Bệnh viện Quốc tế Saint Mary – nơi được mệnh danh là “thánh đường y tế” của giới siêu giàu Kinh Đô. Tầng cao nhất của bệnh viện đã bị phong tỏa hoàn toàn. Hàng chục vệ sĩ nhà họ Bạch đứng canh giữ dọc hành lang, không khí căng thẳng bao trùm.
Bên trong phòng hồi sức đặc biệt, Bạch Tử Hào – nhị thiếu gia nhà họ Bạch, đứa con cưng của người mẹ kế thâm độc – đang nằm bất động trên giường bệnh. Vụ tai nạn đua xe ở tốc độ 200km/h đã biến đôi chân của hắn thành một đống xương vụn. Hắn chưa chết, nhưng nỗi đau đớn khiến hắn liên tục gào thét mỗi khi thuốc giảm đau hết tác dụng.
“Bác sĩ! Cứu tôi! Chân của tôi… tôi không muốn làm người tàn phế!”
Bạch Tử Hào gào lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn những vị giáo sư đầu ngành đang lúng túng xung quanh.
“Nhị thiếu gia, bình tĩnh… Xương đùi và dây thần kinh của ngài bị tổn thương quá nặng, chúng tôi chỉ có thể…” Một vị bác sĩ ngập ngừng.
“Cút hết cho tao!”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra. Một thanh niên với dáng vẻ thong dong, đôi tay đút túi quần bước vào. Đi theo sau là Lục Diệp – người vẫn còn đang bàng hoàng trước sự xa hoa của nơi này.
Đám vệ sĩ bên ngoài không vào can thiệp. Không phải vì chúng lười biếng, mà vì khi Nhất Phàm đi ngang qua hành lang, anh chỉ khẽ búng tay một cái, tất cả bọn chúng đều đã hóa thành những khối đá bất động, miệng không thể thốt ra lời, mắt không thể chớp.
Bạch Tử Hào nhìn thấy người vừa bước vào, đồng tử hắn đột nhiên co rụt lại. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy từ 5 năm trước trỗi dậy, chiếm lấy toàn bộ tâm trí.
“Bạch… Bạch Nhất Phàm? Sao mày lại ở đây? Mày chưa chết trong ngục sao?”
Nhất Phàm chậm rãi đi tới bên giường bệnh, nhìn người em trai cùng cha khác mẹ với ánh mắt bình thản đến cực điểm. Sự tĩnh lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
“Tử Hào, 5 năm không gặp, cậu vẫn thích tốc độ như vậy sao?” Nhất Phàm khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Cũng tốt, tốc độ giúp con người ta đến gần cái chết nhanh hơn.”
“Mày… mày muốn làm gì? Bảo vệ đâu! Giết nó cho tao!” Bạch Tử Hào điên cuồng nhấn nút gọi y tá, nhưng chẳng có phản hồi nào.
Nhất Phàm rút từ trong túi áo ra một cây kim dài mười phân, lấp lánh sắc bạc dưới ánh đèn huỳnh quang. “Tôi nghe nói các bác sĩ ở đây muốn cưa bỏ đôi chân của cậu. Là anh trai, tôi thấy thật xót xa. Sư phụ tôi có dạy một phương pháp, có thể khiến cậu cảm nhận được đôi chân của mình một cách rõ ràng nhất… dù nó đã nát vụn.”
“Đừng… đừng qua đây!”
Nhất Phàm ra tay nhanh như chớp. Cây kim bạc đâm thẳng vào huyệt Phục Thỏ ở đùi phải của Tử Hào.
“Aaaa!”
Một tiếng thét xé lòng vang lên khắp tầng lầu. Các vị bác sĩ đứng cạnh đó kinh hoàng lùi lại. Họ thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: Đôi chân vốn đã mất cảm giác của Tử Hào đột nhiên co giật dữ dội.
“Mày đã làm gì tao? Đau… đau quá! Giết tao đi!”
Tử Hào quằn quại, mồ hôi vã ra như tắm. Thủ pháp của Nhất Phàm đã kích hoạt toàn bộ các dây thần kinh cảm giác vốn đang bị liệt, nhân mức độ đau đớn lên gấp mười lần. Lúc này, từng mảnh xương vỡ bên trong thịt da như đang bị hàng nghìn con dao nhỏ băm vằn.
“Đây là ‘Vạn Linh Thống’. Sư phụ dạy tôi rằng, kẻ gieo rắc nỗi đau cho người khác thì phải nếm trải nỗi đau gấp bội.” Nhất Phàm ghé sát tai Tử Hào, giọng nói thì thầm như quỷ mị. “5 năm trước, cậu và mẹ cậu đã dàn dựng vụ án, khiến tôi mất đi tất cả. Hôm nay, tôi trả lại cho cậu một phần lãi suất.”
Nhất Phàm quay sang nhìn các vị bác sĩ đang run rẩy: “Các vị cứ tiếp tục công việc đi. Nhưng tôi dặn một điều: Nếu ai dám rút cây kim này ra trong vòng 24 giờ tới, mạch máu của hắn sẽ nổ tung ngay lập tức. Cứ để nhị thiếu gia của các vị… tận hưởng sự sống một cách sâu sắc nhất.”
Lục Diệp đứng bên cạnh, nhìn Bạch Tử Hào đang đau đớn đến mức muốn cắn lưỡi tự tử, cô bỗng nhận ra rằng: Bạch Nhất Phàm không phải đến đây để cứu người, anh đến để thực thi một loại công lý tàn khốc của riêng mình.
Nhất Phàm rút một chiếc khăn tay trắng ra lau những đầu ngón tay thanh mảnh, rồi xoay người bước đi.
“Đi thôi Lục Diệp. Tiệc mừng thọ ở Bạch gia chắc đã khai mạc rồi. Chúng ta không thể để bà ta chờ lâu.”
Khi Nhất Phàm bước ra khỏi phòng, tiếng gào thét của Bạch Tử Hào vẫn còn vang vọng, ám ảnh cả bệnh viện Saint Mary. Đám bác sĩ đứng đó, không ai dám động vào cây kim lấp lánh trên chân hắn. Trong mắt họ, thanh niên vừa đi khỏi không phải là một người chữa bệnh, mà là một vị “Thần y giết người” thực thụ.
Trang sách của sư phụ thứ nhất trong thức hải Nhất Phàm rực sáng. Hình ảnh lão già Tiêu Thất gật đầu đầy đắc ý. Chữ “SÁT” thứ bảy hiện lên, đỏ đậm và cuộn trào oán khí. Lần này, Nhất Phàm không giết người, nhưng anh đã khiến kẻ thù cầu sống không được, cầu chết không xong.
Nỗi sợ tột cùng đã gieo rắc xong. Bây giờ là lúc con rồng Thiên Nhất bay đến đỉnh đồi nhà họ Bạch, để nuốt chửng kẻ đứng sau tất cả.