Phòng ngủ của Linh ở tầng hai rộng lớn và lộng lẫy hơn bất cứ nơi nào cô từng mơ tới. Giường King size phủ lụa trắng, ban công nhìn ra khu vườn tuyệt đẹp, và một phòng tắm lát đá cẩm thạch đầy đủ tiện nghi. Nhưng sự xa hoa này không mang lại cho cô một chút cảm giác thoải mái nào. Nó chỉ làm nổi bật sự xa lạ và lạc lõng của cô trong cái lồng vàng này.
Cô mở vali, lấy ra vài bộ quần áo cũ kỹ. Sự tương phản giữa đồ đạc cá nhân của cô và sự giàu có xung quanh khiến Linh cảm thấy như một diễn viên đang đóng một vai diễn không thuộc về mình.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên. Một người phụ nữ trung niên bước vào, bà mặc đồng phục chỉnh tề, gương mặt hiền hậu.
“Chào cô chủ, tôi là bà Mai, quản gia. Ông chủ bảo tôi đưa cô đi làm quen với ngôi nhà và những quy tắc cơ bản.”
Bà Mai dẫn Linh đi khắp dinh thự. Từ phòng ăn lớn, phòng khiêu vũ, phòng tập gym cá nhân, đến thư viện khổng lồ. Mọi thứ đều hoàn hảo, ngoại trừ một điều: không có hơi ấm gia đình.
“Phòng của cô chủ và phòng của ông chủ nằm ở hai đầu hành lang này,” bà Mai chỉ dẫn. “Đây là quy tắc số một: Khi không có người ngoài, cô chủ có thể sinh hoạt tự do trong không gian cá nhân của mình. Nhưng tuyệt đối không được bước vào phòng của ông chủ mà không được phép. Nếu không, ông chủ sẽ coi đó là một sự vi phạm nghiêm trọng.”
Linh gật đầu. Điều này cũng tốt. Cô không muốn gần gũi với Huy một giây phút nào nếu không cần thiết.
“Thứ hai,” bà Mai tiếp tục, giọng nhỏ hơn. “Ông chủ có một thói quen cố định. Bữa sáng lúc 7 giờ, và bữa tối lúc 8 giờ. Cô chủ phải tham dự cả hai, trừ khi có lý do chính đáng.”
“Tôi hiểu rồi,” Linh đáp.
“Và điều quan trọng nhất,” bà Mai nói, nhìn Linh với ánh mắt cảm thông. “Khi có mặt người ngoài, cô chủ và ông chủ phải thể hiện sự thân mật của một cặp vợ chồng mới cưới. Ôm, hôn, và những cử chỉ âu yếm khác đều là bắt buộc.”
Linh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Đây chính là cái giá của hợp đồng. Cô phải diễn một vở kịch tình yêu trước mặt công chúng, và đóng vai người vợ ngọt ngào của một người đàn ông cô thù ghét.
Buổi tối hôm đó, Linh xuống phòng ăn đúng 8 giờ. Huy đã ngồi đó, đọc một tờ báo tài chính. Ánh đèn chùm rọi xuống, làm nổi bật đường nét nam tính lạnh lùng của hắn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt như xuyên thấu cô.
“Cô đã làm quen với nhà chưa, cô Linh?” Hắn dùng từ "cô Linh" như một lời nhắc nhở rằng cô chỉ là một kẻ xa lạ trong mắt hắn.
“Rồi, anh Huy,” Linh nhấn mạnh từ "anh Huy" một cách miễn cưỡng. “Tôi đã biết những quy tắc cơ bản.”
Họ dùng bữa tối trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng dao dĩa va chạm vào nhau là âm thanh duy nhất phá vỡ không gian. Linh cố gắng quan sát Huy. Hắn ăn uống rất điềm đạm, cử chỉ hoàn hảo. Hắn gần như không nói một lời, chỉ tập trung vào bữa ăn.
“Cô đã bắt đầu ‘thử thách’ của mình chưa?” Huy hỏi đột ngột, khiến Linh giật mình.
“Tôi đang bắt đầu,” Linh đáp. “Nhưng anh không nghĩ thử thách này hơi vô lý sao? Anh muốn tôi tìm hiểu về anh, nhưng anh lại không nói gì cả.”
Huy đặt dao dĩa xuống, dựa lưng vào ghế. "Một người vợ thông minh không cần phải nghe chồng mình nói. Cô phải quan sát, phải cảm nhận. Cô nghĩ xem, tại sao tôi lại chọn cô?"
Linh nhìn hắn ta, cảm thấy một cơn giận dữ trào lên. “Anh chọn tôi vì tôi tuyệt vọng, vì tôi có thể bị mua bằng tiền!”
“Đó là một phần thôi,” Huy cười nhạt. “Còn một phần nữa, tôi cần một người không dễ bị quy phục. Một người có thể thách thức tôi. Cô có biết tại sao tôi tạo ra ‘trò chơi tuân thủ’ đó không?”
Linh lắc đầu.
“Vì tôi chán nản với những thứ dễ dàng. Tôi muốn thấy sự phản kháng. Sự tức giận trong mắt cô, sự bướng bỉnh đó… nó làm tôi thấy thú vị.” Huy nhướng mày, một tia lửa lóe lên trong mắt hắn. “Tôi muốn thấy cô chiến đấu, Linh. Tôi muốn thấy cô cố gắng thắng trò chơi này, và tôi cũng muốn xem cô sẽ phục tùng tôi như thế nào khi cô thua.”
Lời nói đó của Huy mang đầy sự khiêu khích và dục vọng. Linh cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể, vừa sợ hãi vừa bị kích thích bởi sự nguy hiểm.
“Tôi sẽ thắng trò chơi này,” Linh nói, cố gắng giữ giọng kiên định.
Huy đứng dậy, tiến lại gần Linh. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào má cô, một cái chạm đầy ám muội. “Tốt. Nhưng cô nên nhớ, nếu cô thua, cô phải phục tùng. Và tôi sẽ không nhân nhượng. Tôi muốn cô phải học cách quỳ gối trước tôi, Linh. Ngay cả khi trong một cuộc hôn nhân giả.”
Hắn buông cô ra, để lại một cảm giác bỏng rát trên da thịt cô.
“Ngủ ngon, vợ yêu,” Huy nói, rồi rời đi, để lại Linh một mình trong căn phòng ăn rộng lớn, với những suy nghĩ hỗn độn về những thử thách, những quy tắc, và hình phạt “phục tùng” đang chờ đợi cô phía trước. Cô biết, cuộc hôn nhân giả này sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, và cô phải dùng mọi giác quan để chiến thắng trò chơi của người đàn ông quyền lực và nguy hiểm này.