MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỉnh cấp đại thiếu gia ra tùChương 8: Y THUẬT HAY LÀ TÀ THUẬT?

Đỉnh cấp đại thiếu gia ra tù

Chương 8: Y THUẬT HAY LÀ TÀ THUẬT?

1,217 từ · ~7 phút đọc

Cửa ngõ vào Kinh Đô sáng nay kẹt cứng trong một bầu không khí ngột ngạt. Không giống như Hải Thành, nơi đây toát lên vẻ quyền uy và giàu sang đến nghẹt thở. Ngay tại trạm kiểm soát cửa ngõ phía Nam, một đội ngũ y tế đặc biệt của Viện Y Học Hoàng Gia đang tiến hành đợt kiểm tra sức khỏe đột xuất cho tất cả những người vào thành, viện cớ có dịch bệnh bùng phát.

Thực chất, ai cũng biết đây là lưới lọc của các đại gia tộc để truy tìm những kẻ không mời mà đến.

Chiếc Jeep của Bạch Nhất Phàm bị chặn lại. Một toán lính gác vũ trang và hai vị bác sĩ mặc áo blouse trắng muốt tiến tới. Kẻ dẫn đầu đội y tế là một ông lão ngoài sáu mươi, đeo kính gọng vàng, ngực cài phù hiệu "Giáo sư cấp cao - Lý Trường Xuân". Ở Kinh Đô, cái tên này đại diện cho quyền lực y học, là người thường xuyên lui tới thăm khám cho các đại gia tộc, trong đó có nhà họ Bạch.

"Xuống xe kiểm tra." Lý Trường Xuân gõ vào kính xe, giọng nói đầy vẻ ban phát.

Nhất Phàm thong dong bước xuống, che chắn cho Lục Diệp phía sau. Lý Trường Xuân lướt nhìn Nhất Phàm với vẻ khinh khỉnh, nhưng khi ánh mắt ông ta chạm vào cổ của Lục Diệp – nơi vẫn còn hằn lên những vết kim đỏ sẫm từ thủ pháp Cửu Long Châm – đôi mắt ông ta đột nhiên co rụt lại.

"Đứng lại!" Lý Trường Xuân quát lên, đẩy mấy tên lính gác sang một bên để tiến sát vào Lục Diệp. Ông ta cầm lấy cổ tay cô, nhìn chăm chú vào các huyệt vị vừa được châm. "Thủ pháp này... kinh mạch đảo lộn, huyệt đạo bị kích thích cực đại. Thằng nhóc, mày đã làm gì cô gái này?"

Nhất Phàm nhàn nhạt đáp: "Cứu mạng."

"Láo xược!" Lý Trường Xuân run rẩy chỉ tay vào mặt Nhất Phàm, giọng đanh lại. "Mạch tượng của cô ta hiện tại như lửa thiêu rừng, thần khí bộc phát bất thường. Đây không phải cứu người, đây là Tà thuật! Mày đang dùng phương pháp đốt cháy thọ nguyên để tạo ra sự tỉnh táo giả tạo. Chỉ trong ba ngày nữa, cô ta sẽ nổ mạch máu mà chết!"

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Những ống kính phóng viên và điện thoại của người đi đường đều hướng về phía này. Một vị giáo sư y học đầu ngành kết tội, lời nói nặng tựa nghìn cân.

"Mọi người xem, y thuật chân chính phải là ôn hòa, bồi bổ." Lý Trường Xuân quay sang đám đông, đắc ý diễn thuyết. "Kẻ này dùng kim châm đâm vào tử huyệt, chính là tà môn ngoại đạo, là thuật giết người núp bóng y thuật. Quân lính đâu, bắt lấy tên tội đồ này cho ta!"

Lục Diệp tái mặt, định lên tiếng giải thích nhưng Nhất Phàm khẽ ngăn lại. Anh bước lên một bước, đối diện với Lý Trường Xuân. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một sải tay, và đột nhiên, nhiệt độ xung quanh như giảm xuống độ không.

"Ông nói đây là tà thuật?" Nhất Phàm hỏi, giọng bình thản đến lạnh người.

"Đúng! Là loại tà thuật hạ đẳng nhất!" Lý Trường Xuân vênh váo.

"Vậy tôi hỏi ông." Nhất Phàm đột ngột vươn tay, không ai kịp nhìn thấy anh làm gì, chỉ thấy ngón trỏ của anh khẽ chạm vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai Lý Trường Xuân. "Ông chẩn đoán cho người khác, nhưng có biết bản thân mình chỉ còn sống được không quá ba phút nữa không?"

Lý Trường Xuân cười sằng sặc: "Nực cười! Ta hằng ngày tự điều dưỡng, khí huyết sung mãn..."

Lời chưa dứt, tiếng cười của lão đột ngột nghẹn lại. Mặt Lý Trường Xuân từ đỏ hồng chuyển sang tím ngắt, rồi trắng bệch trong tích tắc. Lão ôm lấy cổ, đôi mắt trợn ngược, toàn thân co giật như bị điện giật.

"Ông nói y thuật của ông là ôn hòa?" Nhất Phàm khoanh tay, đứng nhìn lão già đang quằn quại dưới đất. "Ông có bệnh tim bẩm sinh, lại lạm dụng nhân sâm ngàn năm để kéo dài hơi tàn, khiến tim mạch căng cứng như dây đàn. Tôi chỉ cần kích nhẹ một chút, 'ôn hòa' của ông đã biến thành 'núi lửa' rồi."

Đám đông kinh hãi lùi lại. Đội vệ sĩ định lao lên nhưng Nhất Phàm chỉ cần liếc mắt một cái, sát khí từ một kẻ từng sống cùng 100 vị sư phụ sát nhân khiến chúng rùng mình, chôn chân tại chỗ.

"Cứu... cứu..." Lý Trường Xuân thều thào, đôi tay già nua cào cấu xuống mặt đường nhựa.

"Muốn tôi dùng 'Tà thuật' để cứu ông sao?" Nhất Phàm cúi xuống, lấy ra một cây kim bạc bình thường, đâm phập vào ngay giữa ức của Lý Trường Xuân.

"Phụt!"

Một ngụm máu bầm đen bắn ra. Lý Trường Xuân lập tức thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực dịu lại, sắc mặt dần trở nên bình thường. Lão bàng hoàng ngồi dậy, nhìn Nhất Phàm như nhìn thấy quỷ dữ. Một mũi kim lấy mạng, một mũi kim trả mạng. Giới hạn giữa sinh và tử, kẻ thanh niên này nắm giữ chỉ trong một ý niệm.

"Y thuật hay Tà thuật, không nằm ở mũi kim, mà nằm ở kẻ cầm kim." Nhất Phàm lạnh lùng nói, thanh âm vang vọng khắp trạm kiểm soát. "Ông dùng y thuật để mưu cầu danh lợi, nịnh hót quyền quý, đó mới thực sự là tà đạo. Cút!"

Lý Trường Xuân không dám nói thêm một lời, lồm cồm bò dậy, được đám thuộc hạ dìu đi trong sự nhục nhã ê chề trước ống kính của giới truyền thông. Danh tiếng cả đời của lão đã sụp đổ chỉ sau hai mũi kim của một kẻ vô danh.

Nhất Phàm quay lại xe, nổ máy. Lần này, không một tên lính gác nào dám cản đường. Họ tự động dạt sang hai bên, cúi đầu run rẩy khi chiếc Jeep cũ kỹ lướt qua.

Kinh Đô đã mở cửa đón anh, không phải bằng thảm đỏ, mà bằng sự sợ hãi tột cùng.

Trong thức hải, trang sách của Thần Y Tiêu Thất khẽ rung rinh. Hình ảnh vị sư phụ mỉm cười đầy ngạo nghễ: “Làm tốt lắm, đồ đệ. Phải cho lũ ngụy y biết thế nào là uy nghiêm của Thiên Nhất!”

Chữ “SÁT” thứ sáu mờ ảo hiện lên. Lần này, Nhất Phàm không giết người, nhưng anh đã giết chết linh hồn và danh vọng của một kẻ đứng đầu giới y học Kinh Đô. Đó còn tàn khốc hơn cả cái chết thể xác.

"Chúng ta đi đâu bây giờ anh?" Lục Diệp hỏi, giọng cô đã có chút run rẩy vì sự hiện diện của Kinh Đô quá uy nghiêm.

"Đến thẳng nhà họ Bạch." Nhất Phàm nhìn về phía dinh thự nguy nga tọa lạc trên đỉnh đồi phía Tây. "Tôi nghe nói tiệc mừng thọ của bà ta vừa bắt đầu. Khách khứa đông đủ, rất thích hợp để... đưa tiễn một người."