1,098 từ
Sau đêm kinh hoàng đó, bầu trời đột ngột chuyển mình, trút xuống những cơn mưa tầm tã kéo dài không dứt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá và tiếng gió rít qua khe cửa khiến không khí trong biệt thự càng thêm phần u uất. Lạc Vãn nằm trên giường, cơ thể mệt mỏi và rã rời, đôi mắt thẫn thờ nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Hệ thống trong đầu cô im lặng một cách lạ thường, như thể nó cũng đang kinh ngạc trước sự chuyển hướng cực đoan của cốt truyện. Cánh cửa phòng mở ra, Bạc Hàn bước vào với một bát cháo nóng trên tay, vẻ mặt hắn đã lấy lại sự điềm tĩnh nhưng ánh mắt vẫn mang theo nỗi buồn thẳm sâu.
Hắn ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ đút cho cô từng thìa cháo. Lạc Vãn không phản kháng, cô cũng chẳng còn sức để mà phản kháng. Sự im lặng giữa hai người kéo dài cho đến khi Bạc Hàn đặt bát xuống và nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, và lần đầu tiên, cô thấy được sự yếu đuối ẩn sau lớp vỏ bọc độc tài ấy. Hắn bắt đầu kể về những giấc mơ kỳ lạ mà hắn đã gặp từ khi còn là một đứa trẻ, về một cô gái có đôi mắt giống hệt cô nhưng sống ở một thế giới hoàn toàn khác. Hắn kể về nỗi đau đớn khi phải chờ đợi một người mà hắn thậm chí không chắc là có thật.
Bạc Hàn thú nhận rằng khi hắn gặp cô lần đầu tiên trong thế giới này, hắn đã biết ngay cô chính là người đó. Nhưng điều khiến hắn phát điên không phải là sự xuất hiện của cô, mà là sự thật rằng cô luôn cố gắng đẩy hắn ra xa, cố gắng biến mình thành một nhân vật phụ mờ nhạt trong khi đối với hắn, cô là toàn bộ ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn nói rằng hắn đã mất cô quá lâu trong những kiếp lai sinh mờ mịt, và lần này, dù có phải trở thành ác quỷ, hắn cũng sẽ giữ cô lại bên mình. Lời thú tội của hắn dưới tiếng mưa gầm thét mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến trái tim Lạc Vãn rung động mạnh mẽ.
Lạc Vãn chợt nhận ra rằng Bạc Hàn không phải là một nhân vật vô tri bị điều khiển bởi kịch bản. Hắn có ký ức, có cảm xúc và có một sợi dây liên kết vô hình với cô từ trước khi cô bước chân vào cuốn sách này. Sự chiếm hữu điên cuồng của hắn không chỉ đơn thuần là bản năng của nam chính, mà là kết quả của hàng ngàn năm cô độc và khát khao được yêu thương. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, người đang run rẩy vì sợ hãi sẽ mất cô, và cảm thấy một sự thương xót dâng trào. Có lẽ, thế giới này không sụp đổ vì cô bẻ gãy kịch bản, mà nó đang được tái sinh theo một cách khác, nơi tình yêu thật sự mới là thứ làm chủ vận mệnh.
Chương 8: Cái Chạm Nhẹ Nơi Đáy Tim: Lửa Cháy Dưới Làn Da Băng Giá
Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa dứt, nhưng không khí bên trong phòng đã bắt đầu ấm lên nhờ hơi thở của hai con người đang dần mở lòng với nhau. Sau lời thú tội đầy xúc động, Bạc Hàn không còn dùng sự thô bạo để áp chế Lạc Vãn. Hắn dịu dàng hơn, chăm sóc cô từng chút một với một sự kiên nhẫn đáng ngạc nhiên. Hắn vuốt ve những vết bầm tím trên cổ tay cô, đôi mắt đầy vẻ hối lỗi và đau xót. Lạc Vãn cảm nhận được sự thay đổi này, và trái tim cô, vốn dĩ đã mệt mỏi vì chạy trốn, bắt đầu có những nhịp đập lạ thường khi ở gần hắn.
Trong không gian mờ ảo của ánh đèn ngủ, Bạc Hàn chậm rãi cúi xuống, hôn nhẹ lên những ngón tay của cô. Cái chạm ấy nhẹ nhàng như cánh bướm lướt qua nhưng lại khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng Lạc Vãn. Hắn bắt đầu khám phá cơ thể cô một cách chậm rãi, không còn là sự chiếm đoạt của một kẻ săn mồi mà là sự nâng niu của một kẻ đang tôn thờ báu vật duy nhất của đời mình. Lạc Vãn không còn cảm thấy sợ hãi, cô nhắm mắt lại, thả mình vào sự dẫn dắt của hắn. Làn da cô dưới bàn tay nóng rực của Bạc Hàn như đang bốc cháy, một thứ lửa không thiêu rụi mà lại khiến người ta khao khát được tan chảy.
Cảnh thân mật lúc này mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt. Đó là sự giao hòa giữa sự tò mò và lòng chân thành. Bạc Hàn hôn lên từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy đến vùng eo thon thả, mỗi nụ hôn đều mang theo một lời hứa hẹn thầm kín. Lạc Vãn bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ khẽ khàng, cô vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn. Sự nồng nàn và tinh tế trong cách hắn đối đãi khiến cô cảm thấy mình được trân trọng, được yêu thương thực sự chứ không phải chỉ là một công cụ để thỏa mãn dục vọng.
Ngọn lửa tình ái âm ỉ cháy, sưởi ấm căn phòng lạnh lẽo. Giữa sự im lặng của đêm mưa, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng va chạm nhè nhẹ của da thịt. Bạc Hàn tiến vào cô một cách chậm rãi, như muốn cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của cô trong vòng tay mình. Lạc Vãn đón nhận hắn, đôi mắt cô phủ một tầng sương mờ ảo, cô nhận ra rằng mình đã bắt đầu sa vào vũng lầy tình ái của người đàn ông này. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình không phải là một nữ phụ đang đóng kịch, mà là một người phụ nữ đang yêu và được yêu. Khi mọi cảm xúc thăng hoa đến đỉnh điểm, họ ôm chặt lấy nhau, hòa làm một giữa thế giới đầy rẫy những thiết lập dối lừa, chỉ có hơi ấm của đối phương là chân thật nhất.