển, tinh tế, và che giấu hoàn hảo mục đích thật sự.
Vào buổi chiều thứ tư, khi An Hạ đang tỉ mỉ sử dụng cọ để làm sạch một bức tượng đồng, Thiên Khôi đột ngột bước vào phòng. Lần này, anh không mặc vest trang trọng mà chỉ là áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ những đường gân trên cánh tay. Anh đứng dựa vào khung cửa, quan sát cô không hề che giấu.
"Nghe nói cô có chuyên môn sâu về vật liệu từ thế kỷ 18," anh nói, giọng anh có một chút tò mò.
An Hạ không ngẩng đầu lên ngay lập tức. Cô hoàn thành động tác đang làm dở, rồi mới từ từ quay lại, nở một nụ cười nhạt. "Tôi chỉ là người may mắn được đào tạo bởi những người thầy giỏi, thưa ngài. Đặc biệt là về kỹ thuật tạo màu trên đồng."
Thiên Khôi bước vào phòng, tiến lại gần bàn làm việc của cô. Sự gần gũi đột ngột này khiến An Hạ hơi căng thẳng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc đục nhỏ bằng gỗ sồi trên bàn cô.
"Cô làm việc chăm chỉ. Có vẻ cô tìm thấy sự bình yên trong sự cô lập này," anh nhận xét, ánh mắt anh hơi dịu đi một chút, không còn sự sắc lạnh dò xét nữa mà thay vào đó là một sự đánh giá khách quan.
"Đúng vậy," An Hạ nhẹ nhàng trả lời. "Khi tôi làm việc, tôi không còn là ai khác ngoài chính mình, tập trung vào việc tạo ra sự hoàn hảo." Cô dừng lại một chút, rồi thêm vào một câu hỏi mang tính gợi mở theo đúng kịch bản đã sắp đặt. "Còn ngài, ngài Thiên Khôi? Ngài cũng là người làm việc rất cô lập. Ngài tìm thấy sự bình yên của mình ở đâu?"
Thiên Khôi không trả lời ngay. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, và lần này, An Hạ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là cái nhìn có khả năng làm rung chuyển lớp vỏ bọc bằng thép của cô.
"Tôi tìm thấy sự bình yên trong việc kiểm soát mọi thứ," anh nói, giọng anh trầm xuống, gần như là thì thầm. "Và trong việc bảo vệ những thứ thuộc về tôi."
Câu trả lời đó là một lời cảnh báo, nhưng nó cũng hé lộ một chút về gánh nặng mà anh đang mang. An Hạ hiểu rằng anh ta không chỉ đang nói về cổ vật, mà còn về sự cô độc của một người luôn phải đề phòng cả thế giới.
Tối hôm đó, An Hạ ở lại muộn hơn thường lệ. Cô cần thêm thời gian để cài đặt một thiết bị nghe trộm siêu nhỏ vào chân bàn thư viện. Công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và cô phải chờ đến khi mọi người đã đi ngủ.
Khi cô đang làm việc trong bóng tối, một tiếng động nhẹ vang lên ngoài hành lang. Cô lập tức đóng hộp dụng cụ và đứng thẳng người, trái tim đập nhanh hơn bình thường.
Đó là Thiên Khôi. Anh ta đi chân trần, chỉ mặc chiếc áo choàng tắm lụa đen, trông thoải mái và dễ tiếp cận hơn nhiều so với ban ngày. Anh cầm một ly rượu, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi và trầm tư.
Anh nhìn thấy cô, và có vẻ hơi bất ngờ.
"Cô vẫn ở đây à, cô An Hạ?" anh hỏi, giọng anh dịu dàng hơn, như thể anh đã trút bỏ lớp mặt nạ cảnh giác.
"Vâng, thưa ngài. Tôi muốn hoàn thành phần làm sạch bề mặt trước khi chất liệu ổn định trở lại," An Hạ nói, giữ giọng bình thường.
Thiên Khôi tiến lại gần, ly rượu trong tay. Anh đứng dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn cô chăm chú.
"Đêm khuya khiến con người ta dễ dàng bộc lộ sự thật hơn," anh nói. "Cô có bao giờ thấy mệt mỏi vì phải hoàn hảo không, cô An Hạ?"
Câu hỏi của anh đâm thẳng vào tâm lý thật sự của An Hạ (Mạn Nghi), người đã mệt mỏi với sự hoàn hảo và lừa dối suốt cả thập kỷ. An Hạ buộc phải đáp lại một cách nửa thật nửa giả, một phần của điệu nhảy ngụy trang.
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm dưới ánh đèn mờ. "Hoàn hảo hay không, đôi khi, đó chỉ là sự lựa chọn để tồn tại thôi, thưa ngài Thiên Khôi."
Thiên Khôi không nói gì. Anh chỉ nhấp một ngụm rượu, và An Hạ thấy một cái nhíu mày thoáng qua trên gương mặt anh—một biểu cảm phức tạp, như thể cô vừa chạm vào một vết thương bí mật.
Anh rời đi sau đó, không nói thêm lời nào, để lại An Hạ một mình trong căn phòng. Cô biết, trong khoảnh khắc đó, cô đã thành công trong việc gieo vào lòng anh một chút tò mò cá nhân.
Mối quan hệ cấm kỵ đã bắt đầu, không phải bằng sự quyến rũ thể xác, mà bằng sự tò mò nguy hiểm về tâm hồn.