713 từ
Sự kinh hoàng đóng băng mọi giác quan của Lạc Vãn. Cảnh báo cấp độ S từ Hệ thống vang vọng trong đầu cô: “Nam Chủ đã xác định Ký Chủ là mục tiêu duy nhất. Thoát ly ngay lập tức!” Cô không còn nghĩ đến việc hoàn thành vai diễn, cô chỉ muốn chạy trốn khỏi đôi mắt đầy chiếm hữu, đen tối của Bạc Hàn. Hắn vẫn đang giữ cằm cô, nhưng sự điên cuồng trong mắt hắn khiến cô lạnh thấu xương.
“Bỏ ra!” Lạc Vãn dùng hết sức lực để đẩy hắn ra. Cô xoay người, lao nhanh ra khỏi quán cà phê sang trọng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Cô lao vào dòng người và tiếng còi xe inh ỏi, sự hỗn loạn của phố thị lại trở thành nơi ẩn náu duy nhất. Cô chạy vào một con hẻm nhỏ, hơi thở dồn dập như tiếng trống trận. Đinh! [Ký Chủ thành công thoát khỏi Nam Chính trong 5 giây đầu. Cốt truyện tạm thời được ổn định.] Ổn định cái gì mà ổn định? Hắn đã hủy hoại hoàn toàn thiết lập nhân vật rồi!
Cô rút điện thoại, gọi tài xế riêng. “Chú Vương, đến ngay khu phố X, nhanh lên! Cháu cần về nhà ngay lập tức!”
Cô biết Bạc Hàn có quyền lực, nhưng cô vẫn là thiên kim tiểu thư của Lạc thị, cô có tài sản riêng, có vệ sĩ riêng. Chỉ cần cô rút về lãnh địa của mình, hắn sẽ không dễ dàng làm càn. Lạc Vãn tựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo, cố gắng trấn tĩnh. Việc ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải đẩy nhanh tiến độ gặp gỡ của Bạc Hàn và Nữ Chính Đường Nhu. Theo sách gốc, chỉ khi Nam Chính gặp được Tình yêu đích thực của mình, sự điên rồ và ám ảnh của hắn mới tập trung vào đối tượng mới, và cô, Lạc Vãn, sẽ được thả tự do.
Cô vừa lên chiếc Bentley riêng, chưa kịp thắt dây an toàn, thì một chiếc Maybach đen tuyền, bóng loáng, mang theo vẻ áp bức nặng nề, đã lướt qua. Cửa kính xe hạ xuống. Đôi mắt lạnh như băng của Bạc Hàn nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đó không có sự bất ngờ, chỉ có sự điềm tĩnh chết chóc. Hắn đang ngồi ở ghế sau, tay cầm điện thoại, vẻ mặt hoàn toàn không hề có dấu hiệu rượt đuổi hay gấp gáp.
Lạc Vãn nhìn xuống màn hình điện thoại của mình. Nó đang đổ chuông, hiển thị số của Bạc Hàn. Cô kinh hãi, nhận ra giọng hắn đang được truyền trực tiếp qua loa ngoài của chiếc điện thoại vẫn đang kết nối với cô.
“Muốn đi đâu? Vãn Vãn,” giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian kín của chiếc xe. Hắn đã gọi cô khi cô đang chạy trốn, và đã biết chính xác cô đang ở đâu. “Cô nghĩ tôi sẽ để cô ra khỏi tầm mắt sao?”
“Anh… làm sao anh biết tôi ở đây?” Lạc Vãn run rẩy hỏi.
“Tôi là Bạc Hàn. Tôi biết mọi thứ liên quan đến cô,” hắn cười khẩy, giọng nói đó đầy sự nguy hiểm. “Tài xế Vương, chuyển hướng. Đưa Lạc Vãn về biệt thự ở ven biển. Cô ấy có vẻ đang cố gắng làm một trò chơi nhỏ, và tôi cần dạy cô ấy một bài học về sự vâng lời.”
Lạc Vãn quay sang tài xế Vương. “Chú Vương, không được! Cháu bảo chú đưa cháu về nhà! Đây là lệnh!”
Tài xế Vương, người đã làm việc cho gia đình cô hơn mười năm, cúi đầu một cách tội lỗi: “Thưa cô, tôi đã nhận lệnh từ Tổng Giám đốc Bạc. An toàn của cô là ưu tiên hàng đầu, và tôi được lệnh phải tuân theo sự sắp xếp của ngài ấy.”
Lạc Vãn gục xuống ghế, tuyệt vọng bao trùm. Cô nhận ra Bạc Hàn không chỉ bẻ gãy cốt truyện, mà còn thâu tóm toàn bộ thế giới xung quanh cô. Cô không còn là thiên kim tiểu thư có quyền lực nữa. Giây phút hắn gọi cô bằng giọng điệu chiếm hữu đó, cô đã trở thành tù nhân của hắn.