MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 5: Căn phòng không số

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 5: Căn phòng không số

1,648 từ · ~9 phút đọc

Bóng tối không phải là một màu sắc, nó là một thực thể. Trình Túc tỉnh dậy và cảm nhận thực thể đó đang đè nặng lên lồng ngực mình, đặc quánh và lạnh lẽo. Anh cố gắng cử động nhưng tứ chi dường như không còn thuộc về sự điều khiển của não bộ. Cảm giác tê dại kéo dài từ đầu ngón tay lên đến tận bả vai, giống như máu trong huyết quản đã bị thay thế bằng thứ nước đá lạnh buốt.

Khi thị giác dần thích nghi, anh nhận ra mình không còn ở trong căn phòng dành cho khách với những tiện nghi hiện đại. Anh đang nằm trên một tấm nệm cũ nát, bốc mùi ẩm mốc nồng nặc. Không gian xung quanh hẹp đến mức nghẹt thở. Những bức tường không được dán giấy hay sơn phết mà là những khối đá thô ráp, nhễ nhại nước.

Đây chính là căn phòng phía Đông. Căn phòng mà Lâm Viễn đã khóa chặt bằng xích sắt.

Trình Túc cố gắng ngồi dậy, đầu anh đau như búa bổ. Một luồng ánh sáng le lói lọt qua khe hở của cánh cửa gỗ dày, rọi xuống sàn nhà. Tại đó, anh thấy những vệt cào xé chi chít, sâu hoắm vào thớ gỗ. Đó không phải là dấu vết của công cụ, mà là của móng tay người. Những kẻ bị giam cầm ở đây đã tuyệt vọng đến mức nào để để lại những ký tự đau đớn như thế này?

"Có ai không?" Trình Túc thầm thì, giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.

Đáp lại anh chỉ là tiếng gió hú qua khe đá và tiếng nhỏ giọt đều đặn của nước. Tỏng... tỏng... Âm thanh đó như gõ nhịp vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Anh bò về phía góc phòng, hy vọng tìm thấy một thứ gì đó để tự vệ. Tay anh chạm phải một vật kim loại lạnh ngắt. Một chiếc kéo rỉ sét, loại dùng để tỉa cây cảnh.

Đột nhiên, từ phía bức tường bên cạnh, một âm thanh trầm đục vang lên. Đó là tiếng gõ. Ba nhịp chậm, hai nhịp nhanh. Trình Túc nín thở. Tim anh đập mạnh đến mức anh sợ rằng kẻ ở phòng bên cạnh cũng có thể nghe thấy.

"Cứu... cứu..." Một giọng nói mỏng manh như sợi tơ rách, run rẩy phát ra từ phía sau vách đá.

Trình Túc áp tai vào tường. "Ai đó? Tôi là Trình Túc, tôi bị bắt giam ở đây. Bạn là ai?"

"Đừng... đừng tin hắn..." Giọng nói trở nên gấp gáp, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào. "Hắn không phải là người... Hắn cho chúng ta uống... trà... máu..."

Tiếng xích sắt lách cách vang lên từ phía hành lang khiến cuộc đối thoại bị cắt đứt đột ngột. Trình Túc nhanh chóng nằm xuống nệm, nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở. Anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề dừng lại trước cửa phòng mình.

Cánh cửa mở ra với một tiếng rít rợn người. Một luồng ánh sáng vàng vọt tràn vào, và cùng với đó là mùi hương hoa trà nồng đến mức lợm giọng. Trình Túc cảm nhận được có người đang đứng nhìn mình. Một bàn tay khô khốc, ráp như vỏ cây chạm vào trán anh.

"Tội nghiệp đứa trẻ này. Lại thêm một linh hồn đi lạc vào rừng hoa." Giọng của bà Mùi. Nhưng không phải giọng nói khàn đặc hằng ngày, mà là một tông giọng trầm buồn, đầy ai oán như đang tụng kinh cho kẻ chết.

Bà ta đặt một khay thức ăn xuống cạnh nệm. Một bát cháo trắng loãng và một chén trà màu đỏ thẫm – thứ màu sắc mà Trình Túc đã thấy Lâm Viễn tưới cho hoa trà đêm qua.

"Ăn đi, để có sức mà trả nợ. Ở dinh thự này, không ai được phép chết khi chưa trả hết nợ máu cho dòng họ Lâm." Bà Mùi nói xong, lẳng lặng quay bước ra ngoài.

Khi tiếng xích sắt vừa khóa lại, Trình Túc bật dậy. Anh nhìn chằm chằm vào chén trà đỏ. Thứ chất lỏng đó không hề bốc khói, nó lạnh ngắt và tỏa ra một mùi tanh nồng đặc trưng của sắt. Anh không ngần ngại đổ toàn bộ chén trà vào một khe nứt dưới chân tường, chỉ giữ lại bát cháo loãng để cầm hơi.

Anh phải thoát khỏi đây trước khi nửa đêm đến. Phan đã hứa sẽ quay lại. Nhưng làm sao Phan có thể vào được căn phòng bị khóa chặt này?

Trình Túc bắt đầu xem xét kỹ bức tường đá nơi giọng nói phát ra. Anh nhận thấy một khối đá hơi lỏng lẻo. Bằng sức lực cuối cùng của sự sinh tồn, anh dùng chiếc kéo rỉ sét cạy từng chút một lớp vôi vữa mục nát. Mồ hôi trộn lẫn với bụi đá chảy vào mắt, cay xè, nhưng anh không dừng lại.

Sau gần một giờ đồng hồ, khối đá rơi ra, lộ ra một lỗ hổng nhỏ sang phòng bên cạnh. Trình Túc áp mắt vào nhìn.

Những gì anh thấy khiến anh suýt chút nữa đã hét lên. Trong căn phòng bên cạnh, một cô gái trẻ – chính là cô sinh viên thực tập trong bức ảnh của Phan – đang ngồi co quắp ở góc tường. Làn da cô ấy không còn vẻ hồng hào của tuổi trẻ mà xám xịt, đầy những vết lở loét kỳ lạ có hình thù như những đóa hoa trà đang nở. Cô ấy đang dùng móng tay tự cào vào da thịt mình, rên rỉ trong cơn mê sảng.

"Này! Cô có nghe thấy tôi không?" Trình Túc thì thầm qua lỗ hổng.

Cô gái từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô đã mất đi nhãn cầu, chỉ còn lại hai hốc mắt sâu hoắm rỉ ra thứ dịch màu đỏ thẫm. Cô ấy mỉm cười, một nụ cười méo mó. "Hoa... hoa đang nở trong người tôi... Đẹp lắm phải không?"

Trình Túc lùi lại, kinh hãi. Anh hiểu ra rồi. Lâm Viễn không chỉ giết người. Hắn dùng cơ thể họ như một loại giá thể để nuôi dưỡng loài hoa trà quỷ quái kia. Thứ trà đỏ mà họ phải uống chính là hạt mầm của sự chết chóc.

Sự tỉnh táo của Trình Túc bắt đầu lung lay. Anh thấy căn phòng như đang thu hẹp lại, những đóa hoa trà đỏ rực bắt đầu mọc ra từ những khe đá, vươn những xúc tu dài như rắn về phía anh. Anh nhắm chặt mắt, lẩm bẩm những con số kiến trúc, cố gắng bấu víu vào thực tại.

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía cửa sổ khiến anh chú ý. Căn phòng này nằm ở tầng hai, và cửa sổ đã bị đóng ván gỗ kín mít. Nhưng có ai đó đang gõ vào ván gỗ từ phía bên ngoài.

Cộc... cộc... cộc...

"Trình Túc! Anh có ở trong đó không?"

Giọng của Phan. Trình Túc lao đến cửa sổ, áp miệng vào khe ván. "Tôi đây! Phan! Cứu tôi với! Có một cô gái ở phòng bên cạnh, cô ấy... cô ấy đang biến thành hoa!"

"Bình tĩnh! Tôi đang leo lên từ phía giàn hoa trà. Anh hãy tránh xa cửa sổ ra, tôi sẽ phá ván."

Một tiếng rắc lớn vang lên. Lớp ván gỗ mục nát bị giật tung, để lộ khuôn mặt đầy lo lắng của Phan dưới ánh trăng mờ. Ông ta dùng một chiếc kìm cộng lực cắt đứt những thanh sắt bảo vệ.

"Nhanh lên! Lâm Viễn đang làm lễ tế ở tầng hầm, bà Mùi đang canh gác ở cầu thang. Chúng ta không có nhiều thời gian." Phan vươn tay kéo Trình Túc ra ngoài.

Trình Túc nhìn lại lỗ hổng trên tường, về phía cô gái tội nghiệp. "Còn cô ấy thì sao?"

Phan nhìn vào trong, đôi mắt ông ta trùng xuống đầy cay đắng. "Cô ấy không cứu được nữa rồi. Sự chuyển hóa đã hoàn tất. Nếu đưa cô ấy đi, cô ấy cũng sẽ chết trong đau đớn tột cùng. Chúng ta phải đi ngay, nếu không tất cả sẽ bỏ mạng ở đây."

Trình Túc cắn răng, bám lấy tay Phan rồi trèo ra ngoài. Gió đêm cao nguyên thổi bạt vào mặt anh, lạnh lẽo nhưng mang theo hương vị của tự do. Họ tuột xuống theo giàn hoa trà mọc chằng chịt trên tường đá. Những cánh hoa chạm vào da thịt Trình Túc mang lại cảm giác nóng rát như bị lửa đốt.

Khi chân vừa chạm đất, Trình Túc định chạy về phía cổng chính, nhưng Phan giữ anh lại.

"Không được đi lối đó. Lâm Viễn đã bố trí bẫy khắp nơi. Chúng ta phải đi xuyên qua khu vườn hoa trà để ra phía bìa rừng. Xe của tôi đang đợi ở đó."

Họ bắt đầu chạy. Dưới ánh trăng, khu vườn hoa trà không còn rực rỡ mà trông như một bãi tha ma với những ụ đất nhô cao. Mỗi khi bước chân họ dẫm lên cỏ, tiếng kêu khóc lại vang lên âm ỉ dưới lòng đất.

Bỗng nhiên, một ánh đèn pha rực sáng từ phía dinh thự quét qua khu vườn.

"Họ phát hiện ra rồi!" Phan hét lớn. "Chạy mau!"

Phía sau họ, tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, báo hiệu một cuộc săn đuổi bắt đầu. Và giữa màn sương mù, bóng dáng Lâm Viễn hiện ra trên ban công tầng hai, trên tay hắn là một chiếc bình gốm lớn. Hắn không đuổi theo, mà chỉ đứng đó, đổ thứ chất lỏng đỏ thẫm xuống vườn.

Ngay lập tức, những bụi hoa trà quanh Trình Túc và Phan bắt đầu chuyển động, những cành lá vươn dài ra, quấn lấy chân họ như những sợi xích sống.