Ba mươi sáu giờ sau khi nhận lệnh, An Hạ đã hoàn toàn nhập vai. Chiếc váy dạ hội lụa màu xanh rêu nhẹ nhàng ôm lấy đường cong, vừa kín đáo vừa gợi cảm. Cô đứng trước một cánh cổng sắt kiên cố, cũ kỹ nhưng được bảo trì hoàn hảo, dẫn vào biệt thự của Thiên Khôi.
Đó không phải là kiểu dinh thự hiện đại bằng kính và thép như những tỷ phú mới nổi ưa chuộng. Đây là một kiến trúc cổ kiểu Pháp, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở trung tâm thành phố, xung quanh được bao bọc bởi những bức tường đá rêu phong cao quá đầu người. Nơi đây toát lên vẻ bí ẩn, cô độc, và được bảo vệ nghiêm ngặt.
An Hạ đưa tấm danh thiếp của mình cho người bảo vệ thông qua khe cửa. Danh thiếp ghi rõ: An Hạ – Art Consultant & Restorer (Cố vấn và Phục chế Nghệ thuật).
Cuộc điện thoại xác nhận kéo dài hơn mức cần thiết. An Hạ kiên nhẫn đứng chờ dưới tán cây xanh rậm rạp, trong lòng thầm tán thưởng sự cẩn trọng của Thiên Khôi. Cô đã phải mất hàng tuần, sử dụng nhiều mối quan hệ phức tạp, để tạo ra cơ hội gặp mặt này—một cuộc phỏng vấn để giám định và phục chế một số tác phẩm nghệ thuật quý giá mà Thiên Khôi sở hữu.
Cuối cùng, cánh cổng sắt nặng nề chậm rãi mở ra, phát ra tiếng kêu ken két như lời chào mừng rùng rợn.
An Hạ bước vào, đi qua một khu vườn được cắt tỉa cầu kỳ, rồi tiến đến cửa chính. Một người quản gia lớn tuổi, gương mặt khắc khổ, đã đợi sẵn.
"Mời cô An Hạ," người quản gia nói với giọng điệu trung lập, dẫn cô đi qua sảnh chính rộng lớn, nơi ánh sáng ban ngày bị ngăn lại bởi những tấm rèm dày. Mọi thứ đều tối màu, cổ kính và mang một vẻ đẹp im lặng đến đáng sợ.
Thiên Khôi đang đợi cô trong thư viện.
Anh đứng bên cạnh chiếc lò sưởi đã tắt, tay cầm một cuốn sách bìa da cũ kỹ. Khi An Hạ bước vào, anh từ từ đặt sách xuống, động tác chậm rãi và dứt khoát.
Thiên Khôi trong đời thực cuốn hút hơn nhiều so với hình ảnh trên hồ sơ. Anh cao, dáng người mảnh dẻ nhưng toát ra sức mạnh tiềm ẩn. Ánh mắt anh – điều mà An Hạ đã được cảnh báo – sắc bén và sâu thẳm như đại dương đen. Ánh mắt ấy không nhìn, mà là soi xét, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc hoàn hảo của cô.
"Cô An Hạ," giọng anh trầm ấm, mang theo một chút lạnh lùng xa cách. "Cảm ơn cô đã đến. Tôi không thường tiếp xúc với người ngoài về bộ sưu tập của mình."
"Tôi hiểu, thưa ngài Thiên Khôi," An Hạ đáp lại bằng chất giọng Pháp-Việt nhẹ nhàng, được luyện tập kỹ lưỡng. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp, vừa phải, hoàn toàn không có ý tán tỉnh. "Đó là lý do tôi ở đây. Tôi được biết ngài đang tìm người có thể khôi phục lại những chi tiết cổ xưa mà không làm mất đi linh hồn của chúng."
Thiên Khôi bước lại gần hơn. Chỉ một bước chân, nhưng áp lực anh tạo ra dường như lấp đầy cả căn phòng. Anh dừng lại cách cô khoảng một mét, đủ gần để cô có thể cảm nhận được mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ áo vest của anh.
"Linh hồn," anh lặp lại, ánh mắt anh dừng lại trên đôi mắt hổ phách của cô. "Đó là một từ hay. Nhưng cô có thể phục hồi được niềm tin không, cô An Hạ? Niềm tin của tôi đã bị sứt mẻ rất nhiều lần."
Đó không chỉ là một câu hỏi về nghệ thuật. Đó là một lời cảnh báo.
An Hạ giữ vững nụ cười. "Niềm tin phải được xây dựng trên sự chân thật, ngài Thiên Khôi. Tôi đến đây để làm việc, và tôi tin rằng chất lượng công việc của tôi sẽ nói lên tất cả."
Cuộc gặp gỡ kéo dài nửa giờ, chủ yếu là Thiên Khôi kiểm tra kiến thức của cô bằng những câu hỏi hóc búa về kỹ thuật phục chế. An Hạ vượt qua dễ dàng.
Tuy nhiên, trước khi cô rời đi, Thiên Khôi đột ngột hỏi một câu không liên quan: "Cô An Hạ, tại sao cô lại chọn một công việc cô độc như thế này? Phục chế đòi hỏi sự kiên nhẫn đến mức gần như cô lập."
An Hạ đối diện với anh, không chút dao động. Đây là cơ hội để cô đưa ra 'sự thật' được sắp đặt.
"Vì tôi thích sự yên tĩnh, thưa ngài," cô nói, giọng cô trở nên mềm mại hơn một chút. "Và vì tôi tin rằng mỗi vật thể đều có một câu chuyện muốn được kể lại. Tôi chỉ là người giúp chúng tìm lại giọng nói của mình thôi."
Thiên Khôi không trả lời. Anh chỉ nhìn cô, thật lâu. Trong khoảnh khắc ấy, An Hạ cảm thấy như có một tia sáng bí ẩn lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng ngay sau đó, nó biến mất.
"Tôi sẽ liên hệ với cô sau," anh nói, giọng điệu trở về trạng thái lạnh lùng ban đầu, như một cánh cửa sắt đã đóng lại.
An Hạ cúi đầu chào, quay lưng bước đi. Cô biết, cuộc đấu trí đầu tiên đã kết thúc. Cô đã vượt qua, nhưng chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu này, Thiên Khôi, không hề dễ dàng tiếp cận như tổ chức đã dự đoán. Anh ta là một tảng băng trôi khổng lồ.