Trình Túc bật dậy, hơi thở đứt quãng, mồ hôi đầm đìa thấm đẫm chiếc gối. Anh đang ở trong phòng mình. Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng lờ mờ.
Là mơ sao? Anh vội vàng kiểm tra cổ chân mình. Không có vết bầm tím, không có dấu vết của bàn tay nhớp nháp nào. Nhưng khi anh với tay lấy chiếc máy ảnh đặt trên bàn cạnh giường, ngón tay anh run lên bần bật. Anh bật máy lên, lướt qua những tấm ảnh vừa chụp.
Tấm ảnh cuối cùng hiện ra: Một bức tường đá đầy những vết nứt, và lờ mờ giữa những khe đá là hình ảnh một khuôn mặt người đang nhe răng cười, đôi mắt chỉ là hai hố đen sâu hoắm.
Trình Túc ném chiếc máy ảnh xuống giường, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Đó không phải là mơ. Anh đã ở dưới đó, và bằng một cách nào đó, anh đã quay trở lại phòng mình mà không hề hay biết. Ai đã mang anh lên đây? Lâm Viễn? Hay bà Mùi?
Tiếng gõ cửa vang lên khiến Trình Túc giật bắn mình.
"Cậu Trình, bữa sáng đã sẵn sàng." Giọng bà Mùi khàn đặc, vẫn đều đều không chút cảm xúc.
Trình Túc hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình thản. Anh thay quần áo rồi đi xuống lầu. Trong phòng ăn, Lâm Viễn đang ngồi đọc một tờ báo cũ, trên bàn là một đĩa trứng ốp la và một ly nước ép màu đỏ thẫm.
"Chào buổi sáng, Trình Túc. Trông anh có vẻ không được khỏe. Đêm qua chắc anh đã làm việc quá sức ở tầng hầm?" Lâm Viễn ngước lên, nụ cười nhàn nhạt thường trực trên môi.
"Tôi... tôi cảm thấy hơi choáng. Có lẽ do không khí dưới đó quá thiếu oxy." Trình Túc ngồi xuống, tránh ánh nhìn của Lâm Viễn. "Anh Lâm, về bức tường phía Đông... tôi nghĩ chúng ta không nên phá bỏ nó lúc này. Cấu trúc đó rất bất thường. Tôi cần gửi mẫu vật về thành phố để xét nghiệm."
Lâm Viễn đặt tờ báo xuống, ánh mắt hắn sắc lẹm như dao cạo. "Xét nghiệm? Anh định gửi cái gì về? Một vài mẩu đá vôi hay là... những thứ không nên thấy?"
Bầu không khí trong phòng ăn bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Trình Túc cảm thấy mình như một con chuột đang bị mèo vờn. Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, phá tan sự im lặng nặng nề.
Bà Mùi lẳng lặng đi ra mở cổng. Một lúc sau, bà quay lại cùng một người đàn ông mặc cảnh phục. Đó là điều tra viên Phan. Ông ta có dáng người đậm, khuôn mặt chữ điền cương trực nhưng đôi mắt lại luôn ẩn chứa sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều mặt tối của nhân gian.
"Chào anh Lâm. Xin lỗi vì đã làm phiền buổi sáng của anh." Phan nói, ánh mắt ông ta lướt nhanh qua Trình Túc rồi dừng lại ở ly nước ép trên bàn.
Lâm Viễn đứng dậy, lịch thiệp bắt tay Phan. "Điều tra viên Phan, ngọn gió nào đưa anh đến cái nơi hẻo lánh này vậy? Chẳng lẽ lại có thêm một vụ mất tích nào nữa sao?"
Phan không cười, ông ta lấy ra một tấm ảnh từ trong túi áo. "Đúng vậy. Một cô gái trẻ, là sinh viên thực tập ngành thực vật học. Người dân địa phương nói thấy cô ấy đi về phía đồi Huyết Mộc vào ba ngày trước. Anh có thấy ai lảng vảng quanh đây không?"
Lâm Viễn cầm lấy tấm ảnh, nhìn lướt qua rồi lắc đầu. "Tôi không thấy. Dinh thự này vốn kín cổng cao tường, vả lại tôi cũng ít khi ra ngoài. Còn đây là anh Trình Túc, kiến trúc sư tôi thuê từ thành phố về để trùng tu nhà."
Phan nhìn Trình Túc, đôi lông mày rậm hơi nhướn lên. "Chào anh Trình. Anh đến đây lâu chưa?"
"Tôi... tôi mới đến từ hôm qua." Trình Túc đáp, cố gắng giữ cho giọng mình không run. Anh muốn hét lên với Phan rằng hãy cứu anh ra khỏi đây, rằng có xương người trong bức tường tầng hầm, nhưng cái nhìn lạnh lẽo của Lâm Viễn đang đóng đinh anh vào ghế.
"Anh Trình có vẻ mệt mỏi nhỉ? Không khí ở đây hơi khó thích nghi với người thành phố." Phan nói, giọng ông ta đầy ẩn ý. "Nếu anh thấy điều gì bất thường, cứ liên lạc với tôi. Đây là danh thiếp của tôi."
Khi Phan đưa danh thiếp cho Trình Túc, ông ta khẽ chạm vào tay anh. Trình Túc cảm nhận được một mẩu giấy nhỏ được nhét vào lòng bàn tay mình. Anh nhanh chóng nắm chặt lại, tim đập liên hồi.
"Thôi, tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi sẽ đi vòng quanh khu rừng phía sau xem sao." Phan chào từ biệt rồi rời đi.
Lâm Viễn nhìn theo bóng dáng Phan cho đến khi ông ta biến mất sau màn sương. Hắn quay lại nhìn Trình Túc, nụ cười biến mất hoàn toàn. "Anh Phan là một người rất nhiệt huyết, nhưng đôi khi sự nhiệt huyết đó lại dẫn đến những kết cục không mấy tốt đẹp. Anh không nghĩ vậy sao, Trình Túc?"
Trình Túc không đáp, anh xin phép lên phòng với lý do cần chuẩn bị bản vẽ. Vừa vào phòng và khóa trái cửa, anh vội vàng mở mẩu giấy của Phan ra.
"Cẩn thận với hoa trà. Tìm cách vào căn phòng phía Đông ở tầng hai. Tôi sẽ quay lại vào lúc nửa đêm."
Trình Túc cảm thấy một tia hy vọng lóe lên, nhưng ngay sau đó là nỗi sợ hãi tột cùng. Tại sao Phan lại biết về căn phòng phía Đông? Và tại sao lại là hoa trà?
Anh ngồi xuống bàn, mở bản vẽ dinh thự ra. Anh nhận ra một điều kỳ lạ: trong bản vẽ gốc mà Lâm Viễn đưa cho anh, hoàn toàn không có sự tồn tại của căn phòng phía Đông ở tầng hai và dãy hành lang giam cầm ở tầng hầm. Dinh thự này có một cấu trúc "chìm" – một hệ thống không gian bí mật được xây dựng lồng ghép bên trong lớp vỏ hiện đại.
Anh nhìn ra cửa sổ. Dưới khu vườn, bà Mùi đang lúi húi nhổ cỏ. Bà ta chợt dừng lại, ngước mắt nhìn thẳng lên cửa sổ phòng Trình Túc. Miệng bà ta lẩm bẩm điều gì đó, và dù không nghe thấy tiếng, Trình Túc vẫn đọc được qua làn môi khô khốc của bà: "Chạy đi... trước khi hoa nở rộ..."
Trình Túc lùi lại khỏi cửa sổ, cảm thấy mình đang lún sâu vào một vũng bùn đen ngòm. Anh lấy lọ thuốc ra, định uống thêm một viên nhưng nhận ra lọ thuốc đã trống rỗng. Anh chắc chắn rằng hôm qua nó vẫn còn đầy một nửa.
Ai đó đã tráo thuốc của anh.
Cơn hoảng loạn bắt đầu ập đến. Đầu óc Trình Túc quay cuồng. Anh nghe thấy tiếng cười của trẻ con vang lên từ phía sau bức tường, tiếng cào cấu ken két lại bắt đầu. Và lần này, nó không chỉ ở phía Đông, nó dường như phát ra từ khắp mọi nơi trong dinh thự.
Máu từ trên trần nhà bắt đầu nhỏ xuống bản vẽ của anh, từng giọt, từng giọt, tạo thành hình dạng của một đóa hoa trà đỏ rực. Trình Túc hét lên, lao ra cửa nhưng nhận ra cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài.
"Lâm Viễn! Mở cửa! Bà Mùi!"
Tiếng đập cửa của anh rơi vào im lặng. Từ khe cửa, mùi hương hoa trà nồng nặc bắt đầu tràn vào, mang theo một làn khói màu hồng nhạt. Trình Túc lảo đảo, tầm nhìn mờ đi. Trước khi ngã xuống sàn, anh thấy cánh cửa phòng từ từ mở ra, và một đôi giày da đen bóng loáng dừng lại ngay trước mặt anh.
"Ngủ đi, Trình Túc. Khi anh tỉnh dậy, anh sẽ trở thành một phần của dinh thự này. Mãi mãi."
Giọng nói của Lâm Viễn là thứ cuối cùng anh nghe thấy trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.