Cơn bão đi qua để lại một Hải Thành tan hoang và lạnh lẽo. Trên con lộ vắng vẻ nối liền Hải Thành và đường cao tốc hướng về Kinh Đô, một chiếc Jeep quân sự cũ kỹ lao đi trong màn sương mù dày đặc. Bạch Nhất Phàm cầm lái, khuôn mặt anh vẫn duy trì một vẻ tĩnh lặng đáng sợ, như thể cuộc thảm sát tại dinh thự nhà họ Tào vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao.
Bên cạnh anh, Lục Diệp đã thiếp đi vì kiệt sức. Nhờ bộ kim của Tiêu Thất, độc tố trong người cô đã tạm thời được phong tỏa, nhưng sắc mặt vẫn còn vương lại vẻ nhợt nhạt. Nhìn cô gái nhỏ nhắn này, Nhất Phàm khẽ siết chặt vô lăng. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn là những tay xã hội đen tầm thường như Tào Mạnh nữa.
Đột nhiên, Nhất Phàm đạp phanh gấp.
"Kít...!"
Chiếc xe trượt dài trên mặt đường nhựa ướt đẫm, để lại những vệt đen cháy khét. Ngay giữa lộ trình, một bóng người đang đứng hiên ngang, đôi tay chắp sau lưng, mặc một bộ trường bào màu xám tro lỗi thời. Người này đội một chiếc nón lá sụp xuống, che khuất nửa khuôn mặt, nhưng luồng khí tức tỏa ra lại sắc lẹm như một thanh đao vừa tuốt vỏ.
"Người của ngục Thiên Nhất?" Giọng nói của kẻ chặn đường trầm đục, mang theo nội lực thâm hậu khiến không khí xung quanh rung động.
Nhất Phàm bước xuống xe, đóng cửa nhẹ nhàng để không làm Lục Diệp thức giấc. Anh nhìn kẻ đối diện, đôi mắt nheo lại: "Cản đường tôi, chỉ có hai loại người: kẻ điên hoặc kẻ muốn chết."
Người mặc trường bào khẽ ngẩng đầu, lộ ra một vết sẹo hình chữ thập ngay giữa trán. Hắn cười lạnh, giọng nói tràn đầy vẻ kiêu ngạo: "Ta là Hắc Phong, truyền nhân đời thứ ba của Ám Sát Môn. Nghe danh sư phụ thứ hai của ngươi – Ảnh Sát – là đệ nhất ám sát trong ngục Thiên Nhất, ta đặc biệt đến đây để xem, cái gọi là 'truyền thừa Thiên Nhất' thực sự đáng giá bao nhiêu."
Nhất Phàm nghe đến cái tên "Ám Sát Môn", khóe môi hơi nhếch lên thành một độ cong giễu cợt. Năm xưa, Ảnh Sát vì chán ghét sự biến chất của môn phái này mà ra tay đồ sát cả một chi hệ, cuối cùng mới tự nguyện vào ngục.
"Ám Sát Môn sao? Sư phụ tôi từng nói, nơi đó chỉ toàn những kẻ học lỏm được chút da lông nhưng lại thích vỗ ngực xưng tên."
"Thằng nhóc láo xược!"
Hắc Phong gầm lên, thân hình hắn đột ngột nhòa đi. Đây là "Thân Pháp Ảnh Tử" nổi tiếng của Ám Sát Môn. Trong chớp mắt, hắn đã áp sát Nhất Phàm, từ trong tay áo hiện ra một lưỡi đoản kiếm đen kịt, nhắm thẳng vào yết hầu anh mà đâm tới.
Nhưng Nhất Phàm còn nhanh hơn.
Anh không lùi mà tiến, thân hình khẽ lách qua một bên một cách ảo diệu. Đây chính là "Hư Vô Bộ" của sư phụ Ảnh Sát. Trong bóng tối của màn sương, Nhất Phàm như biến thành một làn khói trắng, luồn lách qua từng kẽ hở của lưỡi kiếm.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã. Nhất Phàm đã rút ra cây chủy thủ "Vô Ảnh". Lưỡi dao trong suốt chạm vào đoản kiếm của Hắc Phong, bắn ra những tia lửa điện xanh loét.
"Tốc độ khá đấy, nhưng chưa đủ." Nhất Phàm lạnh lùng lên tiếng.
Anh đột ngột xoay người, lưỡi Vô Ảnh vạch ra một đường cung hoàn hảo. Hắc Phong kinh hoàng nhận ra chiêu thức này hoàn toàn vượt xa những gì hắn được học. Nó không chỉ là ám sát, nó là sự kết hợp giữa y thuật và giết chóc. Nhất Phàm nhắm vào những điểm mù trong cử động cơ thể của đối thủ.
"Phập!"
Lưỡi Vô Ảnh lướt qua vai Hắc Phong, để lại một vết cắt sâu thấy xương. Nhưng điều kỳ lạ là không có một giọt máu nào chảy ra ngay lập tức.
Hắc Phong lùi lại mấy bước, thở dốc, mặt tái mét: "Ngươi... ngươi đã làm gì?"
"Sư phụ dạy tôi rằng, giết một kẻ ám sát thì phải dùng sự im lặng của cái chết để đáp trả." Nhất Phàm đứng yên, lưỡi dao trong suốt không dính một hạt máu. "Vết cắt của tôi đã khóa chặt các mạch máu vùng vai của ông. Trong vòng ba nhịp thở nữa, nếu ông không quỳ xuống, áp lực máu sẽ tự phá nát tim ông từ bên trong."
"Một... hai..."
Hắc Phong cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đau đớn như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Sự kiêu ngạo trong mắt hắn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng trước một thứ bản lĩnh quỷ mị mà hắn chưa từng được biết tới. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt không phải là một đệ tử bình thường, mà là một con quái vật được nhào nặn từ 100 bộ óc điên rồ nhất thế giới.
"Ba."
"Bịch!"
Hắc Phong quỵ xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống mặt đường nhựa. Hắn cúi gập đầu, giọng run rẩy: "Xin... xin đại nhân tha mạng! Là tôi có mắt không tròng!"
Nhất Phàm đi tới, dùng mũi dao Vô Ảnh nâng cằm Hắc Phong lên. "Về báo với những kẻ đã thuê ông, dù là người của Ám Sát Môn hay kẻ đứng sau ở Kinh Đô. Bạch Nhất Phàm tôi không ngại nhuộm đỏ con đường về nhà bằng máu của các người đâu."
Anh khẽ búng tay vào vết thương của Hắc Phong. "Phụt!" Máu tươi lúc này mới phun ra như suối, giải tỏa áp lực cho tim hắn.
Nhất Phàm quay trở lại xe, chiếc Jeep lại một lần nữa nổ máy, lao vút vào màn sương. Hắc Phong đứng đó, nhìn theo bóng lưng chiếc xe mà toàn thân vẫn còn run rẩy. Hắn biết, kể từ ngày hôm nay, giới ám sát sẽ phải đổi chủ.
Trong cabin, Lục Diệp khẽ cựa mình tỉnh giấc. Cô nhìn thấy góc nghiêng cương nghị của Nhất Phàm dưới ánh đèn xe nhạt nhòa.
"Có chuyện gì vậy anh?" Cô mơ màng hỏi.
"Không có gì. Chỉ là một con chó lạc đường thôi." Nhất Phàm nhàn nhạt trả lời, tay khẽ chạm vào túi châm.
Trang sách da người trong thức hải lại lật mở. Tuyệt kỹ của sư phụ thứ hai đã thực sự nhuốm máu truyền nhân bên ngoài. Chữ "SÁT" thứ tư bắt đầu hình thành, lấp lánh như một lời nguyền đen tối.