699 từ
Chiếc Bentley lướt đi trong đêm, chạy thẳng tới biệt thự riêng của Bạc Hàn ở ven biển – một dinh thự trắng nguy nga đứng sừng sững, xa cách với thế giới. Lạc Vãn bị dẫn vào một căn phòng áp mái, rộng lớn nhưng trống trải, với cửa sổ kính nhìn thẳng ra đại dương đen ngòm. Nơi đây như một chiếc lồng vàng sang trọng, nơi cô sẽ không thể trốn thoát.
“Cô có vẻ thích chạy trốn,” Bạc Hàn bước vào, cởi chiếc áo khoác ngoài, lộ ra chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, càng làm nổi bật cơ thể rắn chắc, đầy đe dọa của hắn. “Tôi đã nghĩ, việc được làm ‘Hôn thê của tôi’ sẽ khiến cô cảm thấy vinh hạnh. Nhưng cô lại làm tôi thất vọng.”
Lạc Vãn lùi lại, cố giữ vẻ kiêu ngạo giả tạo: “Anh làm vậy là vi phạm pháp luật! Gia tộc Lạc thị sẽ không để yên cho anh đâu!”
Bạc Hàn tiến lại gần, vẻ mặt hắn hoàn toàn không thay đổi, như thể những lời đe dọa của cô chỉ là tiếng muỗi vo ve. “Pháp luật? Đối với tôi, pháp luật là thứ tôi tạo ra. Còn gia tộc Lạc thị? Cô nghĩ họ sẽ chọn cô, hay chọn một hợp đồng đầu tư bạc tỷ với tập đoàn của tôi?” Hắn tiến đến, ép cô vào bức tường lạnh giá. “Đừng cố gắng dùng những thứ đó để hù dọa tôi. Cô phải hiểu vị trí của mình.”
“Vị trí của tôi là Nữ Phụ! Tôi không phải người anh yêu!” Lạc Vãn hét lên, lần đầu tiên cô buông bỏ vai diễn để nói ra sự thật.
Đôi mắt Bạc Hàn hằn lên tia máu đỏ. Hắn nghiêng đầu, nụ cười trên môi hắn lạnh lẽo như băng: “Sai rồi, Vãn Vãn. Vị trí của cô là của tôi. Dù cô là Nữ Phụ, Nữ Chính, hay bất cứ thứ gì, cô vẫn là thứ mà tôi muốn nắm giữ.” Hắn đưa tay, luồn vào mái tóc đen mượt của cô, kéo nhẹ khiến đầu cô ngửa ra. “Cô đã cố gắng chạy trốn. Đó là một hành động bất tuân. Tôi cần phải trừng phạt cô, để cô hiểu, lần sau cô chỉ được chạy về phía tôi.”
Sự sợ hãi dâng lên đến cực điểm, làm tê liệt Lạc Vãn. [Cảnh báo! Chương H 1 sắp diễn ra! Ký Chủ cần phản ứng theo bản năng của nhân vật.] Bạc Hàn cúi xuống, hôn cô một cách cưỡng ép, không phải sự lãng mạn mà là sự chiếm đoạt thô bạo. Hắn dùng môi lưỡi càn quét, ép buộc cô phải đáp lại. Mùi hương nam tính mạnh mẽ của hắn bao trùm lấy cô, không cho cô một khe hở để hít thở hay phản kháng.
Bàn tay hắn không còn dịu dàng, mà là sự kiểm soát tuyệt đối, lột bỏ chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt của cô. Sự giận dữ của hắn hóa thành ngọn lửa cuồng nhiệt. Hành động của hắn lúc này là sự trừng phạt tàn bạo nhưng đầy dục vọng, thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối về thể xác. Lạc Vãn vừa sợ hãi vừa bị động cuốn theo bản năng, cơ thể cô phản ứng lại sự áp bức mạnh mẽ của hắn một cách không kiểm soát. Bạc Hàn di chuyển như một kẻ săn mồi thành thục, mỗi cái chạm, mỗi lần thúc đẩy đều mang theo sự độc đoán muốn xâm chiếm, hòa tan cô vào trong hắn. Hắn thì thầm những lời chiếm hữu bên tai cô, không phải lời yêu, mà là lời tuyên bố quyền sở hữu. “Cô không được phép rời xa tôi. Nhớ kỹ điều đó.” Giữa những đợt sóng mạnh mẽ và dồn dập, Lạc Vãn cảm thấy linh hồn mình bị xé ra làm hai: một phần muốn chống cự, một phần lại tan chảy trong ngọn lửa cuồng nhiệt và sự cuồng si điên loạn của Bạc Hàn. Cô bị nhấn chìm, không phải trong sự dịu dàng của tình yêu, mà là trong bạo lực của sự chiếm hữu.