MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 2: Tiệc tùng của bóng ma

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 2: Tiệc tùng của bóng ma

1,447 từ · ~8 phút đọc

Bữa tối được dọn ra trong một phòng ăn dài, nơi ánh nến le lói không đủ để xua tan bóng tối ngự trị ở bốn góc phòng. Lâm Viễn ngồi ở đầu bàn, khuôn mặt hắn chìm trong vùng tối của bóng đổ, chỉ có đôi bàn tay trắng muốt đang điêu luyện cắt một miếng bít tết còn đỏ au, máu thịt quyện với nước sốt sền sệt tạo thành một cảnh tượng khiến Trình Túc cảm thấy buồn nôn.

"Anh không ăn sao, Trình Túc? Đầu bếp của tôi đã chuẩn bị món này rất đặc biệt." Lâm Viễn ngẩng đầu, nụ cười trên môi hắn khô khốc.

Trình Túc cầm dĩa, chần chừ thái một miếng nhỏ. "Tôi hơi mệt sau chuyến đi dài. Anh Lâm, về việc trùng tu, tôi thấy cấu trúc của dinh thự vẫn rất kiên cố, tại sao anh lại muốn đập bỏ toàn bộ phần tường phía Đông?"

Lâm Viễn đặt dao xuống, âm thanh va chạm của kim loại với đĩa sứ vang lên chói tai trong căn phòng vắng. "Phía Đông... nơi đó chứa đựng những ký ức không mấy vui vẻ của gia tộc tôi. Tôi muốn xóa bỏ nó, muốn ánh nắng có thể xuyên qua những lớp đá cũ kỹ đó để gột rửa những gì đã thối rữa."

Hắn nói, nhưng đôi mắt lại không hề nhìn Trình Túc. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tranh sơn dầu treo trên bức tường đối diện, vẽ một người phụ nữ mặc váy đỏ rực rỡ, khuôn mặt bà ta đã bị bong tróc sơn đến mức không còn nhận rõ nhân dạng, chỉ còn lại đôi môi đỏ thắm và một bên mắt xanh thẳm đầy ai oán.

"Gia tộc anh có vẻ rất yêu thích hoa trà?" Trình Túc cố gắng đổi chủ đề để làm dịu bầu không khí.

Lâm Viễn khựng lại một nhịp, rồi hắn khẽ nhếch môi: "Hoa trà ở đây đặc biệt lắm. Chúng không mọc trên đất thường. Tổ tiên tôi nói rằng, muốn hoa trà đỏ rực và lâu tàn, người trồng phải bồi đắp cho chúng bằng tất cả sự chân thành... và cả nỗi đau nữa."

Câu trả lời lửng lơ của Lâm Viễn khiến sống lưng Trình Túc lạnh toát. Anh không ăn thêm được miếng nào nữa. Suốt bữa ăn, Lâm Viễn không hề nhắc lại chuyện công việc, hắn chỉ kể về những câu chuyện xưa cũ, về những người chủ trước của dinh thự, những người đã ra đi một cách bí ẩn hoặc phát điên trong chính những căn phòng này.

Sau bữa tối, Trình Túc xin phép về phòng sớm. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của anh vang dội. Khi đi qua căn phòng ở phía Đông – nơi Lâm Viễn muốn phá bỏ – Trình Túc chợt khựng lại.

Có tiếng động.

Một tiếng động rất khẽ, như tiếng móng tay sắc nhọn đang cào cấu vào mặt gỗ. Ken két... ken két...

Âm thanh đó phát ra từ phía sau cánh cửa gỗ sồi nặng nề đang bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt hoen gỉ. Trình Túc nín thở, áp tai vào cánh cửa. Anh nghe thấy một tiếng thở dốc, đứt quãng, và sau đó là một giọng nói thì thầm, mỏng manh như gió thoảng: "Cứu... cứu tôi..."

Trình Túc giật nảy mình, lùi lại mấy bước. "Ai đó? Có ai ở bên trong không?"

Không có tiếng trả lời. Sự im lặng chết chóc lại bao trùm. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn xuống sàn nhà, và dưới khe cửa hẹp của căn phòng bị khóa, một chất lỏng màu đỏ thẫm đang từ từ rỉ ra, thấm vào tấm thảm hành lang màu xám.

Nó không phải là sơn. Mùi tanh nồng nặc của sắt xộc thẳng vào mũi anh. Là máu.

Trình Túc hốt hoảng quay đầu chạy về phía phòng mình. Anh đóng sầm cửa lại, chốt chặt rồi tựa lưng vào đó, thở hổn hển. Anh vừa nhìn thấy cái gì? Có người bị giam cầm trong dinh thự này sao? Hay đây chỉ là một ảo giác do căn bệnh rối loạn lo âu và những viên thuốc anh vừa uống gây ra?

Anh lao đến bồn rửa mặt, hất nước lạnh vào mặt để tỉnh táo lại. Nhìn vào gương, Trình Túc không nhận ra chính mình. Đôi mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt xanh xao hốc hác. Bỗng nhiên, trong tấm gương phản chiếu, anh thấy bóng bà quản gia Mùi đang đứng ngay sau lưng mình.

Anh hét lên một tiếng thất thanh, xoay người lại. Nhưng phía sau anh không có ai cả. Căn phòng vẫn trống rỗng.

"Bình tĩnh lại, Trình Túc. Mày đang mệt thôi. Chỉ là ảo giác thôi." Anh tự trấn an mình, nhưng đôi bàn tay vẫn không ngừng run rẩy.

Đêm đó, Trình Túc không thể chợp mắt. Anh nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào những bóng đen nhảy múa trên trần nhà. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít gào, và dường như có tiếng ai đó đang đi lại đều đặn ở hành lang. Những bước chân nặng nề, kéo lê trên sàn gỗ, dừng lại ngay trước cửa phòng anh.

Anh nín thở, nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa. Nó từ từ xoay động. Cạch... cạch...

Nhưng cửa đã được khóa chặt từ bên trong. Kẻ bên ngoài đứng lặng yên một hồi lâu, rồi tiếng bước chân lại tiếp tục vang lên, xa dần về phía cuối hành lang.

Quá nửa đêm, một mùi hương hoa trà nồng nặc tràn vào phòng. Nó đậm đặc đến mức Trình Túc cảm thấy đầu óc choáng váng. Anh không kìm lòng được, bước lại phía cửa sổ. Nhớ lời bà Mùi, anh không mở cửa, chỉ vén nhẹ tấm rèm che.

Dưới ánh trăng xanh xao, khu vườn hoa trà như đang sống dậy. Những đóa hoa đỏ rực như những con mắt quỷ đang nhìn chằm chằm về phía cửa sổ phòng anh. Giữa những bụi hoa, Lâm Viễn đang đứng đó. Hắn không mặc đồ âu như lúc tối, mà khoác một chiếc áo choàng dài màu đen. Trên tay hắn cầm một chiếc bình gốm lớn, hắn đang tưới một thứ nước màu đỏ thẫm vào gốc của những cây hoa trà.

Lâm Viễn ngẩng đầu lên. Dù khoảng cách khá xa, nhưng Trình Túc thề rằng anh đã nhìn thấy một nụ cười kỳ quái hiện lên trên khuôn mặt bệch bạc của hắn. Lâm Viễn giơ chiếc bình lên như muốn mời gọi, rồi hắn uống một ngụm thứ chất lỏng đỏ thẫm đó, để nó chảy tràn xuống cằm, thấm đẫm chiếc áo choàng.

Trình Túc rùng mình, buông rèm cửa, ngã quỵ xuống sàn. Dinh thự này, con người này... tất cả đều là một cơn ác mộng có thật. Anh phải rời khỏi đây. Ngay lập tức.

Nhưng khi anh định vớ lấy điện thoại để gọi giúp đỡ, anh nhận ra trên màn hình không hề có một vạch sóng nào. Dinh thự Huyết Mộc hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài. Và ở nơi này, sương mù không chỉ che khuất tầm mắt, nó còn che giấu cả những tội ác kinh tởm nhất đang chờ đợi được phơi bày dưới những cánh hoa trà đỏ máu.

Sáng hôm sau, khi Trình Túc mệt mỏi bước xuống tầng, anh thấy bà Mùi đang lau dọn hành lang. Ngay tại vị trí căn phòng bị khóa hôm qua, tấm thảm vẫn sạch sẽ, không hề có một vết máu nào.

"Đêm qua cậu ngủ ngon chứ, cậu kiến trúc sư?" Lâm Viễn xuất hiện từ phòng khách, trên tay là một tách trà bốc khói nghi ngút. Hắn lại trở về với vẻ ngoài lịch lãm, sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trình Túc nhìn vào đôi mắt của Lâm Viễn, cố tìm kiếm một dấu vết của đêm qua, nhưng chỉ thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ. "Tôi... tôi hơi lạ chỗ nên không ngủ được nhiều."

"Vậy sao? Thật đáng tiếc." Lâm Viễn đặt tách trà xuống. "Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu khảo sát tầng hầm. Nơi đó là trái tim của dinh thự này. Tôi hy vọng anh sẽ không làm tôi thất vọng."

Trình Túc cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tầng hầm. Trái tim của con quỷ. Anh biết mình không còn đường lui nữa. Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và anh, chính là con mồi được chọn để tế lễ cho những đóa hoa trà đỏ thẫm kia.