Đèn neon của thành phố Huyên Hải rọi xuyên qua lớp kính cường lực chống ồn, vẽ nên những vệt sáng trắng xanh lấp loáng trên sàn gỗ óc chó thượng hạng. Ở độ cao này, tập đoàn L.A vươn mình như một ngọn hải đăng kiêu hãnh, thống trị cả bầu trời đêm. Cố Triết Phong, vị Tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn, đang đứng trước tấm cửa sổ panorama, tay cầm ly rượu whisky xoay nhẹ, chất lỏng hổ phách sánh đặc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong đôi mắt anh.
Cố Triết Phong không phải là một người thích sự chờ đợi. Đối với anh, thời gian là một thứ xa xỉ, và anh đã cho cô gái kia đúng mười lăm phút. Đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ hiển thị con số 7:05 PM. Mười lăm phút đã trôi qua.
Cánh cửa phòng làm việc Tổng giám đốc được làm bằng gỗ đen tuyền, dày và nặng, bỗng vang lên hai tiếng gõ dứt khoát. Người bước vào không phải là thư ký, mà là Lương An Chi.
Cô mặc một bộ suit trắng kem vừa vặn, tóc đen dài búi thấp gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp, điềm tĩnh thường thấy ở văn phòng. Ở L.A, cô là Lương An Chi, chuyên viên kế hoạch xuất sắc của phòng Marketing, người làm việc chăm chỉ, hiệu suất cao, nhưng lại vô cùng kín tiếng. Không ai biết cô đang gánh một khoản nợ khổng lồ đủ để nhấn chìm cuộc đời cô.
Triết Phong xoay người lại. Ánh mắt sắc bén của anh quét qua cô, không vồ vập, không thăm dò, mà mang theo sự đánh giá lạnh lùng của một nhà kinh doanh đang xem xét một món hàng.
“Cô Lương, tôi tưởng cô sẽ không đến,” Triết Phong cất lời, giọng trầm thấp, mang theo hơi lạnh từ chính sự quyền lực của anh. Anh đặt ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch đen, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
An Chi bước vào, không nhanh không chậm, giữ khoảng cách tôn trọng nhưng không hề run sợ. "Tổng giám đốc Cố. Tôi đã xem xét kỹ lời đề nghị của anh. Với mức phí bồi thường và các điều khoản khác, tôi có mặt ở đây vì tôi chấp nhận."
"Thẳng thắn." Triết Phong nhếch môi, nụ cười thoáng qua và biến mất nhanh chóng. Anh lấy từ trong ngăn kéo bàn ra một tập tài liệu da màu đen và đẩy nhẹ về phía cô. "Vậy thì, chúng ta đi thẳng vào vấn đề. Đây là Bản Hợp Đồng Hôn Nhân, thời hạn một năm, không gia hạn."
An Chi biết, đây là cơ hội duy nhất để cứu gia đình khỏi sự truy đuổi của xã hội đen. Cha cô, trong cơn túng quẫn, đã vay nặng lãi để đầu tư vào một dự án đổ vỡ, để lại cho cô một gánh nặng phải trả bằng cả tương lai. 30 tỷ đồng, một con số mà với mức lương của cô, có làm việc mười kiếp cũng không trả hết. Khoản tiền Triết Phong đề nghị cho một năm hợp đồng đủ để cô dứt nợ và lo cho mẹ già. Nước mắt đã chảy cạn, chỉ còn lại sự lý trí lạnh lùng.
An Chi mở tập tài liệu. Bản hợp đồng chi tiết, rõ ràng, chia làm mười điều khoản chính, bao gồm: quyền lợi, nghĩa vụ, thời gian, mức phí, và điều khoản bảo mật. Cô lật đến trang cuối cùng, nơi quy định chi tiết về vai trò của cô. Mọi thứ đều hợp pháp, được luật sư hàng đầu của L.A soạn thảo, không có bất kỳ lỗ hổng nào để cô có thể lật lọng.
"Điều kiện thừa kế của gia tộc tôi yêu cầu tôi phải kết hôn hợp pháp và giữ hôn nhân ổn định trong vòng ít nhất một năm. Mục đích duy nhất của hợp đồng này là để tôi có được quyền kiểm soát toàn bộ tài sản và vị trí Chủ tịch trong cuộc chiến nội bộ gia tộc," Triết Phong giải thích, anh không cần giấu giếm sự thật. "Cô là ứng viên tốt nhất. Cô có lý lịch sạch sẽ, không scandal, và quan trọng nhất, cô là người trong nội bộ L.A, dễ dàng kiểm soát hành động, đồng thời, cô cũng đang rất cần tiền."
An Chi nuốt khan. Anh đã điều tra cô kỹ lưỡng đến mức nào? Mọi góc khuất, mọi nỗi đau của cô đều bị phơi bày dưới ánh sáng của anh. Nhưng cô không có quyền giận dỗi. Đây là một giao dịch.
“Tôi hiểu rõ mục đích của anh, Tổng giám đốc Cố,” An Chi đáp, giữ cho giọng mình hoàn toàn bình tĩnh. “Tôi sẽ hoàn thành vai trò của mình một cách hoàn hảo. Nhưng tôi có một câu hỏi. Tại sao lại là tôi? Có rất nhiều cô gái sẵn lòng đóng vai này với mức phí thấp hơn."
Triết Phong bước gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, tạo ra một áp lực vô hình. Mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà từ Triết Phong phảng phất, mạnh mẽ nhưng sạch sẽ.
"Lương An Chi. Cô không chỉ cần tiền, cô cần sự bảo vệ. Nếu cô tự mình trả nợ, cô sẽ phải lao động gấp mười lần, và cô biết rõ những kẻ cho vay sẽ không để yên cho cô làm việc bình thường. Tôi trả tiền, và tôi bảo vệ. Đổi lại, tôi có được sự yên tĩnh và một đối tác thông minh, không gây rắc rối."
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không chứa đựng chút cảm xúc nào ngoài sự tính toán.
"Tôi không muốn một cô gái mộng mơ ảo tưởng về tình yêu. Tôi cần một người thực tế, một người hiểu rõ giới hạn của mình." Triết Phong dừng lại, giọng nói trở nên lạnh lẽo và dứt khoát hơn bao giờ hết, nhấn mạnh từng chữ.
An Chi đã đọc kỹ mọi điều khoản về trách nhiệm, về việc cô phải xuất hiện cùng anh tại các sự kiện xã hội, về việc giữ bí mật hoàn toàn tại công ty, và việc cô sẽ chuyển đến căn penthouse này sống. Nhưng điều khoản tiếp theo, điều khoản số mười một, là điều khiến cô hơi nghẹt thở, và cũng là điều anh đang muốn nhắc tới.
Cố Triết Phong hơi cúi xuống, thì thầm nhưng đầy uy quyền:
“Bản hợp đồng này chỉ có thời hạn một năm, và em không được phép yêu tôi.”
An Chi ngẩng đầu. Cô thấy sự kiêu ngạo, sự tự tin tuyệt đối rằng mọi phụ nữ đều sẽ yêu anh. Điều khoản này không phải là sự đảm bảo về pháp lý, mà là một lời cảnh cáo.
“Tổng giám đốc Cố quá lo lắng rồi,” An Chi mỉm cười nhạt, nụ cười đầu tiên của cô tối nay, một nụ cười chuyên nghiệp và xa cách. “Đây là một giao dịch thương mại. Tôi không có hứng thú với tình yêu, đặc biệt là với một người chỉ xem tôi là công cụ. Anh có thể yên tâm. Tôi sẽ không vi phạm điều khoản này.”
Cô đặt tập tài liệu xuống, cầm lấy cây bút kim loại Triết Phong đặt sẵn.
Khoảnh khắc cô đặt bút ký vào góc dưới bên phải, cái tên Lương An Chi trở nên gắn liền với Cố Triết Phong, không phải bằng sợi dây tơ hồng, mà bằng sợi xích kim loại của lợi ích và tiền bạc. Khoản nợ của cô được giải quyết ngay lập tức bằng một lệnh chuyển khoản tức thời. Cô được giải thoát khỏi bóng đêm của xã hội đen, nhưng lại bước vào chiếc lồng vàng của một Tổng giám đốc lạnh lùng.
CUỘC SỐNG HAI MẶT BẮT ĐẦU
Hai tiếng sau, Lương An Chi đứng giữa căn penthouse rộng lớn, nơi cô đã chính thức chuyển đến. Hành lý của cô chỉ là hai chiếc vali nhỏ, trái ngược hoàn toàn với sự xa hoa, tráng lệ xung quanh. Phòng ngủ của họ được bố trí cách xa nhau, chỉ gần nhau trên giấy tờ. Căn nhà này không phải là tổ ấm, mà là một phòng họp lớn được cải trang.
Cố Triết Phong thay bộ vest sang trọng bằng bộ đồ thể thao thoải mái. Anh không còn vẻ Tổng giám đốc lạnh lùng, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
"Quy tắc sống chung," Triết Phong nói, cầm theo một chai nước suối lạnh. "Thứ nhất, ngoài những sự kiện bắt buộc, chúng ta không chạm vào nhau. Thứ hai, mọi vấn đề sinh hoạt đều tự lo. Thứ ba, tại công ty, cô phải gọi tôi là Tổng giám đốc Cố hoặc Cố tiên sinh một cách nghiêm túc. Cô không được tiết lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào về tôi cho bất kỳ ai, kể cả đồng nghiệp thân thiết nhất của cô. Ngược lại, tôi cũng sẽ không can thiệp vào cuộc sống cá nhân của cô."
An Chi lắng nghe, sự chuyên nghiệp của cô gần như là một bức tường bảo vệ. "Tôi hiểu. Nhưng tôi có một điều khoản bổ sung. Tôi cần quyền tự do trong công việc. Tôi vẫn muốn làm tốt công việc chuyên viên kế hoạch của mình, không phải chỉ là một 'bình hoa' đi theo anh."
Triết Phong hơi nhướn mày. "Tất nhiên rồi. Cô là một chuyên viên giỏi, tôi không muốn lãng phí tài năng. Nhưng nếu công việc của cô gây ảnh hưởng đến vai trò 'phu nhân hợp đồng' của cô, ưu tiên số một là hợp đồng. Rõ chưa?"
"Rõ," An Chi đáp.
Đêm đầu tiên trong căn nhà xa lạ, An Chi cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cô ngồi trên chiếc giường kingsize mềm mại, nhưng cảm giác lạnh lẽo như đang ngủ trên băng. Hôn nhân, đối với người khác là khởi đầu của tình yêu, còn với cô, nó là một giao dịch, là dấu chấm hết cho mọi mơ mộng tuổi trẻ. Cô đã bán một năm tự do và trái tim mình để mua lại sự an toàn cho gia đình.
Trong khi đó, Triết Phong đang làm việc trong thư phòng. Anh nhận được một cuộc điện thoại từ chú mình, Cố Chính Viễn, kẻ đang âm mưu lật đổ anh.
"Triết Phong, chúc mừng cháu đã kết hôn. Nhưng một cô gái không tên tuổi, làm ở phòng Marketing, liệu có đủ tư cách để làm Chủ mẫu tương lai của L.A không?" Cố Chính Viễn nói với giọng điệu giả tạo.
Triết Phong nhếch môi lạnh lùng. "Cháu không cần một 'Chủ mẫu' rườm rà, Chú. Cháu chỉ cần một người vợ hợp pháp, để đủ điều kiện ngồi vào chiếc ghế Chủ tịch. Tư cách của cô ấy, cháu sẽ tự mình xác định."
Cúp máy, Triết Phong quay lại nhìn vào bức tường ngăn cách giữa thư phòng và phòng khách. Anh biết, cuộc hôn nhân này sẽ là mục tiêu của mọi mũi tên độc từ đối thủ. Nhưng Triết Phong không hề lo sợ. Anh đã chọn Lương An Chi vì cô có một ánh mắt kiên định, một sự lạnh lùng không thua kém anh. Cô không cần tình yêu, điều đó có nghĩa là cô không có điểm yếu.
Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh chợt nhớ đến ánh mắt của cô khi cô ký tên. Một ánh mắt không hối tiếc, không cầu xin, chỉ có sự chấp nhận số phận một cách sắt đá. Điều đó khiến anh hơi bất ngờ. Hầu hết phụ nữ bị đẩy vào hoàn cảnh này đều sẽ oán hận hoặc tìm cách lợi dụng anh. An Chi thì không.
Sáng hôm sau, tại sảnh thang máy nội bộ của căn penthouse, Triết Phong và An Chi đối mặt nhau. Cả hai đều đã khoác lên mình "vai diễn" văn phòng. Triết Phong là Tổng giám đốc quyền lực, An Chi là chuyên viên cấp cao.
"Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Cố," An Chi nói, giọng điệu chuyên nghiệp hoàn hảo.
"Chào buổi sáng, cô Lương," Triết Phong đáp lại.
Họ bước vào thang máy, không nói thêm lời nào. Không gian chật hẹp, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ lại rộng lớn như cả thành phố. An Chi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên lớp kính đen của thang máy. Cô thấy một người phụ nữ hoàn hảo, mạnh mẽ, đang che giấu một bí mật động trời dưới lớp vỏ bọc chuyên nghiệp.
Khi thang máy dừng lại ở tầng hầm riêng, Triết Phong bước ra trước. An Chi theo sau anh, giữ khoảng cách hai bước chân. Lúc này, Triết Phong chợt quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh.
"Hôm nay có cuộc họp Marketing quan trọng. Đừng để bất kỳ sơ suất nào của cô khiến người ta nghi ngờ về khả năng của cô, cô Lương. Tôi muốn một người vợ thông minh, nhưng tôi cũng muốn một nhân viên hiệu suất cao. Đừng lẫn lộn hai vai trò."
Lời nhắc nhở này không phải là sự quan tâm, mà là sự đe dọa. An Chi hiểu rõ. Cô phải hoàn hảo ở cả hai vai trò: "Vợ hợp đồng" về đêm, và "Nhân viên tài năng" ban ngày. Đây là một ván cược sinh tử, nơi cảm xúc bị loại bỏ hoàn toàn.
An Chi gật đầu: "Tôi sẽ không làm anh thất vọng, Tổng giám đốc Cố. Hợp đồng của chúng ta không chỉ là một ràng buộc pháp lý, nó còn là sự đảm bảo cho danh dự chuyên nghiệp của tôi."
Triết Phong tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng anh, một hạt giống tò mò đã bắt đầu nảy mầm. Lương An Chi, cô gái này, không giống bất kỳ người phụ nữ nào anh từng gặp. Cô không tìm cách phá vỡ quy tắc, mà chấp nhận nó như một thử thách sinh tồn.
Bên ngoài văn phòng L.A, ngày làm việc mới bắt đầu. Không ai biết rằng, vị Tổng giám đốc cao quý và nữ chuyên viên kín tiếng kia vừa cùng nhau trải qua đêm tân hôn... giả dối, và đang cùng nắm giữ một bí mật đủ sức rung chuyển cả tập đoàn.
"Bản hợp đồng một năm" chính thức khởi động. Và định mệnh, có lẽ, đã bắt đầu cười thầm.