Hải Thành chào đón Bạch Nhất Phàm bằng một cơn mưa bụi mang theo vị mặn chát đặc trưng của biển cả. Thành phố này, nhìn từ xa thì lộng lẫy như một viên minh châu của phương Nam, nhưng khi đi sâu vào lòng nó, người ta mới thấy những vệt sẹo thời gian trên những dãy tập thể cũ nát, nơi ánh sáng đèn neon không bao giờ chạm tới.
Chiếc Rolls-Royce Cullinan dừng lại cách con hẻm số 13 phố Thanh Hà khoảng một trăm mét. Nhất Phàm bước xuống, đôi giày vải của anh chạm vào mặt đường nhựa bong tróc. Anh ra hiệu cho đám thuộc hạ ở lại, một mình lững thững bước đi giữa màn mưa nhạt nhòa.
Trong túi áo ngực, mảnh giấy ghi địa chỉ của Lục Diệp như đang tỏa nhiệt.
Nhất Phàm nhắm mắt lại, hơi thở của anh trở nên nặng nề khi hồi tưởng về những đêm trong ngục tối. Sư phụ Tiêu Thất – kẻ mà người đời gọi là “Quỷ Thủ Thần Y” – từng có lần lên cơn điên, gào thét trong xích sắt rồi đột ngột im bặt, nắm lấy cổ áo Nhất Phàm mà khóc. Lão không khóc vì mười năm bị giam cầm, lão khóc vì mỗi khi nhắm mắt lại, lão thấy con gái mình đang bị người ta dẫm đạp dưới bùn sâu.
“Nhất Phàm… con bé tên Lục Diệp. Nó có nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái, giống hệt mẹ nó. Nếu nó sống không tốt, con hãy dùng thủ pháp ‘Vạn Kiến Tâm’ mà ta dạy, bắt những kẻ hành hạ nó phải nếm trải cảm giác trái tim bị vạn mũi tên xuyên qua từng giây, từng phút!”
Nhất Phàm mở mắt, đôi đồng tử co rụt lại. Trước mặt anh, hiện thực còn tàn khốc hơn những gì Tiêu Thất tưởng tượng.
Trong khoảng sân hẹp của khu tập thể, giữa những dây phơi quần áo sũng nước, một cô gái trẻ đang bị ba gã đàn ông lực lưỡng vây quanh. Cô mặc một chiếc áo blouse trắng của thực tập sinh, nhưng nó đã lấm lem bùn đất và bị rách một mảng lớn ở vai. Dưới đuôi mắt trái của cô, nốt ruồi nhỏ nhạt nhòa lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Đó là Lục Diệp.
“Lục tiểu thư, tôi đã nói rồi, nợ của cha cô là nợ máu. Tào thiếu gia không có kiên nhẫn đâu.” Tên cầm đầu, một gã béo với nụ cười dâm đãng, đang nắm lấy mái tóc dài của cô, ép cô phải ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên. “Ký vào tờ giấy này, giao ra đơn thuốc cổ truyền của nhà cô, rồi theo tôi về phục vụ Tào thiếu một đêm, nợ nần xóa sạch. Bằng không…”
Hắn giơ tay tát một cú trời giáng. Tiếng “chát” vang lên khô khốc, xé toạc không gian tĩnh lặng của khu phố nghèo. Lục Diệp ngã quỵ xuống vũng nước, khóe miệng trào ra một vệt máu đỏ tươi. Nhưng cô không khóc, đôi mắt to tròn ấy chứa đựng một sự thù hận đến cực đoan.
“Cha tôi… không nợ các người. Là các người… cướp đi bệnh viện của ông ấy, ép ông ấy vào đường cùng!” Giọng cô gái khản đặc, run rẩy nhưng đầy kiên cường.
“Cãi này!” Gã béo giơ chân định dẫm lên bàn tay thon dài của cô.
“Dừng lại.”
Một giọng nói bình thản, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên phía sau đám người.
Cả ba gã xã hội đen giật mình quay lại. Chúng thấy một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu đang đứng đó, tay che một chiếc ô đen cũ kỹ. Anh đứng đó, tách biệt hẳn với sự hỗn loạn và bẩn thỉu xung quanh, như một vị tiên nhân đi lạc vào cõi phàm trần đầy ác khí.
Gã béo nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nhe răng cười: “Đâu ra thằng nhóc muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân thế này? Cút ngay trước khi tao bẻ cổ mày!”
Nhất Phàm không nhìn chúng. Ánh mắt anh dừng lại trên nốt ruồi dưới mắt Lục Diệp, rồi dời xuống vết bầm tím trên gò má cô. Một luồng khí lạnh đột ngột bốc lên từ lòng bàn chân anh, lan tỏa khắp ngõ hẻm. Những hạt mưa đang rơi dường như bị một lực lượng vô hình làm cho khựng lại trong tích tắc.
Sư phụ đã dặn, y thuật không cứu kẻ ngụy thiện. Nhưng sư phụ cũng nói, ai chạm vào máu mủ của ông, kẻ đó không có quyền được làm người.
“Vết thương trên mặt cô ấy… các người gây ra?” Nhất Phàm khẽ hỏi, giọng anh dịu dàng nhưng khiến người nghe sở gai ốc.
“Là tao đấy, thì sao?” Gã béo bước tới, định túm lấy cổ áo Nhất Phàm.
Bàn tay của Nhất Phàm khẽ cử động. Một tia sáng bạc cực mảnh, mỏng hơn cả sợi tóc, lướt đi trong không trung nhanh đến mức mắt thường không thể thấy được.
“Phập.”
Gã béo bỗng khựng lại. Tay hắn đang giơ giữa chừng đột nhiên buông thõng xuống như một sợi bún. Hắn đứng đực ra đó, đôi mắt trợn trừng, miệng há hốc nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
“Đại ca? Anh làm sao thế?” Hai tên đàn em hốt hoảng lao tới.
Nhất Phàm chậm rãi bước qua chúng, đi đến bên cạnh Lục Diệp. Anh cúi xuống, đưa bàn tay trắng trẻo sạch sẽ ra trước mặt cô. Lục Diệp ngơ ngác nhìn anh, cô thấy trong đôi mắt của người lạ này một sự ấm áp kỳ lạ, nhưng ẩn sâu dưới đó là một vực thẳm của sự hủy diệt.
“Tôi là bạn của cha cô. Tôi đến để đưa cô về nhà.”
Lục Diệp run rẩy đặt tay mình vào tay anh. Ngay khi cô vừa đứng dậy, phía sau vang lên những tiếng rên rỉ kinh hoàng.
Gã béo lúc này bắt đầu đổ sụp xuống. Da thịt trên mặt hắn đột nhiên co rút lại, các mạch máu nổi lên tím ngắt, bò ngoằn ngoèo như những con giun dưới da. Hắn muốn hét lên nhưng thanh quản đã bị khóa chặt bởi một mũi kim tẩm độc đang găm vào huyệt Ách Môn.
“Các người… đã làm gì đại ca tôi?” Hai tên đàn em rút dao ra, lao về phía Nhất Phàm.
Nhất Phàm không thèm nhìn lại. Anh khẽ búng tay hai cái. Hai cây kim bạc khác bay vút ra, xuyên qua bả vai của chúng, đâm chính xác vào huyệt đạo liên kết với hệ thống thần kinh trung ương.
“Rầm! Rầm!”
Hai gã đàn ông cường tráng ngã sầm xuống đất. Chúng không chết, nhưng toàn bộ cơ bắp co giật liên hồi, đôi mắt lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Chúng cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên qua tim mình, đau đớn đến mức chỉ muốn chết đi ngay lập tức nhưng não bộ lại tỉnh táo một cách lạ thường để cảm thụ sự thống khổ đó.
Đó là tuyệt kỹ của Tiêu Thất: Vạn Kiến Tâm. Một loại y thuật biến sự sinh tồn thành cực hình.
“Lục Diệp, đừng nhìn.” Nhất Phàm che mắt cô gái lại, giọng anh trầm thấp. “Sư phụ nói thế giới này quá bẩn thỉu. Nếu không thể chữa lành, thì hãy để nó mục nát cho đến khi chỉ còn lại xương trắng.”
Dưới màn mưa mặn chát của Hải Thành, Nhất Phàm dắt tay Lục Diệp đi khuất vào bóng tối, để lại sau lưng ba thân xác đang co giật trong tuyệt vọng. Trang sách da người đầu tiên trong tâm thức anh bắt đầu rung động, cái tên “Tiêu Thất” mờ ảo hiện ra, và một chữ “SÁT” màu đỏ rực bắt đầu thấm đẫm vào nếp giấy.
Đây mới chỉ là sự khởi đầu. Món nợ của nhà họ Lục, và món nợ của nhà họ Bạch, anh sẽ dùng từng mũi kim một để đòi lại cho bằng sạch.