Bầu trời vùng biên giới phía Bắc bị bao phủ bởi một màu xám chì u uất. Những rặng núi đá vôi dựng đứng như những thanh kiếm rỉ sét đâm toạc màn mây, để lại những vệt sương mù lãng đãng, lạnh lẽo như hơi thở của tử thần. Ở giữa thung lũng bị lãng quên ấy, nhà tù số 0 – hay còn gọi là Ngục Thiên Nhất – hiện ra như một pháo đài thép khổng lồ, cô độc và bất khả xâm phạm.
Hôm nay là một ngày đặc biệt.
Tiếng còi báo hiệu vang lên, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc của vùng thung lũng. Cánh cổng hợp kim nặng hàng chục tấn, vốn đã đóng chặt suốt mười năm qua, bắt đầu chuyển động. Tiếng bánh răng nghiến vào nhau chói tai, rít lên những âm thanh khô khốc, báo hiệu một sự kiện chấn động: Có một kẻ sắp bước ra.
Bạch Nhất Phàm đứng trước lạch cửa hẹp, đôi mắt anh sâu thăm thẳm, bình thản như mặt hồ không đáy. Anh mặc một bộ đồ vải thô màu đen, đôi giày vải cũ kỹ bước đi không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Năm năm. Năm năm bị giam cầm trong bóng tối, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng trở nên xa xỉ, không những không thể bẻ gãy ý chí của anh mà còn tôi luyện anh thành một thực thể đáng sợ.
"Nhất Phàm, đi đi."
Một giọng nói khàn đặc từ phía sau lưng vang lên. Đó là một ông lão gầy gò, ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ, đôi mắt bị mù nhưng dường như nhìn thấu cả vạn vật. Đó chính là Tiêu Thất – kẻ từng là nỗi khiếp sợ của giới y học toàn cầu.
"Nhớ kỹ lời ta. Cửu Long Châm trong tay con không phải để cứu vớt những kẻ ngụy thiện. Thế gian này bệnh từ trong xương tủy, chữa không được, chỉ có thể cắt bỏ. Nếu con dùng nó để cứu một mạng người không đáng, ta ở trong này sẽ tự tay phế đi tu vi của con."
Bạch Nhất Phàm dừng bước, anh không quay đầu lại, nhưng bờ vai khẽ rung lên. Anh quỳ thụp xuống, đầu chạm vào mặt đá lạnh lẽo của sàn ngục, thực hiện ba cái dập đầu nặng nề.
"Đệ tử xin ghi nhớ lời sư phụ. Từ nay về sau, y thuật của Nhất Phàm chỉ dùng để sát sinh, không dùng để cứu độ."
Tiếng cười của Tiêu Thất vang lên, khàn khàn và thê lương, vọng lại trong những dãy hành lang hun hút.
Bạch Nhất Phàm đứng dậy, bóng lưng anh cô độc nhưng sừng sững. Khi anh bước qua vạch ranh giới giữa ngục tối và thế gian, một luồng gió bão ập tới, hất tung mái tóc hơi dài của anh. Anh nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà năm năm trước, gia tộc họ Bạch đã dồn anh vào con đường chết.
Dưới chân dốc núi, cảnh tượng khiến bất cứ ai cũng phải bàng hoàng.
Ba chiếc Rolls-Royce Cullinan đen tuyền đứng hiên ngang giữa bùn lầy của vùng biên viễn. Cạnh đó là hàng chục người đàn ông mặc vest đen, đứng nghiêm chỉnh như những pho tượng đá dưới cơn mưa phùn. Kẻ dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống cằm – một trong những đại ca ngầm của vùng biên giới phía Bắc, kẻ mà người ta nghe tên đã phải run sợ.
Nhưng lúc này, khi nhìn thấy bóng dáng thanh mảnh của Bạch Nhất Phàm, gã mặt sẹo bỗng run rẩy. Gã tiến lên phía trước, quỳ sụp xuống mặt đất bùn lầy, giọng nói lạc đi vì kích động:
"Cung nghênh Long Chủ ra tù! Thuộc hạ chậm trễ, xin Long Chủ giáng tội!"
Phía sau gã, hàng chục người đồng thanh hô lớn, tiếng vang rền trời: "Cung nghênh Long Chủ!"
Bạch Nhất Phàm đi lướt qua họ, ánh mắt không hề dao động. Sự giàu sang, quyền lực hay sự phục tùng này, đối với một kẻ đã tu hành cùng 100 vị sư phụ "quái vật", chỉ như mây khói qua đường.
"Long Chủ?" Nhất Phàm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vị đắng cay. "Bạch gia đã tước đoạt tước hiệu thiếu gia của tôi từ lâu rồi. Bây giờ, tôi chỉ là một kẻ đòi nợ."
Gã mặt sẹo vội vàng bò dậy, chạy theo sau, run rẩy dâng lên một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương đen tỏa ra mùi hương cổ quái: "Bạch tiên sinh, đây là những gì ngài yêu cầu. Thông tin về Lục tiểu thư ở Hải Thành. Cô ấy... tình cảnh hiện tại không được tốt. Còn ở Kinh Đô, bà ta... đã thâu tóm toàn bộ hội đồng quản trị của tập đoàn Bạch Thị. Hôm nay, bà ta đang tổ chức đại thọ 50 tuổi, mời cả giới thượng lưu đến tham dự."
Nhất Phàm đón lấy chiếc hộp, ngón tay anh lướt qua lớp gỗ mịn màng. Trong đầu anh hiện lên gương mặt hiền từ của mẹ mình trước khi bà qua đời, và gương mặt quỷ quyệt của người mẹ kế – kẻ đã đẩy anh vào cảnh tù đày ngay trong ngày tang lễ của cha.
Một luồng sát ý vô hình đột ngột bùng phát từ người Nhất Phàm. Gã mặt sẹo đứng cạnh cảm thấy như có hàng nghìn cây kim đang đâm vào da thịt mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dù không khí đang rét căm căm.
"Mừng thọ sao?" Nhất Phàm mở hộp gỗ.
Bên trong là bộ Cửu Long Châm lấp lánh sắc xanh của độc dược và sự sắc lạnh của thép huyền vi. Anh rút ra một cây kim dài nhất, đặt lên đầu ngón tay.
"Tôi sẽ về Kinh Đô. Nhưng trước hết, phải hoàn thành di nguyện của sư phụ Tiêu Thất. Đi Hải Thành."
"Rõ!"
Bạch Nhất Phàm bước lên xe. Cửa xe khép lại, ngăn cách anh với thế giới tù đày mịt mù phía sau. Con rồng dữ nhất của Ngục Thiên Nhất đã thực sự thoát xích. Trong tay anh là y thuật của thần y, nhưng trong tim anh là ngọn lửa của quỷ dữ.
Chiếc xe lao vút đi trong màn mưa, hướng về phía Hải Thành – nơi khởi đầu của một cuộc thanh trừng đẫm máu. Anh biết, kể từ giây phút này, mỗi khi anh rút kim, thiên hạ sẽ có một kẻ phải ngã xuống. Bởi vì y thuật của anh, quả thực chỉ dùng để giết người.