MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỉnh cấp đại thiếu gia ra tùChương 7: TUYỆT KỸ - CỬU LONG CHÂM XUẤT THẾ

Đỉnh cấp đại thiếu gia ra tù

Chương 7: TUYỆT KỸ - CỬU LONG CHÂM XUẤT THẾ

1,006 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe Jeep lao đi trong bóng đêm như một bóng ma độc hành. Kim đồng hồ trên táp-lô chỉ hơn ba giờ sáng, thời điểm mà dương khí yếu nhất và âm sát nồng đậm nhất trong ngày. Bạch Nhất Phàm đột ngột cảm nhận được một sự thay đổi trong nhịp thở bên cạnh.

Lục Diệp không còn mê sảng. Cô im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ.

Anh tấp xe vào một trạm dừng chân bỏ hoang ven đường. Khi chạm vào tay Lục Diệp, tim Nhất Phàm thắt lại. Da thịt cô lạnh ngắt như đá tảng, những đường gân xanh tím bắt đầu nổi rõ trên cổ, bò lan lên tận mang tai như những con rết ma quái. Độc tố "Hủ Cốt Tán" sau khi bị kìm nén quá lâu đã phản phệ, bắt đầu tấn công thẳng vào tim mạch.

"Diệp nhi!" Nhất Phàm gọi khẽ, nhưng đôi mắt cô đã trợn ngược, đồng tử bắt đầu giãn ra.

Chết lâm sàng.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh vị sư phụ Tiêu Thất quỳ dưới chân anh trong ngục tối hiện về. Lão đã truyền dạy cho anh mọi kỹ năng giết người, nhưng lại giấu kín một chương cuối cùng trong cuốn y thư. Lão nói: “Nhất Phàm, y thuật của ta có thể nghịch chuyển âm dương, nhưng cái giá phải trả là dùng thọ nguyên của chính mình để bồi hoàn cho trời đất. Đừng bao giờ cứu người, trừ khi đó là mạng sống của chính con.”

Nhất Phàm nhìn khuôn mặt thanh tú của Lục Diệp đang dần mất đi sự sống. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định đến cực đoan.

"Sư phụ, lần này con phải trái lời người rồi."

Anh bế Lục Diệp đặt nằm ngửa trên băng ghế sau của chiếc xe Jeep. Nhất Phàm cởi bỏ chiếc áo măng tô, để lộ túi da cũ kỹ. Anh chậm rãi rút ra chín cây kim dài ngắn khác nhau, mỗi cây đều được đúc từ một loại hợp kim cổ xưa, trên thân kim khắc những hoa văn rồng uốn lượn tinh xảo.

Đây chính là Cửu Long Châm – báu vật trấn phái của Quỷ Thủ Thần Y.

Nhất Phàm cắn đầu ngón tay, nhỏ lên mỗi đầu kim một giọt máu của mình. Máu của anh, sau năm năm tôi luyện trong ngục, đã mang theo một luồng dược khí vô cùng mạnh mẽ.

"Cửu Long đoạt mệnh, nghịch chuyển luân hồi!"

Cây kim thứ nhất: Tù Ngưu Châm, đâm vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu. Một luồng khí nóng tỏa ra, cưỡng ép thần thức quay trở lại thân thể.

Cây kim thứ hai: Nhai Xế Châm, đâm vào huyệt Đàn Trung giữa ngực. Tim Lục Diệp khẽ giật mạnh một cái.

Nhất Phàm bắt đầu đổ mồ hôi hột. Mỗi mũi kim đâm xuống, sắc mặt anh lại tái đi một phần. Đây không chỉ là châm cứu, mà là anh đang dùng nội lực và sinh mệnh lực của mình để làm mồi dẫn, đốt cháy tàn dư của độc tố.

Đến cây kim thứ chín: Si Vấn Châm. Đây là mũi kim quan trọng nhất, dùng để khóa chặt hơi thở cuối cùng, không cho Tử thần mang linh hồn đi.

Nhất Phàm cầm mũi kim cuối cùng, đôi tay vốn chưa bao giờ run rẩy trước hàng ngàn kẻ thù, nay lại khẽ rung lên. Anh nhìn vào nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái của Lục Diệp. Nếu mũi kim này lệch một phân, cô sẽ nổ tung mạch máu mà chết.

"Phập!"

Mũi kim găm sâu vào huyệt Nhân Trung.

Một luồng sáng xanh biếc mờ ảo bùng lên từ chín cây kim, nối liền với nhau tạo thành hình dáng một con rồng đang uốn lượn bao phủ lấy thân thể Lục Diệp. Những đường gân tím tái trên da cô bắt đầu rút lui, sắc hồng nhuận từ từ quay trở lại đôi gò má.

"Khụ... khụ!"

Lục Diệp bật ra một ngụm máu đen đặc, mùi hôi thối nồng nặc. Đó chính là toàn bộ độc tính tích tụ suốt năm năm qua đã bị tống ra ngoài.

Nhất Phàm loạng choạng lùi lại, anh tựa lưng vào cửa xe, lồng ngực phập phồng dữ dội. Một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng anh. Cứu một mạng người thoát khỏi tay thần chết, anh đã mất đi ít nhất ba năm thọ nguyên.

Lục Diệp từ từ mở mắt. Nhìn thấy Nhất Phàm đang kiệt sức, cô hoảng hốt định ngồi dậy: "Anh... anh sao thế này? Đã có chuyện gì xảy ra?"

Nhất Phàm đưa tay lau vết máu, nở một nụ cười nhạt, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng như cũ: "Không có gì. Độc đã giải. Từ giờ cô sẽ không còn bị nhà họ Tào khống chế nữa."

Anh thu hồi chín cây kim. Kỳ lạ thay, chín cây kim vốn lấp lánh sắc bạc, nay lại nhuốm một màu đỏ sẫm như máu tươi. Đúng như lời sư phụ dặn: Kim châm của lão nhất định phải thấy máu. Nếu không thấy máu kẻ thù, nó sẽ uống máu người thi triển.

Trang sách da người trong thức hải của Nhất Phàm phát ra tiếng gào thét của rồng ngâm. Hình bóng của Tiêu Thất hiện lên, nhìn anh với ánh mắt phức tạp, vừa tự hào vừa xót xa. Chữ “SÁT” thứ năm không hiện ra, thay vào đó là một chữ “CỨU” màu vàng kim mờ nhạt, nằm lạc lõng giữa những lời nguyền sát nhân.

"Lên xe đi." Nhất Phàm lạnh nhạt nói, che giấu sự yếu ớt của mình. "Trời sắp sáng rồi. Chúng ta phải vào địa giới Kinh Đô trước khi kẻ tiếp theo tìm đến."

Chiếc xe Jeep lại nổ máy, hướng về phía ánh hừng đông đang ló rạng. Hải Thành đã lùi xa, nhưng sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu khi con rồng thiêng Thiên Nhất chính thức chạm ngõ Kinh Thành – nơi khởi nguồn của mọi tội lỗi.