Bậc thang dẫn xuống tầng hầm của dinh thự Huyết Mộc hẹp và dốc đến mức mỗi bước đi của Trình Túc đều giống như đang dấn thân vào họng của một loài thú dữ. Ánh đèn pin trong tay anh run rẩy, cắt đôi màn đêm đặc quánh bằng một vệt sáng vàng vọt, loang lổ. Không khí ở đây khác hẳn với sự lạnh lẽo thanh mảnh ở tầng trên; nó đặc, ẩm và mang một mùi nồng nặc của vôi vữa trộn lẫn với mùi da thịt cũ kỹ bị bỏ quên trong bóng tối lâu ngày.
Lâm Viễn đi phía trước, bước chân của hắn nhẹ bẫng, gần như không tạo ra tiếng động trên nền đá ẩm ướt. Chiếc áo sơ mi trắng của hắn nổi bật giữa không gian u tối, nhưng bóng lưng ấy lại toát ra một sự áp chế khiến Trình Túc cảm thấy khó thở.
"Tầng hầm này đã bị phong tỏa gần ba mươi năm." Giọng Lâm Viễn vang lên, dội lại từ những bức tường đá, tạo thành những âm thanh đa tầng quái dị. "Cha tôi tin rằng việc giữ cho phần nền móng này kín mít sẽ giúp gia tộc giữ được sự thịnh vượng. Nhưng tôi thì khác. Tôi tin rằng mọi thứ cần phải được hít thở, dù là những thứ đã chết."
Trình Túc nuốt nước bọt, cố gắng tập trung vào việc quan sát cấu trúc. "Anh Lâm, nếu đã phong tỏa lâu như vậy, chúng ta cần kiểm tra độ lún và sự xâm thực của mạch nước ngầm trước khi phá dỡ bức tường phía Đông bên trên. Tải trọng sẽ thay đổi hoàn toàn khi cấu trúc bị can thiệp."
Lâm Viễn dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề, rỉ sét bám đầy như những lớp vảy sừng. Hắn không dùng chìa khóa, mà chỉ cần đẩy nhẹ, cánh cửa đã rít lên một hồi dài chói tai rồi mở toang.
Phía sau cánh cửa không phải là một kho chứa đồ như Trình Túc tưởng tượng. Đó là một dãy hành lang dài với những căn phòng nhỏ được ngăn cách bằng song sắt, trông giống một nhà giam gia đình hơn là một tầng hầm thông thường. Ở cuối hành lang là một khu vực rộng hơn, nơi có một bể chứa nước lớn bằng đá, mặt nước đen kịt, không một gợn sóng.
"Cái gì đây?" Trình Túc lầm bầm, bước chân anh khựng lại khi ánh đèn pin quét qua một dãy những hũ sành xếp ngay ngắn dọc bức tường. Trên mỗi hũ đều dán một miếng giấy đỏ đã phai màu, ghi những ký tự nguệch ngoạc mà anh không thể hiểu được.
Lâm Viễn tiến lại gần bể nước, soi bóng mình xuống đó. "Đây là nơi tổ tiên tôi luyện trà. Một loại trà đặc biệt chỉ dành cho những người trong dòng họ. Anh có thấy những hũ kia không? Chúng chứa những bí mật mà người ngoài không bao giờ được phép chạm vào."
Trình Túc cảm thấy dạ dày mình quặn lên. Anh tiến lại gần bức tường phía Đông của tầng hầm, nơi có những vết nứt dài chạy dọc từ trần xuống nền đất. Anh đưa tay chạm vào bề mặt đá ẩm ướt, và ngay lập tức, một cảm giác tê dại chạy dọc cánh tay. Anh rút tay lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào khe nứt.
Giữa lớp vôi vữa bong tróc, có một thứ gì đó màu trắng đục hiện ra. Trình Túc lấy chiếc bay nhỏ trong túi đồ nghề ra, cẩn thận gạt bỏ lớp bụi đất. Tim anh như ngừng đập khi một đốt xương ngón tay người, nhỏ xíu và trắng hếu, rơi rụng xuống chân anh.
"Anh Lâm... cái này..." Trình Túc lắp bắp, giọng anh lạc đi.
Lâm Viễn không quay lại, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào bể nước. "Dinh thự này được xây dựng trên một vùng đất đầy oán khí, Trình Túc ạ. Tổ tiên tôi đã dùng rất nhiều phương cách để trấn yểm. Anh là kiến trúc sư, anh nên biết rằng đôi khi sự vững chãi của một tòa nhà không chỉ nằm ở xi măng hay cốt thép."
"Đây là xương người! Chúng ta phải báo cảnh sát!" Trình Túc lùi lại, va phải đống hũ sành khiến chúng rung lên bần bật.
Lâm Viễn từ từ quay lại. Trong bóng tối, đôi mắt hắn dường như phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn. "Báo cảnh sát? Để họ đào xới nơi này lên ư? Để họ phá hỏng sự yên nghỉ của những người đã hy sinh cho sự trường tồn của gia tộc tôi? Anh Trình, tôi thuê anh đến đây để sửa chữa, không phải để làm thám tử."
Hắn tiến lại gần Trình Túc, từng bước chậm rãi nhưng đầy đe dọa. Trình Túc cảm thấy lưng mình đã chạm vào bức tường đá lạnh lẽo. Mùi hương hoa trà đêm qua lại xộc lên, nồng nặc và gây ảo giác. Anh thấy những vết nứt trên tường như đang rỉ máu, và những hũ sành dường như đang phát ra tiếng khóc thút thít của trẻ con.
"Làm công việc của anh đi." Lâm Viễn thì thầm, hơi thở của hắn lạnh ngắt phả vào mặt Trình Túc. "Đừng để trí tưởng tượng của anh giết chết anh trước khi tôi kịp hoàn thành tâm nguyện."
Lâm Viễn bỏ đi, để lại Trình Túc một mình giữa tầng hầm u tối. Anh đứng lặng đi trong vài phút, toàn thân run rẩy. Anh nhìn xuống đốt xương dưới chân, rồi nhìn lên bức tường phía Đông. Nếu những gì anh nghi ngờ là đúng, thì toàn bộ bức tường này không phải được xây bằng đá, mà là một ngôi mộ tập thể khổng lồ được ngụy trang bằng lớp vôi thạch cao.
Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, chụp vội vài bức ảnh bằng chiếc máy ảnh kỹ thuật số mang theo rồi thu dọn đồ nghề để rời đi. Nhưng khi anh quay lại phía cửa sắt, anh phát hiện ra nó đã bị đóng chặt.
Trình Túc lao đến, ra sức kéo nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích. "Anh Lâm! Mở cửa ra! Đừng đùa kiểu đó!"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ đâu đó phía sau bể đá, và tiếng gió rít qua những khe thông gió nhỏ xíu trên trần hầm. Trình Túc bật khóc vì hoảng sợ. Anh ngồi bệt xuống đất, bao quanh bởi những hũ sành và những linh hồn bị giam cầm trong vách đá.
Bỗng nhiên, ánh đèn pin của anh bắt đầu nhấp nháy rồi tắt lịm. Bóng tối tuyệt đối ập xuống. Trong bóng tối đó, Trình Túc nghe thấy tiếng bước chân kéo lê trên sàn đá ẩm ướt. Tiếng động đó không phát ra từ phía cửa, mà phát ra từ phía bể nước.
Bõm... bõm...
Có thứ gì đó đang trèo ra khỏi bể nước. Trình Túc thu mình lại, bịt chặt miệng để không phát ra tiếng thét. Anh nghe thấy tiếng thở khò khè, nặng nề tiến lại gần mình. Một bàn tay lạnh lẽo, nhớp nháp chạm vào cổ chân anh.