MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỉnh cấp đại thiếu gia ra tùChương 5: KIM CHÂM NHẤT ĐỊNH PHẢI THẤY MÁU

Đỉnh cấp đại thiếu gia ra tù

Chương 5: KIM CHÂM NHẤT ĐỊNH PHẢI THẤY MÁU

1,072 từ · ~6 phút đọc

Hải Thành đêm thứ ba, không khí oi nồng đến mức ngột ngạt trước khi một cơn bão lớn đổ bộ. Dinh thự nhà họ Tào tọa lạc trên đỉnh đồi danh vọng, đèn điện sáng trưng như một tòa thành bất khả xâm phạm. Hơn một trăm vệ sĩ được trang bị vũ khí tận răng tuần tra nghiêm ngặt, chó nghiệp vụ sủa vang liên hồi.

Tào Mạnh ngồi trong thư phòng, tay run rẩy cầm ly rượu mạnh. Sự biến mất của Tứ Đại Kim Cang và cái chết kỳ quái của những tay sai thân tín trong hai ngày qua đã đục khoét vào sự kiêu ngạo của hắn. Cứ mỗi sáu tiếng, một người thân cận của hắn lại chết – kẻ thì tự bóp cổ mình, kẻ thì cười đến mức vỡ mạch máu não. Tất cả đều có một điểm chung: trên thi thể cắm một cây kim bạc mỏng manh.

“Bạch Nhất Phàm… mày là người hay là quỷ?” Tào Mạnh lẩm bẩm, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ.

Giữa bóng tối của khu rừng bao quanh dinh thự, Bạch Nhất Phàm đứng lặng lẽ như một bóng ma. Anh mặc một chiếc áo măng tô đen dài, gió bão thổi tung vạt áo làm lộ ra túi da chứa Cửu Long Châm bên hông.

Sư phụ Tiêu Thất từng nói: “Nhất Phàm, nếu con muốn giết một con hổ, đừng đánh vào đầu nó ngay lập tức. Hãy rút từng sợi gân, bẻ từng chiếc móng, để nó cảm nhận được sự bất lực trước khi hơi thở cuối cùng tan biến.”

Nhất Phàm khẽ nhếch môi. Hôm nay, anh sẽ dùng y thuật để viết nên một bản giao hưởng của tử thần.

Anh bước ra khỏi bụi rậm, thản nhiên đi về phía cổng chính.

“Ai đó? Đứng lại!” Tiếng quát của đám vệ sĩ vang lên, hàng chục tia laser đỏ rực nhắm thẳng vào tim Nhất Phàm.

Nhất Phàm không dừng lại, tay anh khẽ lướt qua túi châm. “Vút! Vút! Vút!”

Những tiếng xé gió cực nhỏ vang lên, nhỏ hơn cả tiếng mưa rơi. Những gã vệ sĩ đứng đầu hàng bỗng nhiên khựng lại. Chúng không ngã xuống ngay, mà đứng bất động như những pho tượng đá. Kim bạc xuyên qua huyệt Thiên Đột, khóa chặt hệ thống vận động nhưng vẫn giữ cho thần kinh tỉnh táo. Chúng trân trối nhìn Nhất Phàm thong dong bước qua giữa đội hình mà không thể nhấc nổi một ngón tay.

“Bắn! Bắn nó ngay!” Tên đội trưởng vệ sĩ hét lên qua bộ đàm.

Nhưng không có tiếng súng nào vang lên. Những kẻ định bóp cò kinh hoàng nhận ra ngón tay mình đã mất cảm giác. Nhất Phàm đi đến đâu, những người đàn ông vạm vỡ ngã rạp đến đó như những bông lúa bị gặt. Đây không phải là chiến đấu, đây là một cuộc dạo chơi của tử thần trong vườn địa đàng.

Nhất Phàm bước vào đại sảnh dinh thự. Tào Mạnh đang đứng ở cầu thang, tay cầm khẩu súng lục, toàn thân run rẩy.

“Mày… mày đứng lại! Tao sẽ bắn chết mày!” Tào Mạnh gào lên, bóp cò liên tục.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Những viên đạn bay về phía Nhất Phàm, nhưng anh chỉ khẽ nghiêng người, di chuyển theo một bộ pháp quái dị của Ám Dạ Minh Vương. Những viên đạn chỉ sượt qua tà áo anh, găm vào bức tường phía sau.

“Sư phụ tôi dặn, kim châm của ông ấy nhất định phải thấy máu mới được thu hồi.” Nhất Phàm nói, giọng anh trầm thấp, vọng lại trong không gian rộng lớn của đại sảnh. “Tào Mạnh, ba ngày qua, mỗi phút mỗi giây cô ấy đau đớn vì chất độc của anh, tôi sẽ bắt anh trả lại bằng một vạn lần sự dày vò.”

Nhất Phàm đột ngột biến mất. Khi anh xuất hiện trở lại, anh đã đứng ngay sau lưng Tào Mạnh. Một cây kim Cửu Long dài năm tấc, lấp lánh sắc xanh biếc, đã găm sâu vào huyệt Linh Đài trên sống lưng hắn.

“Aaaa!” Tào Mạnh hét lên một tiếng thảm thiết, khẩu súng rơi khỏi tay. Hắn cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy dọc tủy sống, khiến toàn bộ xương cốt như bị nung đỏ trong lò than.

“Đây là ‘Huyết Tủy Châm’.” Nhất Phàm ghé sát tai hắn, hơi thở lạnh lẽo. “Nó sẽ kích thích tủy xương của anh sinh sản hồng cầu vô tội vạ. Trong vòng mười phút tới, máu của anh sẽ đặc lại như bùn, tim anh sẽ phải đập nhanh gấp mười lần để đẩy nó đi. Cảm giác đó… anh đã từng nếm qua chưa?”

Tào Mạnh ngã quỵ xuống, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Da mặt hắn đỏ bừng như máu, các mạch máu ở cổ nổi lên cuồn cuộn, chực chờ nổ tung. Hắn nhìn thấy tử thần đang đứng trước mặt, không phải mang lưỡi hái, mà mang những cây kim bạc nhỏ bé nhưng mang theo sự trừng phạt của địa ngục.

“Cứu… cứu tôi…” Tào Mạnh thều thào, nước mắt và máu bắt đầu chảy ra từ hốc mắt.

“Cứu anh?” Nhất Phàm lấy ra cây kim thứ hai, đâm thẳng vào đỉnh đầu hắn. “Tôi đã nói rồi, y thuật của tôi chỉ dùng để giết người. Anh không xứng đáng được cứu.”

Dưới sự chứng kiến của hàng trăm vệ sĩ đang nằm bất động, Tào Mạnh – kẻ từng hô mưa gọi gió ở Hải Thành – co giật lần cuối rồi gục xuống trong đống máu của chính mình. Toàn bộ huyết quản của hắn đã vỡ nát từ bên trong.

Nhất Phàm rút châm, lau nhẹ vết máu trên mũi kim bằng vạt áo của Tào Mạnh. Anh quay lưng bước ra khỏi dinh thự giữa cơn bão bắt đầu nổi lên. Sau lưng anh, tòa dinh thự lộng lẫy giờ đây tĩnh lặng như một ngôi mộ khổng lồ.

Trang sách da người trong thức hải của Nhất Phàm rung lên bần bật. Chữ “SÁT” thứ ba hiện lên, đỏ thẫm và đầy oán khí. Di nguyện của Thần y Tiêu Thất tại Hải Thành đã hoàn thành một nửa. Kẻ thực thi đã chết, giờ chỉ còn kẻ chủ mưu ở Kinh Đô.

Nhất Phàm nhìn về phía Bắc, nơi ánh đèn của Kinh Đô đang vẫy gọi.

“Bạch gia… tôi đang đến đây.”