Căn phòng trọ của Lục Diệp nằm ở cuối dãy hành lang tối tăm của khu tập thể, nơi mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng rẻ tiền. Bạch Nhất Phàm đỡ cô ngồi xuống chiếc giường đơn chật hẹp. Dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn dây tóc, khuôn mặt Lục Diệp tái nhợt như tờ giấy sáp, hơi thở của cô đứt quãng, mỗi lần hít vào đều kéo theo một tiếng rít đau đớn từ lồng ngực.
Nhất Phàm không nói lời nào, anh nắm lấy cổ tay cô. Cảm giác từ mạch tượng truyền đến khiến đôi lông mày thanh tú của anh nhíu chặt lại.
Mạch tượng nhảy múa hỗn loạn, lúc nhanh như thác đổ, lúc lại lờ đờ như lá vàng rụng trong gió chiều. Đây không phải là vết thương do trận đòn vừa rồi. Đây là dấu vết của "Hủ Cốt Tán" – một loại độc dược mãn tính cực kỳ thâm độc, chuyên dùng để bào mòn tủy sống và phá hủy hệ miễn dịch một cách chậm rãi.
"Bọn chúng... chúng cho cô uống gì hàng ngày?" Nhất Phàm trầm giọng hỏi, luồng sát khí vừa mới dịu đi lại bắt đầu nhen nhóm trong đáy mắt.
Lục Diệp cố gắng nở một nụ cười héo hắt, đôi môi khô khốc nứt nẻ: "Thuốc bổ trợ tim... Tào Mạnh nói đó là thuốc đặc trị để cứu mạng tôi sau khi cha tôi đi tù. Mỗi tuần, tôi đều phải đến Bệnh viện Nhân Tâm để tiêm một liều..."
"Khốn kiếp!" Nhất Phàm gằn lên.
Đó không phải là thuốc cứu mạng, đó là xiềng xích. Chúng muốn dùng độc dược để khống chế cô, biến cô thành một con búp bê sống, khiến cô không thể rời xa chúng, cũng không thể chết đi một cách thanh thản. Tào Mạnh không chỉ muốn đơn thuốc của nhà họ Lục, hắn muốn hành hạ linh hồn của Tiêu Thất thông qua con gái ông.
"Đi. Đến Bệnh viện Nhân Tâm." Nhất Phàm đứng phắt dậy.
"Không được... Nhất Phàm anh... anh không biết đâu, nơi đó bây giờ là địa bàn của nhà họ Tào. Anh vừa đánh người của chúng, đến đó là tự nộp mạng!" Lục Diệp hoảng sợ nắm lấy vạt áo anh.
Nhất Phàm cúi xuống, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của cô, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường: "Sư phụ tôi từng nói, nơi nào có bóng tối dày đặc nhất, nơi đó cần một ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Nhân Tâm? Một cái tên đẹp, nhưng nếu lòng người đã thối rữa, cái tên đó chỉ là sự sỉ nhục."
Bệnh viện Nhân Tâm nằm giữa trung tâm Hải Thành, một tòa nhà lộng lẫy với lớp kính phản quang bóng loáng. Năm xưa, đây là tâm huyết cả đời của cha Lục Diệp, nhưng nay biển tên đã được thay thế bằng logo của Tập đoàn Tào Thị.
Nhất Phàm dắt Lục Diệp bước qua sảnh chính. Sự xuất hiện của anh – một thanh niên mặc đồ vải thô, đi giày vải nhưng khí chất lại ngạo nghễ như vương giả – ngay lập tức thu hút sự chú ý.
"Đứng lại! Đây là khu vực riêng của Tào gia, hai người tìm ai?" Một gã bảo vệ vạm vỡ bước tới chặn đường.
Nhất Phàm không thèm liếc mắt nhìn gã, anh nhìn thẳng vào tấm bảng danh sách bác sĩ trực trên tường. Ở vị trí cao nhất, cái tên "Giám đốc y khoa: Trương Hoành" hiện ra.
Trương Hoành. Cố nhân.
Hắn từng là đại đệ tử của Tiêu Thất, là người mà Tiêu Thất tin tưởng nhất trước khi bị phản bội. Chính tên này đã dâng tấu chương giả, vu oan giá họa cho thầy mình để leo lên chiếc ghế giám đốc này.
"Tôi tìm Trương Hoành." Nhất Phàm nhàn nhạt nói.
"Láo xược! Tên của Giám đốc mà mày cũng dám gọi thẳng sao?" Gã bảo vệ giơ dùi cui điện lên.
"Bộp!"
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Không ai thấy Nhất Phàm ra tay thế nào, chỉ thấy gã bảo vệ đột ngột quỵ xuống, đôi mắt trợn ngược, toàn thân cứng đờ như một khối đá đen. Dùi cui điện rơi xuống sàn, nổ lách tách những tia lửa xanh lét.
Nhất Phàm tiếp tục bước đi, bước chân anh thong dong như đang dạo chơi trong vườn hoa nhà mình. Lục Diệp đi bên cạnh, trái tim cô đập loạn nhịp. Cô chưa từng thấy ai có thể ra tay một cách thần không biết, quỷ không hay đến mức này.
Lên đến tầng 8 – văn phòng Giám đốc. Cánh cửa gỗ sồi sang trọng bật mở tung bởi một cú đá không lấy gì làm mạnh bạo của Nhất Phàm.
Bên trong, một người đàn ông trung niên đeo kính vàng, bộ dạng đạo mạo đang ngồi hưởng thụ ly xì gà thượng hạng. Khi thấy Nhất Phàm và Lục Diệp, nụ cười trên mặt Trương Hoành đột ngột đông cứng lại.
"Lục Diệp? Cô đến sớm thế? Còn kẻ này... là ai?" Trương Hoành nhíu mày, trực giác của một kẻ gian hùng khiến hắn ngửi thấy mùi nguy hiểm.
"Trương Hoành, đã lâu không gặp." Nhất Phàm kéo một chiếc ghế, thản nhiên ngồi xuống đối diện. "Sư phụ bảo tôi gửi lời chào đến anh. Lão già nói... xương cốt của anh dạo này có vẻ hơi cứng, cần được 'chỉnh' lại một chút."
Sắc mặt Trương Hoành đại biến, ly xì gà trên tay rơi xuống tấm thảm đắt tiền: "Mày... mày là người từ nơi đó ra? Ngục Thiên Nhất?"
"Đúng. Và cũng là người sẽ kết thúc giấc mộng vinh hoa của anh."
Nhất Phàm đột ngột vươn tay, năm ngón tay anh như móng vuốt rồng, chộp lấy cổ họng Trương Hoành. Trương Hoành định gọi bảo vệ, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra mình không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Một cây kim bạc lấp lánh sắc xanh đã găm chặt vào huyệt Liêm Tuyền trên cổ hắn tự bao giờ.
"Anh dùng 'Hủ Cốt Tán' để hại con gái của thầy mình?" Nhất Phàm gằn giọng, đôi mắt anh đỏ rực sát khí. "Y thuật sư phụ truyền cho anh để cứu người, anh lại dùng để làm xiềng xích. Hôm nay, tôi sẽ cho anh nếm thử cảm giác tủy xương tự tan chảy là như thế nào."
Nhất Phàm rút ra ba cây kim Cửu Long, đâm thẳng vào ba đại huyệt trên đỉnh đầu Trương Hoành.
"Ư... ư..." Trương Hoành trợn mắt, toàn thân run rẩy kịch liệt. Hắn cảm thấy như có hàng triệu con kiến lửa đang chui vào trong xương tủy, cắn xé từng tế bào thần kinh. Nỗi đau này vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người, nhưng vì bị châm cứu khóa tiếng, hắn không thể hét lên, chỉ có thể chịu đựng cơn đau hành hạ đến tận cùng đại não.
Lục Diệp đứng bên cạnh, nước mắt tuôn rơi. Cô không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự nhẹ nhõm vô bờ. Những uất ức, nhục nhã suốt năm năm qua dường như đang được rửa sạch bằng nỗi đau của kẻ phản bội này.
"Đây là cái giá đầu tiên." Nhất Phàm buông tay, Trương Hoành đổ gục xuống sàn như một đống thịt vụn, co quắp trong đau đớn.
Nhất Phàm quay sang nhìn Lục Diệp, ánh mắt trở lại vẻ bình thản: "Đừng khóc. Hắn sẽ không chết ngay đâu. Hắn sẽ phải sống để chứng kiến cảnh Tập đoàn Tào Thị sụp đổ, và Bệnh viện Nhân Tâm này trở lại với cái tên vốn có của nó."
Nhất Phàm bước đến bàn làm việc, lấy một tờ giấy trắng, dùng bút lông viết lên đó một chữ "SÁT" to tướng, màu mực đen đậm như máu khô, rồi dán ngay giữa trán Trương Hoành.
"Báo cho Tào Mạnh. Bạch Nhất Phàm tôi đã đến Hải Thành. Mạng của hắn, tôi sẽ thu sau ba ngày nữa."
Tiếng sấm vang rền ngoài cửa sổ như hưởng ứng lời tuyên chiến của anh. Con rồng vùng biên viễn không chỉ tháo cùm, mà nó đã bắt đầu nhe nanh múa vuốt, chuẩn bị cho một cuộc tắm máu tại Hải Thành.