MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỉnh cấp đại thiếu gia ra tùChương 4: BÀN TAY BẨN THỈU CHẠM VÀO THIÊN THẦN

Đỉnh cấp đại thiếu gia ra tù

Chương 4: BÀN TAY BẨN THỈU CHẠM VÀO THIÊN THẦN

1,104 từ · ~6 phút đọc

Tin tức về việc Trương Hoành bị phế ngay tại văn phòng giám đốc bệnh viện Nhân Tâm nổ ra như một quả bom giữa lòng Hải Thành. Nhưng đối với Tào Mạnh – kẻ thừa kế ngạo mạn của gia tộc họ Tào, đó không chỉ là một lời thách thức, mà là một cái tát nảy lửa vào danh dự của kẻ đang làm mưa làm gió tại vùng đất này.

Tại dinh thự nhà họ Tào, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên liên hồi. Tào Mạnh vứt mạnh chiếc ly pha lê xuống sàn, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Trước mặt hắn là đoạn video quay lại cảnh Trương Hoành co giật như một con cá mất nước, trên trán dán chữ “SÁT” đen ngòm đầy ngạo nghễ.

“Bạch Nhất Phàm? Một thằng thiếu gia bị trục xuất, một con chó vừa ra tù mà dám động vào người của tao sao?” Tào Mạnh nghiến răng, cơ mặt co giật. “Tứ Đại Kim Cang đâu? Đem đầu nó về đây cho tao. Còn con khốn Lục Diệp, bắt sống nó, tao muốn nó phải quỳ dưới háng tao mà khóc lóc!”

Đêm Hải Thành về khuya, không khí đặc quánh hơi nước. Nhất Phàm đưa Lục Diệp đến một khách sạn nhỏ nằm ven sông. Anh biết rõ, hơi thở của thần chết đang bám theo sau lưng.

Trong phòng, Lục Diệp vừa tỉnh dậy sau khi được Nhất Phàm châm cứu ổn định độc tính. Cô nhìn bóng lưng cao gầy của anh bên cửa sổ, lòng trào dâng một cảm giác phức tạp. Anh quá bí ẩn, quá tàn nhẫn, nhưng bàn tay anh khi chạm vào vết thương của cô lại ấm áp lạ thường.

“Anh… anh đi đi.” Lục Diệp khẽ giọng, nước mắt lại lăn dài. “Tào Mạnh là ác quỷ. Nhà họ Tào có hàng trăm tay đấm, có quan hệ với cả quan chức. Anh vì tôi mà đắc tội với chúng, sẽ không có đường sống đâu.”

Nhất Phàm không quay đầu lại, anh đang lau nhẹ lưỡi chủy thủ “Vô Ảnh” – kỷ vật của sư phụ thứ hai, Ám Dạ Minh Vương. Lưỡi dao trong suốt như pha lê, dường như tan biến vào trong màn đêm, chỉ để lại một luồng khí lạnh lẽo thấu xương.

“Lục Diệp, cô có biết thiên thần và ác quỷ khác nhau ở điểm nào không?” Nhất Phàm đột ngột hỏi, giọng anh trầm thấp như tiếng đàn cello giữa đêm khuya.

Lục Diệp ngẩn người, không biết trả lời sao.

“Thiên thần vì bảo vệ thế giới mà hy sinh cô. Còn tôi…” Nhất Phàm quay lại, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh thấu tâm can. “Tôi vì bảo vệ cô, có thể tiêu diệt cả thế giới này. Ác quỷ? Để xem đêm nay, ai mới thực là quỷ.”

Vừa dứt lời, ánh đèn trong phòng đột ngột phụt tắt. Toàn bộ khu phố chìm vào bóng tối đậm đặc.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Tứ Đại Kim Cang – bốn gã sát thủ khét tiếng nhất dưới trướng nhà họ Tào, những kẻ từng tay không bóp nát yết hầu đối thủ – đã bao vây căn phòng.

“Bạch Nhất Phàm, ra nộp mạng!” Tiếng quát như sấm rền vang lên, cánh cửa gỗ dày bị một cú đấm ngàn cân đánh nát vụn.

Lục Diệp hét lên một tiếng, co người lại phía sau giường. Nhưng Nhất Phàm vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng. Trong bóng tối, anh dường như hòa làm một với màn đêm. Đây chính là bản lĩnh của Ám Dạ Minh Vương: Trong bóng tối, ta là chúa tể.

“Bàn tay bẩn thỉu của các người, không được phép chạm vào cô ấy.”

Tiếng nói của Nhất Phàm vang lên ngay sát bên tai gã đi đầu. Hắn kinh hoàng quay phắt lại, nhưng chỉ thấy một bóng mờ lướt qua.

“Xoẹt!”

Một đường sáng mỏng manh như tơ trời vạch ngang không trung. Gã Kim Cang thứ nhất chưa kịp kêu lên một tiếng, hai gân tay của hắn đã bị cắt đứt lìa. Thanh đao trong tay hắn rơi xuống, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị Nhất Phàm dùng chân hất ngược lên, đâm thẳng vào đùi gã thứ hai.

“Thằng khốn! Giết nó!” Ba gã còn lại điên cuồng lao vào. Chúng là những kẻ dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, nhưng trong căn phòng tối tăm này, Nhất Phàm như một bóng ma lẩn khuất. Anh không dùng sức mạnh thô bạo, anh dùng sự chính xác tuyệt đối.

Mỗi lần anh lướt đi, một vệt máu lại bắn lên vách tường trắng sứ. Nhất Phàm thực hiện đúng lời dặn của sư phụ: Không được để dao nhàn rỗi. Anh không giết chúng ngay. Anh cắt vào những vị trí đau đớn nhất nhưng không gây tử vong ngay lập tức – huyệt thần kinh ở nách, gân kheo chân, bắp cơ vai. Tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp khách sạn, nghe như tiếng thú dữ bị lột da sống.

“Aaaa! Tay tôi! Chân tôi!”

Chỉ trong chưa đầy hai phút, Tứ Đại Kim Cang lừng lẫy đã nằm gục dưới sàn, máu tươi chảy lênh láng, thấm đẫm tấm thảm trải sàn. Chúng co quắp, run rẩy nhìn thanh niên trẻ tuổi đang thong dong lau vết máu trên lưỡi dao trong suốt bằng chiếc khăn tay trắng muốt.

Nhất Phàm bước đến trước mặt gã cầm đầu, đạp mạnh lên lồng ngực hắn: “Về bảo với Tào Mạnh, đây là cái giá vì đã để bàn tay bẩn thỉu chạm vào Lục Diệp. Ngày mai, tôi sẽ đến lấy nốt cái mạng của hắn.”

Nhất Phàm quay lại, thấy Lục Diệp đang nhìn mình với ánh mắt vừa kinh hãi vừa sùng bái. Anh bước tới, nhẹ nhàng che mắt cô lại bằng bàn tay còn vương hơi lạnh của thép.

“Đừng nhìn. Máu của chúng làm bẩn mắt cô.”

Anh bế bổng cô lên, bước qua những thân xác đang rên rỉ mà đi ra ngoài. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng của Nhất Phàm kéo dài trên mặt đất, cô độc và cao ngạo. Đêm nay Hải Thành sẽ không ngủ, bởi vì họ đã nhận ra, kẻ vừa trở về không phải là một thiếu gia thất thế, mà là một tử thần mang diện mạo con người.

Trang sách da người thứ hai trong tâm trí Nhất Phàm khẽ lật mở. Hình bóng một sát thủ mang mặt nạ quỷ hiện lên. Chữ “SÁT” thứ hai rỉ máu, đỏ đến mức nhức mắt.