Cuộc họp Marketing quý III diễn ra trong phòng họp cao cấp, nơi ánh đèn rọi thẳng vào chiếc bàn dài làm từ gỗ cẩm lai nguyên khối. Lương An Chi, trong vai trò chuyên viên kế hoạch, đang trình bày về chiến lược tái định vị thương hiệu mới của tập đoàn L.A. Cô nói trôi chảy, logic sắc bén, và những con số cô đưa ra đều được tính toán kỹ lưỡng, không chừa một kẽ hở nào cho sự chất vấn.
Cố Triết Phong ngồi ở ghế chủ tọa, im lặng lắng nghe. Anh mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, khí chất lạnh lùng khiến cả phòng họp không ai dám thở mạnh. Đôi mắt anh, như hai viên đá quý đen, chỉ tập trung vào một điểm: Lương An Chi. Anh đánh giá cô không phải bằng con mắt của một người chồng giả, mà là của một vị Tổng giám đốc khó tính. Anh đã chứng kiến nhiều chuyên gia lúng túng trước sức ép của mình, nhưng An Chi thì không. Cô không hề run sợ, thậm chí còn hăng hái đối đáp lại những câu hỏi hóc búa từ các Trưởng phòng.
“Dựa trên phân tích xu hướng và dữ liệu thị trường hiện tại, chiến lược 'Tiên Phong Tương Lai' mà cô Lương đề xuất có thể giảm thiểu chi phí tiếp thị mười lăm phần trăm trong khi tăng độ nhận diện thương hiệu ít nhất hai mươi phần trăm trong vòng sáu tháng tới,” Trưởng phòng Tài chính, một người luôn cẩn trọng, lên tiếng ủng hộ.
Sự tán thành này gần như đã đóng lại cuộc họp. Tuy nhiên, một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn vang lên, phá vỡ bầu không khí chuyên nghiệp.
"Kế hoạch của cô Lương rất táo bạo, nhưng có vẻ thiếu tính thực tế, thưa Tổng giám đốc." Lý Thủy Linh, Trưởng phòng Phát triển Kinh doanh, người luôn theo đuổi Cố Triết Phong, lên tiếng. Cô ta là con gái một đối tác lớn, xinh đẹp, quyến rũ và đầy tham vọng. "Dự án này đòi hỏi sự mạo hiểm lớn. Cô Lương, liệu cô có dám đảm bảo bằng chính sự nghiệp của mình nếu nó thất bại không?"
Lý Thủy Linh không hề giấu diếm sự ganh ghét trong mắt. Từ khi Cố Triết Phong đột ngột tuyên bố kết hôn và ngừng mọi mối quan hệ xã giao, cô ta đã nghi ngờ có điều gì đó không ổn. Lương An Chi là người đầu tiên cô ta muốn điều tra.
An Chi quay sang Lý Thủy Linh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Trưởng phòng Lý. Kinh doanh vốn là mạo hiểm. Nhưng mạo hiểm này được xây dựng trên dữ liệu, không phải cảm tính. Nếu cần sự đảm bảo cá nhân, tôi xin cam kết sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí thất bại cho phần kế hoạch của tôi, với điều kiện… tôi được toàn quyền thực hiện mà không bị can thiệp."
Cả phòng họp chìm vào im lặng. Đây là một lời cam kết cực kỳ nghiêm túc, một lời thách thức thẳng thắn.
Triết Phong, người vẫn im lặng suốt cuộc tranh luận, đột nhiên lên tiếng, giọng anh lạnh lùng hơn, nhưng lại mang một ý vị bảo vệ: "Sự nghiệp của cô Lương không phải là thứ để cá cược trong phòng họp. Kế hoạch này sẽ được thông qua. Mọi nguồn lực cần thiết sẽ được cung cấp cho cô Lương. Tôi muốn thấy kết quả trong vòng bốn tháng, không phải sáu."
Anh không chỉ bảo vệ An Chi khỏi sự công kích cá nhân của Lý Thủy Linh, mà còn tăng áp lực và kỳ vọng lên cô. An Chi hiểu ý anh. Anh đang kiểm tra giới hạn của cô.
Kết thúc cuộc họp, Lý Thủy Linh liếc nhìn An Chi với ánh mắt cảnh cáo rồi rời đi. Cô ta không thể tin được An Chi lại có đủ can đảm để chấp nhận rủi ro lớn như vậy. Trong đầu Thủy Linh, một kế hoạch tìm hiểu và lật tẩy An Chi đã hình thành.
HÒN ĐÁ GIỮA DÒNG NƯỚC LẠNH
Trở về căn penthouse vào buổi tối, không khí giữa họ lại trở về trạng thái "hợp đồng". Triết Phong ngồi đọc báo cáo kinh doanh, An Chi mở laptop làm việc riêng trong phòng khách. Họ cách nhau một chiếc bàn kính lớn, nhưng cảm giác như hai người xa lạ sống ở hai châu lục.
"Hôm nay cô làm tốt," Triết Phong buông tờ báo xuống, nhận xét ngắn gọn.
"Cảm ơn sự công nhận của Tổng giám đốc Cố," An Chi đáp, giọng đều đều không chút cảm xúc, vẫn gõ phím.
"Lời thách thức với Lý Thủy Linh không cần thiết," Triết Phong nói, ánh mắt dừng lại ở ngón tay cô đang lướt trên bàn phím. "Cô không cần chứng minh bất cứ điều gì với đồng nghiệp, chỉ cần chứng minh với tôi."
An Chi ngẩng đầu, ánh mắt cô không hề né tránh. "Tôi không làm vì anh, Triết Phong. Tôi làm vì chính mình. Nếu tôi không chứng minh được năng lực, sớm muộn gì người khác cũng nghi ngờ về vai trò của tôi trong hợp đồng này. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai xem tôi là một món đồ trang trí vô dụng."
Sự thẳng thắn của cô làm Triết Phong hơi sững lại. Cô gọi anh bằng tên, nhưng giọng điệu lại xa cách hơn cả khi gọi là "Tổng giám đốc Cố." Anh thích sự độc lập và kiên định này ở cô. Nó không tạo ra gánh nặng.
"Tốt. Chiều mai có buổi tiệc từ thiện của Hiệp hội Doanh nghiệp Huyên Hải. Đây là lần đầu tiên chúng ta ra mắt công chúng với tư cách vợ chồng. Cô cần chuẩn bị."
BUỔI TIỆC RA MẮT: GIẢ VÀ THẬT
Buổi tối hôm sau, Lương An Chi bước ra khỏi phòng, hoàn toàn lột xác khỏi hình ảnh chuyên viên văn phòng giản dị. Cô mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh sapphire, được nhà tạo mẫu riêng của Triết Phong chuẩn bị. Chiếc váy tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng cân đối, mái tóc được uốn nhẹ nhàng và trang điểm tinh tế làm nổi bật đôi mắt to, sáng.
Cố Triết Phong đang đợi cô ở phòng khách. Khi nhìn thấy An Chi, ngay cả người đàn ông lạnh lùng như anh cũng không khỏi nhíu mày. Cô đẹp một cách thuần khiết và quý phái, không hề kém cạnh bất kỳ phu nhân giới thượng lưu nào.
"Hoàn hảo," anh nhận xét, giọng nói không cảm xúc, nhưng ngầm chứa sự hài lòng. "Cô đã sẵn sàng cho vai diễn chưa?"
"Sẵn sàng," An Chi đáp. Cô tự nhủ, cô phải biến khuôn mặt mình thành mặt nạ, che giấu mọi căng thẳng và lo lắng.
Khi họ bước vào sảnh tiệc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cặp đôi mới. Cố Triết Phong, người đàn ông độc thân hoàng kim của giới kinh doanh, giờ đã có vợ, một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ với công chúng.
Triết Phong nắm tay An Chi, một hành động cần thiết theo kịch bản. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lùng thường thấy. An Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, không phải vì rung động, mà vì sự căng thẳng của vai diễn. Cô mỉm cười, một nụ cười đúng chuẩn phu nhân, dịu dàng nhưng không ủy mị.
Chính lúc này, Cố Chính Viễn, chú của Triết Phong và là đối thủ lớn nhất của anh trong cuộc chiến giành quyền lực, tiến đến. Ông ta có vẻ ngoài thân thiện, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét sắc bén.
"Ôi, thím dâu Triết Phong. Thật là bất ngờ. Cháu tìm được một người vợ kín đáo như vậy. Cháu An Chi, nghe nói cháu là người tài giỏi, nhưng chúng ta lại chưa từng gặp nhau. Cháu làm ở bộ phận nào trong L.A nhỉ?" Cố Chính Viễn mỉm cười, nhưng câu hỏi của ông ta lại đầy tính gài bẫy. Nếu An Chi nói sai hoặc tỏ ra lúng túng, Triết Phong sẽ bị mất mặt ngay lập tức.
An Chi đáp lại bằng một sự tự tin hoàn hảo: "Chào Chú Chính Viễn. Cháu là Lương An Chi, cháu làm việc trong ban kế hoạch chiến lược của phòng Marketing. Vợ chồng cháu luôn tôn trọng sự phân định rõ ràng giữa công việc và đời tư, nên cháu vẫn giữ công việc của mình. Cháu tin rằng, dù là phu nhân hay chuyên viên, cháu đều có thể mang lại giá trị cho L.A."
Cô nhấn mạnh chữ "vợ chồng" và "giá trị", khéo léo biến câu hỏi thăm dò thành lời khẳng định về năng lực độc lập, đáp trả lại sự khinh thường ngầm của Chính Viễn.
Cố Triết Phong siết nhẹ tay cô, một hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Anh hài lòng với câu trả lời của cô.
Sau đó, theo yêu cầu của giới truyền thông, Triết Phong và An Chi phải khiêu vũ. Đây là phần khó nhất. Trong tiếng nhạc valse du dương, họ buộc phải dán sát vào nhau. Triết Phong đặt tay lên eo cô, kéo cô gần hơn. Lương An Chi cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào tóc mình, mùi hương gỗ đàn hương lại bao trùm lấy cô.
"Nhớ điều khoản số mười một," Triết Phong thì thầm vào tai cô, âm thanh nhẹ như gió nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, như một lời nhắc nhở cô phải giữ tỉnh táo giữa sự gần gũi này.
An Chi ngước nhìn anh, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn pha lê lấp lánh. Cô thấy trong mắt anh không phải là sự lãng mạn, mà là sự tập trung cao độ của một người đang hoàn thành nhiệm vụ.
"Tôi nhớ rõ, Tổng giám đốc Cố. Không được phép yêu. Tôi chưa từng quên," cô đáp lại bằng một giọng thì thầm cương quyết.
Buổi tiệc kết thúc, họ trở về căn penthouse. Cả hai đều mệt mỏi sau màn trình diễn kéo dài. Khi cánh cửa thang máy đóng lại, Triết Phong nới lỏng cà vạt, và An Chi tháo đôi giày cao gót ra.
"Cô không cần phải giữ vai diễn nữa," Triết Phong nói, lấy một chai nước lạnh.
"Tôi biết," An Chi đáp, cảm thấy cơ thể rã rời. Cô không chỉ mệt vì phải đứng và cười, mà còn vì phải giữ một trái tim lạnh lẽo trong suốt thời gian diễn xuất.
Khi Triết Phong quay lưng định vào phòng, An Chi chợt lên tiếng, giọng cô có chút lạc lõng:
"Triết Phong... Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi trong cuộc họp hôm nay. Và cảm ơn vì đã không để Chính Viễn làm khó tôi."
Anh dừng lại, không quay đầu. "Đó là vì cô xứng đáng. Cô là một đối tác kinh doanh thông minh. Đừng lãng phí thời gian vào những lời cảm ơn vô nghĩa. Cứ tiếp tục làm tốt công việc của cô."
Tuy nói vậy, nhưng Triết Phong lại đứng đó lâu hơn bình thường. Anh đang cố gắng giải mã cảm xúc của chính mình. Sự xuất sắc của cô trong công việc và sự kiên định khi đối mặt với nguy hiểm đã khiến anh không thể xem cô chỉ là một "bình phong" được nữa. Anh đã chọn An Chi vì cô không có cảm xúc, nhưng chính sự thiếu vắng cảm xúc đó lại đang gây tò mò cho anh, một người đã quá quen với những toan tính đầy dục vọng xung quanh.
Bản hợp đồng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ranh giới vô hình đã bắt đầu rạn nứt.