Chiếc xe Jeep cũ kỹ băng qua những đại lộ rực rỡ ánh đèn của Kinh Đô, hướng về phía ngọn đồi phía Tây – nơi tọa lạc của dinh thự Bạch gia nguy nga như một tòa lâu đài cổ. Trong không gian chật hẹp của cabin, mùi thuốc sát trùng từ bệnh viện vẫn còn vương vấn, trộn lẫn với không khí lạnh lẽo của đêm thành thị.
Lục Diệp ngồi ở ghế phụ, đôi bàn tay cô đan chặt vào nhau, run rẩy. Những tiếng gào thét của Bạch Tử Hào vẫn còn ám ảnh trong màng nhĩ cô, nhưng điều khiến cô run sợ hơn cả chính là sự im lặng của người đàn ông bên cạnh.
“Nhất Phàm…” Lục Diệp khẽ gọi, giọng cô lạc đi giữa tiếng động cơ rì rầm. “Anh có biết vì sao cha tôi, một người luôn coi y thuật là mạng sống, lại chấp nhận bị gọi là ‘Thần y giết người’ không?”
Nhất Phàm không rời mắt khỏi con đường phía trước, nhưng chân ga khẽ lỏng ra một chút. “Sư phụ chưa bao giờ kể về quá khứ của người cho tôi nghe.”
Lục Diệp hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô nhòe đi vì những ký ức đau thương ùa về. “Năm đó, cha tôi không phải tự nhiên mà vào tù. Ông ấy bị ép vào đường cùng. Trước khi bị bắt, ông đã giao cho tôi một hộp gỗ nhỏ, dặn rằng nếu sau này gặp được truyền nhân của ông, hãy nói ra sự thật này.”
Cô quay sang nhìn Nhất Phàm, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau thấu tận tâm can. “Nhà họ Lục chúng tôi có một đơn thuốc gia truyền mang tên ‘Cửu Chuyển Hoàn Nguyên’. Nó là hy vọng duy nhất để chữa khỏi căn bệnh suy tủy bẩm sinh của ông nội anh – Bạch lão gia tử. Cha tôi đã mang đơn thuốc đó đến Bạch gia theo lời mời của cha anh.”
Tay Nhất Phàm khẽ siết chặt vô lăng. Anh nhớ lại 5 năm trước, ông nội đột ngột qua đời, cha anh cũng lâm bệnh nặng rồi ra đi chỉ trong vòng vài tháng. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến mức anh chưa kịp phản ứng thì đã bị tống vào tù.
“Nhưng đơn thuốc đó đã bị tráo đổi.” Giọng Lục Diệp đanh lại, đầy căm hận. “Người mẹ kế của anh – Diệp Lệ Thanh – đã mua chuộc đại đệ tử của cha tôi là Trương Hoành. Hắn đã tráo đơn thuốc cứu mạng thành ‘Thực Cốt Tán’. Ông nội anh không phải chết vì bệnh, mà chết vì bị đầu độc bởi chính đơn thuốc mà ông tin tưởng nhất.”
“Két!”
Chiếc Jeep đột ngột khựng lại bên lề đường. Nhất Phàm quay sang, đôi mắt anh đỏ rực như máu, sát khí bùng phát khiến nhiệt độ trong xe hạ xuống dưới mức đóng băng.
“Cô nói cái gì? Cha tôi… cũng vậy sao?”
Lục Diệp gật đầu trong nước mắt. “Diệp Lệ Thanh muốn thâu tóm toàn bộ Bạch gia. Sau khi ông nội anh qua đời, cha anh bắt đầu nghi ngờ. Bà ta sợ bị bại lộ nên đã dùng chính loại độc đó để tiễn cha anh đi. Cha tôi phát hiện ra sự thật, định báo cảnh sát thì bị bà ta dùng thế lực của nhà họ Diệp dàn dựng vụ án mạng, đổ vấy mọi tội lỗi lên đầu ông và anh. Cha tôi vào tù để bảo vệ tôi, còn anh vào tù để bà ta tuyệt diệt dòng chính của nhà họ Bạch.”
Không gian trong xe im lặng đến mức đáng sợ. Nhất Phàm cảm thấy lồng ngực mình như có một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Hóa ra, 5 năm qua, anh không chỉ bị hãm hại, mà cả gia đình anh đều chết dưới tay người đàn bà rắn độc đó. Sư phụ Tiêu Thất của anh cũng là nạn nhân, mang danh ác quỷ để che giấu cho một ác quỷ thực sự đang ngồi trên ngai vàng quyền lực.
“Hóa ra là vậy…” Nhất Phàm thầm thì, giọng nói bình thản đến mức khiến Lục Diệp rùng mình. Đó là sự bình thản trước một cơn bão cấp tử vong.
Anh đưa tay lấy từ trong túi áo ra một chiếc phù hiệu bằng đồng cũ kỹ – vật duy nhất cha anh để lại. Trên đó khắc hình một con rồng đang bay lượn.
“Diệp Lệ Thanh, bà không chỉ nợ tôi 5 năm tự do, mà bà nợ tôi cả mạng sống của cha và ông nội. Món nợ này, một mũi kim không đủ trả.”
Nhất Phàm khởi động lại xe, lần này anh nhấn lút chân ga. Chiếc Jeep gầm lên như một con mãnh thú, lao vút về phía đỉnh đồi West Hills.
Phía xa, dinh thự Bạch gia đã hiện ra rõ rệt, ánh đèn chùm rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời. Tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói của giới thượng lưu vang vọng. Hôm nay là đại thọ của Diệp Lệ Thanh, bà ta đang đứng trên đỉnh cao của quyền lực, nhận những lời tán tụng từ những kẻ ngụy thiện.
Nhưng bà ta không biết rằng, một tử thần mang theo 100 lời nguyền từ ngục Thiên Nhất đang tiến đến.
Trang sách da người trong thức hải của Nhất Phàm lật mở liên tục. Hình bóng của sư phụ thứ nhất, thứ hai… dường như đang đồng thanh gào thét đòi máu. Chữ “SÁT” thứ tám hiện lên, rực cháy như ngọn lửa thiêu đốt cả màn đêm.
“Lục Diệp, lát nữa bất kể thấy điều gì, đừng quay đầu lại.” Nhất Phàm lạnh lùng nói. “Hôm nay, tôi sẽ cho cả Kinh Đô này biết, thế nào là y thuật sát nhân đích thực.”
Chiếc xe Jeep lao thẳng qua cánh cổng chính của Bạch gia, húc đổ rào chắn bảo vệ dưới sự ngỡ ngàng của hàng trăm quan khách. Cuộc thanh trừng chính thức bắt đầu từ đây.