Sau buổi tiệc từ thiện của Hiệp hội Doanh nghiệp Huyên Hải, Lương An Chi trở thành đề tài bàn tán nóng nhất trong tập đoàn L.A. Không phải vì tài năng, mà vì thân phận bí ẩn. Sự xuất hiện bất ngờ của cô bên cạnh Cố Triết Phong đã phá vỡ mọi tin đồn, đồng thời dấy lên làn sóng ghen tỵ ngầm. Trong số đó, Lý Thủy Linh là người chịu đả kích mạnh mẽ nhất.
Lý Thủy Linh không chấp nhận thất bại. Cô ta tin rằng mối quan hệ của Triết Phong và An Chi chỉ là một giao dịch, và cô ta quyết tâm tìm ra điểm yếu để lật đổ An Chi, lấy lại vị thế người phụ nữ xứng đáng nhất bên cạnh Tổng giám đốc.
"Mọi người nghe nói gì chưa? Cô Lương An Chi này không hề có gốc gác. Cô ta làm ở phòng Marketing đã ba năm, nhưng không ai biết cô ta đến từ đâu, chỉ thấy cô ta ngày ngày làm việc như cái máy, không bạn bè, không giao du," Lý Thủy Linh nói với trợ lý của mình, vẻ mặt đầy khinh miệt. "Một người phụ nữ có quá nhiều bí mật, e rằng không xứng đáng với vị trí phu nhân."
Chiến lược đầu tiên của Thủy Linh là làm lung lay dự án "Tiên Phong Tương Lai" mà An Chi đang phụ trách. Cô ta dùng quyền hạn của Trưởng phòng Phát triển Kinh doanh để cắt giảm một nửa nguồn lực hỗ trợ tài chính và nhân sự cho dự án, đồng thời điều động hai chuyên viên chủ chốt trong nhóm của An Chi sang một dự án khác không quan trọng hơn.
Văn phòng Marketing chìm trong không khí căng thẳng. An Chi nhận được thông báo cắt giảm nguồn lực chỉ ba ngày sau cuộc họp. Điều này đồng nghĩa với việc cô phải hoàn thành công việc của bốn người trong vòng bốn tháng. Áp lực tăng gấp đôi.
“Cô Lương, chúng ta nên phản ánh việc này với Tổng giám đốc Cố. Đây rõ ràng là hành động gây khó khăn có chủ đích,” Trưởng phòng Tài chính, người đã từng ủng hộ cô, cảnh báo.
An Chi vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, mặc dù lòng cô như lửa đốt. Cô biết rõ người đứng sau là ai. Nhưng cô không thể nhờ Triết Phong can thiệp. Hợp đồng quy định cô phải là một đối tác thông minh, không gây rắc rối. Việc cô tố cáo đồng nghiệp chỉ khiến Triết Phong xem thường sự thiếu năng lực xử lý vấn đề của cô.
"Không cần thiết, Trưởng phòng. Chúng ta sẽ làm với những gì chúng ta có. Mọi kế hoạch đã được tối ưu hóa. Nếu chúng ta làm việc hiệu quả gấp đôi, chúng ta sẽ hoàn thành," An Chi tuyên bố. Cô không hề nao núng, thậm chí còn dành thêm thời gian cá nhân để kiểm tra và phân bổ lại toàn bộ công việc.
SỰ QUAN SÁT TỪ TRÊN CAO
Những ngày sau đó, Lương An Chi gần như sống tại văn phòng. Cô làm việc từ sáng sớm cho đến tận khuya, chỉ trở về căn penthouse khi Triết Phong đã ngủ hoặc đang làm việc trong thư phòng. Cô không muốn anh thấy sự mệt mỏi của mình.
Vào một đêm muộn, Triết Phong rời khỏi thư phòng. Đèn trong phòng khách đã tắt, nhưng anh thấy ánh sáng hắt ra từ phòng làm việc riêng của An Chi. Anh tiến lại gần, đứng lặng im bên ngoài.
Qua tấm kính mờ, anh thấy An Chi đang ngồi trước màn hình máy tính, tay cầm cốc cà phê đã nguội, đôi mắt có quầng thâm nhẹ, nhưng sự tập trung thì sắc bén. Cô không hề than vãn hay thể hiện sự khó chịu trước áp lực công việc. Cô chỉ làm việc. Trong giới thượng lưu của Triết Phong, phụ nữ là những đóa hoa nhung lụa, thích than phiền và đòi hỏi sự quan tâm. An Chi là một hòn đá giữa dòng nước xiết, lạnh lùng và kiên cường.
Anh mở cửa bước vào, khiến An Chi giật mình.
"Đã là 2 giờ sáng. Cô làm gì ở đây?" Triết Phong hỏi, giọng anh không mang vẻ Tổng giám đốc uy quyền, mà là một sự chất vấn cá nhân.
An Chi nhanh chóng tắt màn hình, che giấu những dữ liệu nhạy cảm. "Tôi đang hoàn thành một số công việc cá nhân. Tôi sắp về phòng ngủ."
"Công việc cá nhân?" Triết Phong bước đến gần bàn cô. Anh liếc nhìn chiếc bảng trắng nhỏ cạnh bàn, nơi cô đã viết chi chít những công thức tính toán phức tạp và sơ đồ phân tích rủi ro. "Cô nghĩ tôi không biết Lý Thủy Linh đã can thiệp vào dự án của cô sao?"
An Chi giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Đó là sự điều động nhân sự và tài chính hợp lý theo quy định nội bộ của công ty. Tôi đang điều chỉnh kế hoạch để thích ứng với tình hình mới."
"Thích ứng hay bị động?" Triết Phong nhíu mày. "Cô có thể dùng quyền lực của 'Phu nhân Tổng giám đốc' để giải quyết mọi vấn đề đó. Cô có hợp đồng bảo vệ."
"Hợp đồng bảo vệ là để tôi giúp anh giữ vị trí Tổng giám đốc, chứ không phải để tôi lạm dụng quyền lực gia đình trong công việc," An Chi thẳng thắn đáp, ánh mắt cô đầy kiêu hãnh. "Nếu tôi cần dùng đến thân phận phu nhân để bảo vệ dự án của mình, thì kế hoạch đó đã thất bại ngay từ đầu rồi. Tôi muốn chứng minh bằng năng lực, Triết Phong, không phải bằng danh phận."
Sự kiên định này khiến Triết Phong cảm thấy một sự tôn trọng lạ lùng. Anh chưa từng gặp ai có ranh giới rõ ràng giữa công việc và lợi ích cá nhân như cô.
"Tùy cô," Triết Phong nói, xoay người rời đi. "Nhưng tôi không muốn thấy bất kỳ sự trì hoãn nào trong báo cáo tiến độ."
An Chi biết, đó là sự ủng hộ ngầm của anh. Cô cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của mình.
ÂM MƯU CÔNG KHAI
Tuần tiếp theo, Lý Thủy Linh quyết định ra tay mạnh hơn. Cô ta đã tìm được một sơ hở nhỏ trong phần phân tích dữ liệu thị trường mà An Chi trình bày. Mặc dù nó không ảnh hưởng lớn đến tổng thể, nhưng đủ để tạo ra một lỗ hổng trong báo cáo.
Trong buổi họp giao ban giữa các Trưởng phòng và Tổng giám đốc Triết Phong, Thủy Linh đã chuẩn bị sẵn một bài thuyết trình nhằm công kích trực tiếp Lương An Chi.
"Thưa Tổng giám đốc," Thủy Linh mở lời, giọng nói ngọt như mật nhưng ẩn chứa lưỡi dao sắc bén. "Dự án 'Tiên Phong Tương Lai' có một lỗ hổng nghiêm trọng ngay từ phần nền tảng. Chuyên viên Lương An Chi đã sử dụng dữ liệu quý IV năm ngoái để phân tích thị trường Châu Á, trong khi chính sách mới của khu vực này đã thay đổi vào quý I. Điều này có thể khiến dự đoán về ngân sách tiếp thị bị sai lệch đến hai mươi phần trăm."
Cả phòng họp bắt đầu xì xào. Sai sót trong phân tích dữ liệu nền tảng là một lỗi lớn, đủ để hủy bỏ toàn bộ dự án và hủy hoại danh tiếng của một chuyên viên.
An Chi ngồi ở góc bàn, hoàn toàn bình tĩnh. Cô biết rõ đó là một sơ hở, nhưng cô đã cố gắng bù đắp nó bằng cách tính toán dự phòng khác. Cô chuẩn bị đứng lên giải thích, nhưng Triết Phong đã đi trước một bước.
Triết Phong không hề nhíu mày. Anh nhìn thẳng vào Lý Thủy Linh, đôi mắt anh lạnh đến đáng sợ.
"Trưởng phòng Lý. Cô đã đọc kỹ toàn bộ báo cáo của cô Lương chưa?"
Thủy Linh mỉm cười đắc thắng. "Tất nhiên rồi, thưa Tổng giám đốc. Tôi chỉ muốn đảm bảo sự chuyên nghiệp..."
"Nếu cô đọc kỹ, cô sẽ thấy rằng cô Lương đã chủ động đưa ra Bảng Phân Tích Kịch Bản Tệ Nhất ngay sau phần dữ liệu đó, sử dụng hệ số rủi ro đã được điều chỉnh. Cô ấy đã bù đắp phần sai lệch này bằng cách dự phòng một khoản ngân sách linh hoạt, mà cô ấy đã trình bày rất rõ ràng trong trang 15. Sự chênh lệch đó đã được dự tính," Triết Phong nói, giọng nói không cao nhưng vang vọng khắp phòng, đầy sự uy quyền tuyệt đối.
"Việc cô tập trung vào một chi tiết nhỏ đã được giải quyết để tạo ra một cuộc tranh cãi không cần thiết, đã làm lãng phí mười phút họp quý giá. Đây là một hành vi thiếu chuyên nghiệp, Trưởng phòng Lý," Triết Phong kết luận, không hề nương tay.
Anh không chỉ bảo vệ An Chi. Anh đã công khai vạch trần Lý Thủy Linh, khiến cô ta tái mặt vì bị sỉ nhục trước mặt các đồng nghiệp.
An Chi ngước nhìn Triết Phong. Cô cảm thấy một luồng điện chạy qua người. Sự bảo vệ này không phải là hành động của một người chồng, mà là của một vị Tổng giám đốc đang bảo vệ người dưới quyền giỏi nhất của mình khỏi sự tấn công cá nhân. Nhưng cô biết, anh đã có thể để cô tự mình giải quyết, anh đã chọn cách kết thúc nó một cách dứt khoát.
Sau cuộc họp, Lý Thủy Linh rời đi với khuôn mặt thất thần, sự ghen ghét trong lòng cô ta đã biến thành mối hận thù sâu sắc.
SỰ GẦN GŨI BẤT KHẢ KHÁNG
Chiều hôm đó, Triết Phong gọi An Chi vào phòng làm việc.
"Thành phố Đông Hải, tập đoàn H.T vừa gửi thông báo muốn có một cuộc họp khẩn cấp về dự án 'Tiên Phong Tương Lai'," Triết Phong nói, ngồi trên ghế da màu đen, vẻ mặt mệt mỏi nhưng kiên quyết. "Họ muốn gặp người trực tiếp phụ trách kế hoạch. Sẽ là một chuyến đi công tác kéo dài ba ngày."
An Chi gật đầu. Đây là nhiệm vụ của cô.
"Sẽ có người sắp xếp vé máy bay và phòng khách sạn," Triết Phong nói. "Và cô sẽ ở cùng phòng suite với tôi."
An Chi ngước lên, ánh mắt đầy bất ngờ.
"Đừng quên hợp đồng," Triết Phong nhắc nhở, dường như đoán được suy nghĩ của cô. "Tại Đông Hải, chúng ta không phải là cấp trên và cấp dưới tại L.A. Chúng ta là vợ chồng. H.T là một đối tác lớn, họ muốn xác nhận sự ổn định và niềm tin vào tập đoàn L.A thông qua cuộc hôn nhân của chúng ta. Nếu chúng ta thuê hai phòng, đó là lỗ hổng lớn nhất để đối thủ lợi dụng. Cô Lương, cô phải hiểu rõ, đây là vì lợi ích kinh doanh."
An Chi siết chặt bàn tay, cô cố trấn tĩnh cảm xúc đang cuộn trào. Một căn phòng suite. Ba ngày. Cô biết, đó là một yêu cầu hợp lý trong vai diễn này, nhưng việc phải gần gũi với một người đàn ông quyến rũ và quyền lực như Triết Phong trong một không gian riêng tư là một thử thách lớn đối với sự phòng thủ mà cô đã xây dựng.
"Tôi hiểu rõ, Tổng giám đốc Cố. Tôi sẽ chuẩn bị hành lý," An Chi đáp, giọng cô nghe có vẻ hơi khàn.
"Đừng quên mang theo bất cứ thứ gì có thể gợi ra sự lãng mạn giả dối. Áo ngủ, trang phục dạo phố... bất cứ thứ gì có thể giúp chúng ta giữ vững vai diễn," Triết Phong nói, giọng anh có một chút trêu chọc ẩn ý, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn nghiêm túc.
An Chi rời khỏi phòng làm việc. Cô đứng lặng trong hành lang một lúc lâu. Cố Triết Phong đã bảo vệ cô, nhưng lại đẩy cô vào một tình huống dễ tổn thương nhất. Cô biết cô phải giữ cho trái tim mình đóng băng, giữ khoảng cách vật lý và tinh thần.
Nhưng khi cô đóng gói hành lý, cô chợt nhận ra mình đang chọn một chiếc váy ngủ lụa màu trắng kem, không phải là bộ đồ ngủ cotton bình thường. Cô tự cười nhạo sự ngây thơ của mình. Đây là một cuộc chiến, không phải một tuần trăng mật giả. Và cô phải là người chiến thắng.
Trong căn penthouse yên tĩnh, hai người chuẩn bị cho một chuyến đi, nơi ranh giới giữa vợ chồng giả và đối tác kinh doanh sắp bị xóa nhòa bởi sự gần gũi bất khả kháng.