Máy bay riêng của tập đoàn L.A hạ cánh xuống sân bay Đông Hải trong màn đêm mờ ảo. Cố Triết Phong và Lương An Chi rời khỏi máy bay, nhanh chóng được đưa đến khách sạn Ngân Hà – nơi nổi tiếng với những căn suite tổng thống xa hoa và bảo mật tuyệt đối.
Căn phòng suite được thiết kế như một căn hộ thu nhỏ, với phòng khách rộng lớn, hai phòng tắm riêng biệt, nhưng chỉ có một phòng ngủ chính. Đây là chi tiết khiến An Chi cảm thấy ngột ngạt nhất. Cô đã quen với khoảng cách an toàn ở căn penthouse tại Huyên Hải, nơi phòng ngủ của họ cách xa nhau như hai thế giới. Giờ đây, họ chỉ cách nhau một cánh cửa.
Vừa bước vào, An Chi đã cảm nhận được sự im lặng đáng sợ. Cô đặt vali xuống và quay sang Triết Phong, người đang nới lỏng cà vạt, ánh mắt quét qua căn phòng đầy chủ ý.
"Chúng ta sẽ phải ngủ chung giường," Triết Phong nói, giọng anh lạnh lùng và dứt khoát, không phải là câu hỏi mà là sự khẳng định tình huống. "Không phải để thân mật, mà vì nếu có nhân viên khách sạn hoặc ai đó từ H.T đột nhập để kiểm tra, sự nghi ngờ sẽ bùng lên ngay lập tức. Đây là một phòng suite được đặt dưới tên Cố phu nhân và Cố tiên sinh. Mọi thứ phải hoàn hảo, ngay cả khi chúng ta ngủ."
An Chi biết anh nói đúng. Cô buộc phải gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân. "Tôi hiểu. Tôi sẽ ngủ ở một góc, và tôi sẽ không chạm vào anh. Chúng ta sẽ đặt ra giới hạn vô hình trên chiếc giường đó."
Triết Phong gật đầu. "Tốt. Chúng ta là đối tác, không phải tình nhân. Tôi sẽ dùng phòng tắm bên phải, cô dùng bên trái. Mọi vấn đề cá nhân phải được giải quyết kín đáo."
Anh bước vào phòng ngủ, và An Chi theo sau. Chiếc giường rộng lớn trải ga lụa trắng muốt dường như quá mời gọi, nhưng đối với họ, nó lại là một chiến trường vô hình.
Triết Phong mở vali, lấy ra một chiếc áo sơ mi mới. Trong khoảnh khắc anh cởi chiếc áo vest và áo sơ mi đã sũng mồ hôi sau chuyến bay, An Chi quay lưng lại ngay lập tức. Cô biết anh không có ý cố tình, nhưng sự chuyên nghiệp của cô không cho phép cô nhìn thấy hình ảnh đó.
"Cô Lương, cô có vẻ căng thẳng," Triết Phong nói, giọng anh có một chút trêu chọc hiếm hoi.
"Không phải căng thẳng, Tổng giám đốc Cố. Chỉ là sự tôn trọng đối với điều khoản một trong hợp đồng. Tôi không có ý định làm anh khó chịu bằng cách thiếu chuyên nghiệp," An Chi đáp, không quay đầu.
Triết Phong mỉm cười nhạt. Cô luôn tự thiết lập bức tường phòng thủ vững chắc. Anh thấy thú vị. "Tôi đã xong. Cô có thể quay lại. Chuẩn bị cho buổi họp sáng mai. H.T không dễ đối phó."
An Chi quay lại, cô đã khôi phục sự bình tĩnh. Căn phòng ngủ giờ đã có một ranh giới rõ ràng. Triết Phong bắt đầu làm việc trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, còn An Chi sắp xếp tài liệu và xem xét lại kế hoạch. Cả hai, dù ở chung phòng, vẫn giữ khoảng cách tuyệt đối và tập trung vào mục tiêu duy nhất: thành công trong kinh doanh.
CHIẾN THẮNG TRÊN BÀN ĐÀM PHÁN
Sáng hôm sau, buổi họp với tập đoàn H.T diễn ra suôn sẻ. Người đứng đầu H.T là Hà Chấn Thiên, một doanh nhân lão luyện và cực kỳ khó tính. Ông ta muốn thấy không chỉ sự vững mạnh của L.A mà còn cả sự ổn định của gia tộc Cố.
An Chi trình bày dự án "Tiên Phong Tương Lai" một cách chi tiết, sắc sảo. Cô không chỉ đưa ra những con số ấn tượng mà còn giải quyết mọi câu hỏi thăm dò của Chấn Thiên về rủi ro và tính bền vững. Cô thể hiện sự làm chủ tuyệt đối đối với kế hoạch.
Chấn Thiên, sau khi lắng nghe, quay sang Triết Phong. "Cố tổng. Vợ anh quả thực là một tài năng hiếm có. Nhưng tôi có một câu hỏi ngoài lề. Tôi nghe nói, hôn nhân của hai người là một sự sắp đặt, không có tình yêu. Điều này có ảnh hưởng đến sự tập trung của anh vào công việc không?"
Câu hỏi của Chấn Thiên khiến không khí đóng băng. Đó là một sự xúc phạm cá nhân, nhưng cũng là một đòn thăm dò về sự ổn định của Triết Phong.
Triết Phong nắm lấy tay An Chi, hành động bất ngờ này khiến cô giật mình. Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh nhìn Chấn Thiên đầy thách thức nhưng giọng nói lại mềm mỏng một cách giả tạo: "Ông Hà. Người bên ngoài có thể đồn đại bất cứ điều gì họ muốn. Vợ tôi là một người phụ nữ độc lập và tài giỏi. Chúng tôi kết hôn không phải vì những lý do tầm thường. Cô ấy là người duy nhất khiến tôi muốn ổn định, và sự nghiệp của cô ấy cũng là niềm tự hào của tôi. Sự ổn định gia đình chỉ làm tăng thêm sự tập trung của tôi vào L.A. Nếu không tin, mời ông xem kết quả công việc của chúng tôi sau sáu tháng nữa."
An Chi cảm thấy bối rối trước lời tuyên bố đầy tính chiếm hữu của Triết Phong. Anh đã làm quá vai diễn, nhưng nó lại hiệu quả. Chấn Thiên cười lớn, tỏ vẻ hài lòng. Hợp đồng được ký kết, mang lại lợi ích lớn cho L.A.
Buổi tối, Triết Phong tổ chức một bữa tiệc tối riêng tư tại phòng suite để ăn mừng. An Chi mặc chiếc váy dạ hội đơn giản nhưng thanh lịch. Triết Phong vẫn mặc vest, nhưng không còn đeo cà vạt.
"Cô làm rất tốt. Rất chuyên nghiệp," Triết Phong nói, rót cho cô một ly nước trái cây. "Bảo vệ cô trong cuộc họp là cần thiết. Cô đã giúp tôi đạt được hợp đồng lớn nhất quý này."
"Tôi chỉ làm việc của mình. Tôi không muốn anh phải gánh rủi ro vì tôi," An Chi đáp. Cô cảm thấy mệt mỏi vì phải diễn xuất, đặc biệt là sau lời tuyên bố đầy sức nặng của anh trước Chấn Thiên.
"Không có rủi ro," Triết Phong nói, đưa tay vén một sợi tóc bị bung ra khỏi búi tóc của cô. Hành động này rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang tính thân mật khiến An Chi giật mình.
"Mối quan hệ của chúng ta là một vũ khí. Và cô... cô là một đối tác hoàn hảo. Thẳng thắn, thông minh và không đòi hỏi cảm xúc," Triết Phong nói, giọng anh trở nên trầm hơn.
An Chi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay anh. "Anh nói đúng. Và tôi nhắc lại, điều khoản số mười một vẫn còn hiệu lực. Tôi sẽ không yêu anh, và anh cũng không cần phải diễn quá sâu vào vai diễn đó, Tổng giám đốc Cố."
Sự lạnh lùng đột ngột của cô khiến Triết Phong hơi hụt hẫng. Anh rút tay lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh như cũ.
"Tất nhiên. Đừng quên vai trò của mình, cô Lương. Tình yêu là điểm yếu. Tôi không chấp nhận điểm yếu."
KHOẢNH KHẮC MẤT KIỂM SOÁT
Đêm đó, sau khi Triết Phong đã ngủ say trên chiếc giường chia đôi, An Chi tỉnh giấc vì một cơn ác mộng. Đó là nỗi ám ảnh về việc gia đình bị xã hội đen truy đuổi. Cô bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra.
Cô bước ra khỏi phòng, đi đến ban công hít thở khí trời đêm. Màn đêm Đông Hải rực rỡ nhưng cô đơn. Cô thấy một chiếc áo vest của Triết Phong bị bỏ lại trên ghế sofa. Cô cầm lấy nó, vô thức đưa lên mũi ngửi. Mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà quen thuộc xộc vào khứu giác, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ. Cô ôm chặt chiếc áo.
"Cô đang làm gì?"
Giọng nói trầm thấp của Triết Phong vang lên sau lưng khiến An Chi giật mình đánh rơi chiếc áo. Cô quay lại. Triết Phong đứng ở cửa phòng ngủ, tóc hơi rối, ánh mắt sắc sảo nhìn cô trong bóng tối.
An Chi lắp bắp: "Tôi... tôi bị mất ngủ. Tôi chỉ... tôi xin lỗi, tôi sẽ không làm bẩn áo anh."
Triết Phong bước đến, nhặt chiếc áo lên. Anh nhìn thẳng vào An Chi, thấy sự sợ hãi và cô đơn trong mắt cô.
"Cô gặp ác mộng sao?" Anh hỏi, giọng nói hiếm hoi mang theo sự dịu dàng.
An Chi không nói gì, chỉ cúi đầu. Triết Phong không truy vấn. Anh chỉ đưa chiếc áo vest cho cô. "Cầm lấy. Mặc vào nếu cô lạnh. Đừng để nó dính vào tôi. Cô biết đó là quy tắc."
An Chi cầm chiếc áo, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên lớp vải. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn giữ quy tắc, nhưng lại thể hiện một cử chỉ quan tâm chưa từng có.
"Cảm ơn," An Chi nói khẽ. Cô mặc chiếc áo vest vào. Nó rộng thùng thình, nuốt chửng cơ thể cô, nhưng lại mang đến cảm giác được che chở.
"Đêm nay, mọi việc ở Đông Hải đã kết thúc. Cô đã làm rất tốt. Hãy ngủ đi, cô Lương," Triết Phong nói. Anh không hỏi về lý do cô cần tiền, không hỏi về những áp lực mà cô phải chịu. Anh chỉ chấp nhận sự kiên cường và điểm yếu thoáng qua của cô.
Anh quay vào phòng ngủ. An Chi đứng đó, ôm lấy chiếc áo vest. Cô tự nhủ, sự bảo vệ và quan tâm đó chỉ là một phần của vai diễn. Triết Phong cần cô ổn định, cần cô an toàn để tiếp tục công việc. Nhưng trái tim cô, vốn đã bị đóng băng bởi khoản nợ và sự tuyệt vọng, lại đang rạn nứt một chút bởi sự ấm áp giả tạo này.
Điều khoản "không được yêu" đã trở nên khó khăn hơn. Cô đang dần lạc lối giữa vai diễn phu nhân và cô gái bị tổn thương.