547 từ
Chiếc xe lao đi trong màn đêm như một con thú hoang đang lên cơn điên cuồng. Bên trong xe, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của Lạc Vãn. Bạc Hàn ngồi bất động, đôi tay nắm chặt vô lăng đến mức nổi đầy gân xanh. Khi xe dừng lại trước biệt thự biệt lập nằm sâu trong rừng thông, Lạc Vãn biết rằng lần này cô sẽ không dễ dàng nhận được sự tha thứ. Hắn không nói một lời, thô bạo lôi cô vào trong nhà, ném cô lên chiếc giường lớn trong căn phòng ngủ tối tăm.
Lạc Vãn cố gắng bò dậy, hơi thở đứt quãng, cô khóc lóc cầu xin hắn hãy bình tĩnh lại. Cô nói rằng cô làm vậy chỉ vì muốn tốt cho hắn, vì Đường Nhu mới là người xứng đáng với tình yêu của hắn. Nhưng những lời nói đó chỉ như dầu thêm vào lửa. Bạc Hàn gầm lên một tiếng, hắn lao đến đè nghiến cô xuống, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực của sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn hỏi cô tại sao lại tàn nhẫn đến thế, tại sao lại cố tình đẩy hắn cho một người đàn ông khác trong khi hắn đã dâng hiến cả linh hồn mình cho cô. Hắn không cần bất kỳ nữ chính nào cả, thế giới của hắn từ lâu đã chỉ xoay quanh một mình cô.
Trong cơn thịnh nộ đỉnh điểm, dục vọng và sự chiếm hữu của Bạc Hàn bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không còn quan tâm đến sự phản kháng yếu ớt của cô, đôi môi hắn bao vây lấy cô trong một nụ hôn mang đậm hơi thở của sự chiếm đoạt và trừng phạt. Mỗi cái chạm của hắn lên làn da cô đều mang theo sự nóng bỏng của ngọn lửa đang thiêu rụi mọi lý trí. Lạc Vãn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bị động cuốn theo những đợt sóng cuồng nhiệt mà hắn tạo ra.
Đây không còn là sự gần gũi bình thường, mà là một cuộc chiến của cảm xúc, nơi Bạc Hàn dùng chính cơ thể mình để khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô thuộc về hắn. Sự thô bạo xen lẫn với một chút tuyệt vọng khiến cảnh tượng trở nên vừa mãnh liệt vừa bi thương. Hắn chiếm lấy cô một cách triệt để, từng nhịp thúc đẩy đều như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Lạc Vãn nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên gối, cô cảm nhận được sự đau đớn thể xác nhưng đồng thời cũng thấy một sự rung động kỳ lạ từ sâu trong linh hồn. Sự điên cuồng của Bạc Hàn lúc này là minh chứng rõ ràng nhất cho một tình yêu đã vượt qua mọi giới hạn của thiết lập và kịch bản. Khi cơn bão qua đi, Bạc Hàn vẫn ôm chặt lấy cô, đầu hắn vùi vào cổ cô, giọng nói khàn đặc vang lên trong đêm tối rằng dù thế giới có sụp đổ, hắn cũng sẽ không bao giờ buông tay.