Linh ký vào bản hợp đồng, nét chữ nguệch ngoạc và đầy căm phẫn. Cái tên Trần Đình Huy – tên của người đàn ông xa lạ này – giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời cô. Hắn ta, Huy, cất bản hợp đồng vào túi áo vest một cách thản nhiên, như thể đây chỉ là một tờ giấy thông thường.
Cha Linh vẫn còn choáng váng, nhưng ánh mắt ông đã bớt đi vẻ tuyệt vọng. “Linh à… con không cần phải làm vậy…”
“Cha à, không sao đâu,” Linh trấn an, giọng cô cố giữ vẻ bình tĩnh. “Con làm vậy là vì cha. Con sẽ ổn.” Cô nhìn cha mình, nhưng trong lòng cô gào thét một sự thật: Cô đã bán mình.
Huy đưa cho cha Linh một tấm thẻ đen. “Trong này có đủ tiền cho ông dưỡng già và trang trải mọi chi phí. Ông đừng bao giờ nghĩ đến chuyện cờ bạc nữa. Nếu không, tôi sẽ không chỉ thu hồi lại số tiền này, mà còn khiến cuộc sống của ông và con gái ông trở nên tệ hơn.”
Lời đe dọa lạnh lùng của Huy khiến cha Linh run rẩy. Ông gật đầu lia lịa. “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không bao giờ… không bao giờ nữa.”
Sau khi mọi việc giải quyết xong xuôi, Huy quay sang Linh. “Đi thôi. Cô có mười lăm phút để chuẩn bị. Cô không cần mang theo nhiều thứ. Mọi thứ cô cần đều đã có sẵn ở nhà tôi.”
Linh cảm thấy như mình đang bị một cơn lốc xoáy cuốn đi. Mười lăm phút? Chỉ mười lăm phút để nói lời tạm biệt với cuộc đời tự do của mình? Cô lao lên phòng, ôm chầm lấy một chiếc hộp đựng những kỷ niệm và một vài bộ quần áo cần thiết nhất. Khi cô xuống nhà, Huy đã đứng đợi sẵn bên chiếc Mercedes-Benz đen bóng.
"Chúng ta đi đâu?" Linh hỏi, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
"Đến nhà chúng ta," Huy trả lời ngắn gọn, mở cửa xe cho cô.
Suốt quãng đường đi, Linh không nói một lời. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường mờ ảo phản chiếu nỗi buồn trong mắt cô. Huy, bên cạnh cô, tỏa ra một khí chất lạnh lùng, khiến không gian trong xe trở nên ngột ngạt.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước một dinh thự tráng lệ. Đó không chỉ là một ngôi nhà, mà là một lâu đài bằng đá cẩm thạch, nằm giữa một khu vườn rộng lớn. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng rực rỡ, nhưng Linh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm.
"Từ giờ, đây là nhà của cô," Huy nói khi họ bước vào sảnh lớn.
"Linh, chúng ta cần phải rõ ràng về mọi thứ," Huy nói, dẫn cô đến một căn phòng làm việc sang trọng. Hắn mở bản hợp đồng ra, chỉ vào một điều khoản được đánh dấu đỏ.
Điều Khoản Đặc Biệt: Trò Chơi Tuân Thủ
“Trong suốt thời gian hôn nhân, bên B (Linh) phải tuân thủ mọi yêu cầu và quy tắc mà bên A (Huy) đưa ra. Những yêu cầu này có thể là về mặt xã giao, công việc, hay những vấn đề cá nhân. Nếu bên B vi phạm bất kỳ quy tắc nào, hoặc từ chối thực hiện yêu cầu của bên A, bên B sẽ phải chịu Hình Phạt Đánh Cược.”
Linh nhíu mày. "Hình phạt đánh cược? Nó là gì?"
Huy mỉm cười, một nụ cười khiến Linh rợn người. "Hình phạt đó chính là Phục Tùng. Khi cô vi phạm quy tắc, tôi sẽ có quyền đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về mặt thân mật, và cô không được phép từ chối. Mức độ 'phục tùng' sẽ tùy thuộc vào mức độ vi phạm."
Linh cảm thấy máu dồn lên não. Hắn ta đang biến cô thành một nô lệ tình dục trong chính cuộc hôn nhân giả này!
"Anh! Anh không thể làm vậy!" Linh phản đối kịch liệt.
"Cô đã ký rồi, Linh," Huy nói, giọng dứt khoát. "Và đây là cuộc sống mới của cô. Cô có thể gọi đây là trò chơi, và tôi là người giữ luật. Nếu cô tuân thủ, cô sẽ được an toàn. Nếu không, cô sẽ phải trả cái giá bằng chính cơ thể và sự tự do của mình."
Huy tiến lại gần cô, ánh mắt sắc lạnh và đầy gợi tình. "Hãy nhớ, Linh. Cô đã chấp nhận bản án này từ khi đặt bút ký. Giờ, tôi sẽ giao cho cô Thử thách Đầu Tiên."
Huy nhìn thẳng vào mắt cô, đôi môi hắn thì thầm một câu, khiến Linh nghẹt thở.
"Thử thách đầu tiên của cô là: Trong vòng ba ngày, cô phải tìm hiểu về tôi. Cô phải biết tôi thích gì, ghét gì, và cả những bí mật mà tôi chưa từng kể cho ai. Nếu cô thất bại, cô sẽ phải chịu hình phạt. Và tôi đảm bảo, hình phạt đó sẽ rất đáng nhớ."
Linh lùi lại, cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Cô không chỉ phải đóng vai vợ, mà còn phải là một thám tử. Cô nhìn chằm chằm vào Huy, cảm thấy một sự thách thức dâng lên. Cô sẽ không để hắn ta dễ dàng chiến thắng.
"Được thôi," Linh đáp, giọng cô vang vọng sự kiên cường cuối cùng. "Tôi chấp nhận thử thách của anh, Trần Đình Huy."
"Tốt lắm," Huy cười nhạt, sự hứng thú lóe lên trong mắt hắn. "Phòng của cô ở tầng hai. Giờ thì đi nghỉ đi, vợ yêu."
Hắn ta nhấn mạnh hai từ cuối cùng như một lời chế giễu. Linh quay lưng bước đi, biết rằng từ giờ phút này, cô đã bước vào một cuộc chiến cam go: chiến đấu với sự sắp đặt của định mệnh, và chiến đấu với chính cảm xúc của mình trước người đàn ông đầy nguy hiểm này.