Lương An Chi đã chuẩn bị cho cuộc họp Hội đồng Quản trị đầu tiên của T.K Tech với một sự tập trung cao độ, gần như mang tính nghi lễ. Đây không chỉ là một cuộc họp; đây là cơ hội cô chứng minh rằng mình xứng đáng với mức lương khổng lồ đã dùng để cứu mẹ, và là bước đầu tiên để cô trả lại khoản tiền ký quỹ, giành lại sự độc lập hoàn toàn. Cô mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, mái tóc búi cao gọn gàng, và khuôn mặt trang điểm nhạt nhưng sắc nét. Cô là Giám đốc Chiến lược, và hôm nay, cô sẽ là người làm chủ sân khấu.
Phòng họp của T.K Tech được thiết kế tối giản, sang trọng, với một chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó và cửa sổ kính lớn nhìn ra thành phố Huyên Hải đang lên đèn. An Chi đến sớm mười lăm phút. Cô sắp xếp tài liệu, kiểm tra lại máy chiếu, đảm bảo mọi biểu đồ và con số đều hoàn hảo. Cô cần sự hoàn hảo để che giấu sự lo lắng và sự thật rằng, cô vẫn đang sống trong sự nghi ngờ về công ty mẹ Phoenix Capital bí ẩn.
Đúng mười chín giờ, các thành viên Hội đồng Quản trị bắt đầu bước vào. Đó là những khuôn mặt mới, hoàn toàn xa lạ với An Chi, phần lớn là các chuyên gia công nghệ và luật sư. An Chi chào hỏi bằng sự chuyên nghiệp lạnh lùng, và ngồi vào vị trí lãnh đạo. Cô nhìn ra cửa, chờ đợi đại diện cấp cao nhất của Phoenix Capital – người đã phê duyệt khoản tiền cứu mạng mẹ cô.
SỰ XUẤT HIỆN GÂY SỐC
Vài phút sau, cánh cửa phòng họp mở ra lần cuối.
Một bóng người cao lớn, khoác chiếc vest đen may đo hoàn hảo, bước vào. Ánh sáng từ đèn chùm phản chiếu lên mái tóc đen nhánh và khuôn mặt lạnh lùng, sắc nét của anh. Cố Triết Phong.
Cả căn phòng dường như ngừng thở. An Chi cảm thấy máu trong huyết quản mình đông lại. Chiếc bút máy cô đang cầm trên tay trượt xuống bàn, tạo nên một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian im lặng.
Triết Phong điềm nhiên bước đến chiếc ghế đối diện cô, chậm rãi kéo ghế ra và ngồi xuống. Ánh mắt anh chạm vào cô, một ánh mắt không chứa đựng bất kỳ sự hối hận hay giải thích nào, chỉ có sự chiếm hữu và kiểm soát.
"Thưa các vị," Triết Phong nói, giọng anh trầm thấp và đầy quyền lực, "Xin lỗi vì sự chậm trễ. Tôi là Cố Triết Phong, đại diện cao cấp của Phoenix Capital, và là người giám sát trực tiếp khoản đầu tư vào T.K Tech."
An Chi không thể thốt nên lời. Cô cảm thấy cơn giận dữ lạnh buốt bắt đầu dâng lên, đốt cháy lòng kiêu hãnh của cô. Cái bẫy ngọt ngào. Tất cả chỉ là một vở kịch của anh. Anh đã dùng mẹ cô để mua chuộc cô, và bây giờ, anh lại dùng sự kiêu hãnh của cô để kéo cô trở lại bên cạnh anh, dưới danh nghĩa công việc.
Cô siết chặt tay dưới bàn. Cô hít một hơi sâu, buộc mình phải giữ thái độ chuyên nghiệp. Sự phẫn nộ là thứ xa xỉ cô không thể để lộ ra lúc này.
"Chào Tổng giám đốc Cố," An Chi nói, giọng cô lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả căn phòng. Cô cố tình gọi anh bằng chức danh cao nhất của anh tại L.A, như một lời nhắc nhở về ranh giới. "Nếu không còn ai nữa, chúng ta có thể bắt đầu cuộc họp. Thời gian của Hội đồng rất quý giá."
Triết Phong nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình. "Giám đốc Lương quả nhiên chuyên nghiệp. Mời cô bắt đầu."
MÀN TRÌNH BÀY VÀ SỰ PHÁT BỎNG CỦA MỤC TIÊU
An Chi bắt đầu trình bày về chiến lược năm năm của T.K Tech. Cô đưa ra những con số, biểu đồ tăng trưởng và kế hoạch mở rộng thị trường vào Đông Nam Á. Cô nói về việc phát triển nền tảng dữ liệu mới, về việc hợp tác với các ngân hàng lớn. Cô nói bằng giọng điệu không cảm xúc, sắc bén và đầy tự tin.
Triết Phong im lặng lắng nghe, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi An Chi. Anh không chỉ quan sát bản trình bày, anh còn quan sát cô – cách cô đứng, cách cô kiểm soát cảm xúc, cách cô che giấu cơn giận dữ đang sôi sục.
Khi An Chi kết thúc, Hội đồng Quản trị đưa ra những lời khen ngợi. Họ bị ấn tượng bởi sự logic và tham vọng của bản kế hoạch.
Nhưng khi đến lượt Triết Phong phát biểu, mọi thứ thay đổi.
"Chiến lược của Giám đốc Lương rất ấn tượng," Triết Phong mở lời, giọng anh vang vọng trong phòng. "Nhưng tôi có một vài vấn đề cần làm rõ. Về khoản đầu tư ban đầu 50 triệu đô la vào việc mở rộng thị trường Đông Nam Á..."
Triết Phong bắt đầu chất vấn. Anh không đặt những câu hỏi chung chung; anh đi thẳng vào những chi tiết phức tạp nhất, những rủi ro tiềm ẩn mà ngay cả An Chi cũng chưa chắc đã lường hết được, những điểm yếu nhỏ nhất trong mô hình tài chính cô đưa ra.
"Theo dự báo của cô, T.K Tech sẽ đạt mức định giá 500 triệu đô la trong năm thứ ba. Nhưng theo tính toán của tôi, dựa trên tình hình cạnh tranh hiện tại và tốc độ tăng trưởng ổn định của thị trường dữ liệu, con số đó là quá lạc quan. Cô đang định giá quá cao khả năng của công ty, Giám đốc Lương."
An Chi cảm thấy khó chịu. Cô biết Triết Phong đang cố ý khiêu khích cô. Anh không nghi ngờ bản kế hoạch, anh đang nghi ngờ cô.
"Thưa Tổng giám đốc Cố," An Chi đáp trả, giọng cô lạnh lùng và cương quyết. "Tôi không định giá quá cao. Tôi đang định giá T.K Tech dựa trên sự độc quyền của dữ liệu và công nghệ mà tôi sẽ tạo ra. Mục tiêu của tôi không phải là tăng trưởng ổn định, mà là tăng trưởng đột phá."
Cô bước đến bảng trắng. "Ông nói T.K Tech sẽ phải cạnh tranh với các ông lớn hiện tại. Nhưng chiến lược của tôi không phải là cạnh tranh, mà là chiếm đoạt. Tôi sẽ dùng nền tảng mới để cung cấp tốc độ xử lý dữ liệu nhanh hơn 40%, với độ chính xác cao hơn 15% so với đối thủ. Điều này không chỉ là cạnh tranh, mà là thay đổi luật chơi."
An Chi phân tích chuyên sâu đến mức các thành viên Hội đồng khác phải gật gù tán thành. Cô đã dùng kiến thức chuyên môn và sự quyết đoán của mình để đập tan sự nghi ngờ của Triết Phong.
CUỘC CHIẾN CỦA SỰ KIỂM SOÁT
Triết Phong dựa lưng vào ghế, vẻ mặt anh không thay đổi. Anh biết cô đã thắng vòng một.
"Được rồi, chúng ta hãy tạm gác lại vấn đề tăng trưởng," Triết Phong nói, chuyển chủ đề. "Chúng ta hãy nói về đội ngũ nhân sự. Cô đã sa thải Giám đốc Công nghệ cũ và đang đề xuất một đội ngũ lãnh đạo mới trẻ tuổi. Mặc dù tôi tin tưởng vào sự lựa chọn của cô, nhưng Giám đốc Lương có thể đảm bảo rằng đội ngũ mới này sẽ tuân thủ một sự kiểm soát nghiêm ngặt từ cấp trên không? Vì Phoenix Capital không chấp nhận bất kỳ sự sai lệch nào trong định hướng đã đề ra."
Đây là một câu hỏi mang tính cá nhân được ngụy trang bằng ngôn ngữ chuyên môn. Triết Phong không muốn biết về đội ngũ T.K Tech; anh muốn biết An Chi có chấp nhận sự kiểm soát của anh hay không.
An Chi hiểu rõ ý đồ của anh. Cô đứng thẳng, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc lạnh của Triết Phong.
"Tôi đảm bảo," An Chi nói, giọng cô vang lên kiên định. "Tôi sẽ tuân thủ nghiêm ngặt định hướng chiến lược đã được Hội đồng thông qua. Tuy nhiên, tôi xin phép nhắc lại hai điều kiện trong hợp đồng của tôi. Thứ nhất, tôi là người lãnh đạo chiến lược, tôi có toàn quyền đưa ra các quyết định hành động để đạt được mục tiêu đó. Thứ hai, T.K Tech sẽ hoạt động độc lập. Tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức can thiệp vi mô nào từ Phoenix Capital, ngoài các báo cáo tài chính hàng quý."
Cô dừng lại, nhấn mạnh từng từ: "Nếu Phoenix Capital cảm thấy không hài lòng với sự độc lập đó, họ có thể tìm người khác thay thế. Nhưng tôi sẽ không làm việc dưới bất kỳ hình thức phụ thuộc nào."
Căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối. Mọi người đều hiểu, đây không phải là cuộc tranh luận về kinh doanh, mà là cuộc chiến quyền lực giữa nhà đầu tư và người điều hành, với một dòng điện ngầm của sự căng thẳng cá nhân.
Triết Phong nhìn cô chằm chằm. Nụ cười nhạt lúc nãy của anh biến mất, thay vào đó là sự nghiêm nghị. Anh bị ấn tượng bởi sự kiên cường của cô. Cô đã bị lừa, bị mua chuộc, nhưng cô vẫn giữ được sự kiêu hãnh của mình.
"Cô Lương có vẻ hơi nhạy cảm với từ 'phụ thuộc'," Triết Phong nói, giọng anh có chút mỉa mai. "Nhưng tôi xin nhắc lại, Phoenix Capital đã đầu tư hàng trăm triệu vào công ty này, và điều đó mang lại cho chúng tôi quyền kiểm soát cuối cùng. Tôi hy vọng cô Lương nhớ rõ, cho dù cô có độc lập đến đâu đi chốc nữa, thì tiền vẫn là của Phoenix Capital, và quyền lực là không thể san sẻ."
Triết Phong cúi người về phía trước, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu cô. "Cô nói cô sẽ trả lại khoản ký quỹ. Tôi chấp nhận. Nhưng cho đến khi cô trả lại đồng xu cuối cùng, cô vẫn đang làm việc cho tôi. Cô không bao giờ có thể thoát khỏi sự kiểm soát của tôi, Lương An Chi."
HÀNH ĐỘNG CUỐI CÙNG
An Chi biết cô không thể thắng được cuộc chiến này bằng lời nói nữa. Cô đã đạt được mục tiêu: bản kế hoạch đã được thông qua và cô đã khẳng định sự độc lập trong điều hành.
Cô hít một hơi, cúi đầu một cách chuyên nghiệp. "Tôi đã hiểu rõ lập trường của Tổng giám đốc Cố. Tôi xin cam kết sẽ hoàn thành công việc của mình một cách chuyên nghiệp nhất, và sẽ trả lại khoản nợ đúng hạn. Nếu không còn câu hỏi nào về chiến lược, cuộc họp nên được kết thúc."
Triết Phong không trả lời. Anh chỉ nhìn cô. Anh thấy được sự mệt mỏi và sự tổn thương sau lớp mặt nạ chuyên nghiệp hoàn hảo của cô. Anh biết anh đã đẩy cô quá xa, nhưng anh không thể dừng lại.
"Được rồi. Cuộc họp kết thúc," Triết Phong tuyên bố, kết thúc màn tra tấn bằng lời nói. "Chúc Giám đốc Lương thành công với chiến lược của mình. Tôi sẽ theo dõi sát sao mọi bước đi của cô."
Khi các thành viên Hội đồng lần lượt rời đi, An Chi bắt đầu thu dọn tài liệu. Cô cố tình tránh nhìn Triết Phong.
"An Chi," Triết Phong gọi, giọng anh trầm hơn, mang theo một chút cảm xúc cá nhân.
An Chi dừng lại. "Mời Tổng giám đốc Cố nói rõ."
Triết Phong đứng dậy, bước đến gần cô. "Anh biết em đang giận. Nhưng anh chỉ muốn nói rằng... mẹ em đã an toàn. Đó là điều quan trọng nhất."
An Chi quay lại, ánh mắt cô lạnh như băng. "Anh không có quyền nhắc đến mẹ tôi. Anh đã dùng tình hình của bà để lợi dụng tôi. Anh đã làm một việc hèn hạ nhất mà một người đàn ông có thể làm, Triết Phong. Tôi đã ký hợp đồng này không phải vì muốn làm việc cho anh, mà vì muốn trả nợ. Và anh hãy nhớ, tôi sẽ trả lại từng đồng xu một, để tôi có thể hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của anh."
Cô lấy ra chiếc thẻ tín dụng công ty mới. "Đây là thẻ của T.K Tech. Từ giờ, tôi không muốn có bất kỳ sự liên hệ cá nhân nào với anh. Tất cả chỉ là công việc. Anh là nhà đầu tư, tôi là người điều hành. Đó là ranh giới mới của chúng ta."
Triết Phong đưa tay ra, nhẹ nhàng giữ cổ tay cô lại. "Em nghĩ em có thể thoát khỏi anh bằng cách trả nợ sao? An Chi, anh đã nói rồi. Quyền lực không thể san sẻ. Anh không chỉ là chủ sở hữu T.K Tech. Anh là Cố Triết Phong. Anh có được em một lần, anh sẽ không bao giờ để em đi lần thứ hai."
Anh buông tay cô ra, sự chiếm hữu trong ánh mắt anh gần như khiến cô nghẹt thở.
An Chi không nói thêm một lời nào. Cô quay người, bước nhanh ra khỏi phòng họp, để lại Triết Phong một mình giữa sự cô đơn và cảm giác chiến thắng đắng chát của anh. Anh biết, anh đã giành lại cô, nhưng anh cũng đã tự tay chôn vùi bất cứ hy vọng nào về tình cảm lãng mạn.