1,018 từ
Ánh sáng ban mai hắt qua tấm cửa sổ lớn, chiếu rọi căn phòng hỗn độn. Lạc Vãn nằm đó, cơ thể đau nhức, nhưng sâu thẳm trong cô, sự sợ hãi đã được thay thế bằng một kế hoạch sinh tồn mới. Bạc Hàn nằm bên cạnh, vòng tay hắn vẫn siết chặt cô, hơi thở đều đặn và mạnh mẽ. Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt điềm tĩnh của hắn, xóa nhòa đi vẻ điên cuồng đêm qua, nhưng Lạc Vãn biết rõ, sự điên rồ vẫn ẩn nấp dưới lớp mặt nạ hoàn hảo đó.
[Hệ thống xác nhận: Ký Chủ đã hoàn thành Chương H 1. Mức độ gắn kết sinh học đạt 20%. Mức độ nguy hiểm duy trì ở cấp độ S.]
Lạc Vãn nhắm mắt, tự nhủ: “Không thể chạy trốn. Chỉ có thể lừa dối.”
Cô phải đóng một vai diễn hoàn hảo hơn cả vai Nữ Phụ ban đầu: vai một cô gái si tình, bị Nam Chính chinh phục hoàn toàn. Chỉ có sự phục tùng giả dối mới khiến Bạc Hàn lơ là cảnh giác, tạo cơ hội cho cô hoàn thành mục tiêu ban đầu: đẩy hắn về phía Đường Nhu.
Cô cựa quậy nhẹ, Bạc Hàn lập tức tỉnh giấc. Đôi mắt hắn mở ra, ánh nhìn đầu tiên vẫn là sự kiểm soát tuyệt đối dành cho cô. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với sự tàn bạo đêm qua.
“Chào buổi sáng, Vãn Vãn,” giọng hắn trầm ấm. “Cô đã học được bài học chưa?”
Lạc Vãn ngước nhìn hắn, ánh mắt giả vờ long lanh, pha chút sợ hãi và ngưỡng mộ. Cô khẽ gật đầu, giọng nói run rẩy giả vờ: “Tôi… Tôi hiểu rồi. Tôi không nên chống đối anh, Bạc Hàn. Tôi chỉ là… quá yêu anh. Tôi sợ anh sẽ bỏ rơi tôi.”
Bạc Hàn im lặng nhìn cô. Hắn là một người thông minh, hắn chắc chắn nghi ngờ sự thay đổi đột ngột này, nhưng sự phục tùng của cô dường như thỏa mãn cái tôi độc đoán của hắn. Hắn cười nhẹ, nụ cười này chứa đựng sự hài lòng của kẻ chiến thắng. Hắn siết chặt cô hơn: “Cô là của tôi, mãi mãi. Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Cô cũng không được phép có ý nghĩ đó nữa.”
Lạc Vãn nhắm mắt lại, cảm thấy một nỗi ghê tởm dâng lên. Cô đang bán đứng linh hồn mình để cầu sinh.
Trong suốt tuần đó, Lạc Vãn bắt đầu màn kịch của mình. Cô luôn tỏ ra quyến luyến, chăm sóc Bạc Hàn chu đáo, bày tỏ sự ngưỡng mộ tuyệt đối dành cho hắn. Bạc Hàn bắt đầu dịu dàng hơn, cung phụng cô mọi thứ. Hắn mua cho cô những bộ trang sức quý giá nhất, những bộ váy đắt tiền nhất, nhưng đồng thời, hắn cũng kiểm soát mọi giao tiếp của cô. Điện thoại của cô bị cài đặt hệ thống theo dõi, vệ sĩ của hắn đi theo cô như cái bóng. Cô chỉ được phép giao tiếp với những người đã được hắn duyệt qua.
Sự kiểm soát này lại giúp cô một phần. Khi Bạc Hàn lơ là vì tin rằng cô đã ‘đầu hàng’, cô bắt đầu lén lút sắp xếp. Cô biết theo kịch bản, Đường Nhu đang làm phục vụ tại một nhà hàng cao cấp mà Bạc Hàn thường xuyên lui tới. Lạc Vãn dùng một chiếc điện thoại cũ giấu kín, gửi một tin nhắn nặc danh đến thư ký riêng của Bạc Hàn, đề nghị tổ chức một buổi tiệc chiêu đãi đối tác tại nhà hàng đó, vào đúng ngày Đường Nhu làm việc.
Hắn phải gặp cô ấy! Gặp cô ấy, rồi hắn sẽ bị cuốn vào quỹ đạo tình yêu đích thực theo thiết lập thế giới, và cô sẽ được giải thoát.
Buổi tối hôm đó, Lạc Vãn khoác tay Bạc Hàn bước vào nhà hàng. Cô cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng cô, tiếng Hệ thống lại vang lên báo động, lần này là cảnh báo về sự sắp xếp. Khi Bạc Hàn chuẩn bị đi vào phòng VIP, mắt hắn lướt qua khu vực phục vụ. Bóng dáng Đường Nhu xuất hiện. Cô gái đó có vẻ ngoài thanh thuần, trong sáng, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài kiêu sa của Lạc Vãn. Đúng kịch bản! Lạc Vãn thầm reo lên.
Nhưng Bạc Hàn chỉ liếc một cái, không hề có rung động hay dấu hiệu nhận biết nào. Hắn không dừng lại, chỉ siết chặt tay Lạc Vãn và đi thẳng vào phòng.
Lạc Vãn hoàn toàn kinh hoàng. “Tại sao? Hắn ta phải nhận ra cô ấy! Hắn ta là Nam Chính!” Cô quay đầu nhìn Đường Nhu, cố gắng tạo ra va chạm.
“Bạc Hàn, hình như tôi làm rơi chiếc cài áo ở đằng kia,” cô nói dối, kéo hắn dừng lại.
Bạc Hàn nhíu mày, nhưng vẫn dừng lại. Khi Đường Nhu đi ngang qua, Lạc Vãn cố tình hất ly rượu trên khay của cô. Ly rượu đổ ập xuống chiếc áo sơ mi trắng của Bạc Hàn. Đường Nhu luống cuống xin lỗi. Lạc Vãn lẽ ra phải làm vẻ mặt Nữ Phụ hống hách để đẩy kịch tính, nhưng cô lại nhìn Bạc Hàn.
Bạc Hàn không tức giận. Hắn chỉ nhìn thẳng vào Đường Nhu bằng ánh mắt xa lạ, sau đó quay sang Lạc Vãn, vuốt nhẹ tóc cô. “Quá hậu đậu. Để tôi đưa em lên phòng thay đồ. Còn cô,” hắn lạnh lùng chỉ vào Đường Nhu, “Bồi thường gấp đôi tiền lương tháng của cô, rồi đi đi.” Hắn không hề có bất cứ rung động nào với Nữ Chính.
[Cảnh báo Hệ thống! Cốt truyện Nữ Chính và Nam Chính đã thất bại hoàn toàn. Nguy cơ hủy diệt thế giới tăng 90%. Ký Chủ cần tìm cách khác!] Lạc Vãn sụp đổ, nhận ra, trò chơi đã đi vào ngõ cụt. Hắn không cần Nữ Chính. Hắn chỉ cần cô.