MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 1: Khách không mời

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 1: Khách không mời

1,256 từ · ~7 phút đọc

Tiếng lốp xe nghiến lên lớp lá thông mục nát tạo thành những âm thanh vỡ vụn, khô khốc như tiếng xương người bị bóp nát dưới sức nặng của sắt thép. Trình Túc siết chặt vô lăng, đôi bàn tay anh đổ mồ hôi lạnh dù không khí vùng cao nguyên đang ở ngưỡng mười bốn độ C. Qua lớp kính chắn gió bám đầy hơi nước, dinh thự Huyết Mộc hiện ra, sừng sững và đơn độc trên đỉnh đồi như một con quái vật bằng đá đang say ngủ trong màn sương mù xám đục.

Càng lên cao, sương càng đặc. Những cây thông già nua, khẳng khiu hai bên đường vươn những cành lá rủ xuống, trông giống như những cánh tay gầy guộc của kẻ chết trôi đang cố gắng níu kéo bất cứ thứ gì đi ngang qua. Trình Túc nhấn ga, động cơ xe gầm lên một tiếng nặng nề rồi khựng lại trước cổng sắt hoen gỉ. Anh tắt máy. Sự im lặng ập đến tức thì, đặc quánh và áp đảo đến mức anh nghe rõ cả tiếng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực mình.

Anh là một kiến trúc sư, một người của những con số và những bản vẽ kỹ thuật khô khốc, nhưng ngay khoảnh khắc này, một bản năng nguyên thủy từ sâu trong đại não đang gào thét bảo anh hãy quay đầu xe lại.

Dinh thự Huyết Mộc không giống như những gì anh hình dung qua ảnh chụp. Nó mang một vẻ đẹp tàn úa, một sự sang trọng đã bị thời gian và sự cô độc gặm nhấm đến mức biến dạng. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong đen kịt, và kỳ lạ thay, vây quanh chân tường là những bụi hoa trà đỏ thẫm. Giữa mùa đông buốt giá, khi mọi loài cây đều tàn lụi, những đóa hoa ấy lại nở rộ một cách rực rỡ đến bất thường, sắc đỏ của chúng chói mắt như những vệt máu tươi vừa văng lên tấm thảm xanh rì của cỏ dại.

Trình Túc bước xuống xe, luồng không khí lạnh buốt xộc thẳng vào phổi, mang theo một mùi hương kỳ lạ: mùi nhựa thông quyện với mùi ẩm mốc của đất bùn và một chút gì đó ngọt lịm, nồng nặc như mùi xác thịt đang phân hủy bị che đậy bởi hương hoa.

Anh kéo vali, tiếng bánh xe lọc cọc trên lối đi lát đá xanh vang vọng khắp không gian tĩnh mịch. Cổng chính của dinh thự hé mở, một người đàn ông đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ bóng tối.

"Anh Trình Túc? Tôi đã đợi anh từ sớm."

Giọng nói trầm thấp, không chút âm sắc của người đàn ông khiến Trình Túc giật mình. Đó là Lâm Viễn – chủ nhân của nơi này. Hắn diện một bộ đồ âu cắt may thủ công tinh tế, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, nhưng làn da lại trắng bệch một cách thiếu sức sống, đối lập hoàn toàn với đôi mắt đen sâu thẳm, hun hút như hai hố đen không đáy.

"Chào anh Lâm. Xin lỗi vì tôi đến muộn hơn dự kiến, sương mù dày đặc quá." Trình Túc gượng cười, cố gắng che giấu sự bất an đang dâng trào.

Lâm Viễn không đáp, hắn chỉ khẽ nghiêng người sang một bên để nhường đường, một cử chỉ lịch thiệp nhưng đầy vẻ xa cách. "Vào đi. Hơi lạnh ở đây không tốt cho những người mới đến đâu. Đặc biệt là những người có tâm hồn nhạy cảm như anh."

Bước qua ngưỡng cửa, Trình Túc cảm thấy như mình vừa đi xuyên qua một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai thế giới. Bên trong dinh thự, không gian rộng lớn đến choáng ngợp với những trần nhà cao vút, những chiếc đèn chùm bằng pha lê bám đầy bụi bặm tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Đồ nội thất bằng gỗ sồi sẫm màu toát ra một mùi hương nồng hắc, khiến lồng ngực anh thắt lại.

"Bà Mùi sẽ dẫn anh lên phòng. Chúng ta sẽ thảo luận về bản thiết kế trùng tu vào bữa tối." Lâm Viễn nói rồi quay lưng đi thẳng vào bóng tối của hành lang dài hun hút, để lại Trình Túc đứng đó một mình.

Một bóng người thấp bé, gầy gò lù lù hiện ra từ góc cầu thang. Đó là bà Mùi, người quản gia mà Lâm Viễn đã nhắc tới. Bà ta mặc một bộ quần áo bà ba đen tuyền, khuôn mặt chằng chịt những nếp nhăn sâu hoắm như những rãnh nứt trên mặt đất khô hạn. Đôi mắt bà ta đục ngầu, nhìn Trình Túc với vẻ dò xét, hay đúng hơn là một sự thương hại kín đáo.

Bà không nói lời nào, chỉ lẳng lặng cầm lấy vali của anh rồi ra hiệu đi theo. Mỗi bước chân của bà trên sàn gỗ đều không phát ra tiếng động, như thể bà ta chỉ là một bóng ma đang trôi dạt trong chính ngôi nhà này.

Phòng của Trình Túc nằm ở cuối hành lang tầng hai. Căn phòng rộng nhưng trống trải, với một chiếc giường lớn có rèm che và một chiếc cửa sổ hướng thẳng ra khu vườn hoa trà phía sau.

"Cảm ơn bà." Trình Túc nói khi bà Mùi đặt vali xuống.

Bà lão vẫn im lặng, nhưng trước khi quay bước đi, bà khẽ dừng lại ở ngưỡng cửa, ngón tay run rẩy chỉ về phía khu vườn, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám chà sát lên mặt gỗ: "Đừng mở cửa sổ vào ban đêm. Hoa trà... chúng không thích bị nhìn lén khi đang uống nước đâu."

Trình Túc sững người. Uống nước? Một loài hoa thì uống nước theo cách nào mà lại đáng sợ đến thế? Anh định hỏi lại nhưng bà Mùi đã biến mất vào bóng tối của hành lang, chỉ còn lại tiếng gió hú qua khe cửa như tiếng than khóc của một người phụ nữ bị giam cầm.

Anh ngồi phịch xuống giường, cảm giác mệt mỏi rã rời bủa vây. Trình Túc lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ, dốc hai viên vào lòng bàn tay rồi nuốt khan. Chứng rối loạn lo âu của anh lại có dấu hiệu tái phát. Anh đến đây để tìm kiếm sự tĩnh lặng để hoàn thành công trình cuối cùng trước khi giải nghệ, nhưng cái không khí đặc quánh sự chết chóc này khiến anh thấy nghẹt thở hơn là bình yên.

Ánh hoàng hôn lịm dần, nhường chỗ cho bóng đêm phủ trùm lên dinh thự. Trình Túc bước lại gần cửa sổ, tò mò về lời cảnh báo của bà quản gia. Bên dưới, khu vườn hoa trà đỏ thẫm giờ đây trông như một biển máu đen ngòm dưới ánh trăng mờ đục. Gió thổi mạnh, khiến những tán cây rung động dữ dội.

Bỗng nhiên, anh nheo mắt lại. Giữa những lùm hoa trà, có bóng dáng của một ai đó đang cúi xuống, cử động chậm chạp và run rẩy. Là bà Mùi? Hay là Lâm Viễn? Trình Túc cố nhìn rõ hơn, nhưng một đám mây đen kéo đến che khuất ánh trăng. Khi ánh sáng quay trở lại, bóng người đó đã biến mất, chỉ còn lại những đóa hoa trà rung rinh như đang cười nhạo sự hoảng loạn của anh.