Tiếng gió rít qua tai Trình Túc giờ đây không còn là âm thanh của tự nhiên, nó là tiếng gào rú của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm dưới những gốc hoa trà. Đôi chân anh rã rời, mỗi bước chạy là một cuộc chiến với những dây leo đầy gai nhọn đang cố găm vào da thịt. Phan đi phía trước, tay cầm một con dao đi rừng sắc lẹm, liên tục chặt đứt những chùm hoa trà đang vươn ra cản đường.
"Đừng nhìn lại! Cứ chạy thẳng về phía ánh sáng đèn xe!" Phan hét lên, giọng ông khản đặc vì vận động quá mức.
Nhưng Trình Túc không thể không nhìn lại. Dinh thự Huyết Mộc phía sau họ giờ đây trông giống như một sinh vật sống. Những cửa sổ sáng đèn như những con mắt rực lửa, và từ mái nhà, những làn khói màu đỏ thẫm cuộn lên, hòa vào màn sương xám tạo nên một khung cảnh quái đản.
Lâm Viễn vẫn đứng đó, bất động trên ban công cao vút. Dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn không còn chút gì vẻ lịch lãm thường ngày, nó nhợt nhạt và căng cứng như một chiếc mặt nạ thạch cao. Hắn bắt đầu cất tiếng hát – một điệu hát không lời, trầm bổng và ma mị, vang vọng khắp thung lũng.
Theo tiếng hát của hắn, khu vườn như sôi sục. Những ụ đất dưới chân Trình Túc nứt toác ra, và những bàn tay khô khéo, mục nát bắt đầu vươn lên từ lòng đất. Những cái xác không tên, những người đã mất tích trong suốt hai thập kỷ qua, giờ đây bị đánh thức bởi tà thuật của dòng họ Lâm.
"Phan! Nhìn kìa!" Trình Túc kinh hãi chỉ về phía trước.
Một đám "người" đang bò ra từ những bụi hoa trà, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ. Họ không còn hình người hoàn chỉnh, trên cơ thể họ, hoa trà mọc ra từ hốc mắt, từ miệng, và thậm chí là từ những vết thương hở trên ngực. Họ di chuyển chậm chạp nhưng kiên định, tạo thành một vòng vây khép kín.
Phan dừng lại, rút khẩu súng ngắn dắt bên hông ra. "Anh đứng sau lưng tôi. Nếu tôi nói chạy, hãy dùng hết sức mà chạy, đừng quan tâm đến tôi."
"Không! Tôi không thể bỏ ông lại!" Trình Túc run rẩy, tay siết chặt chiếc kéo rỉ sét – vũ khí duy nhất anh có.
Tiếng hát của Lâm Viễn lên đến cao trào, một âm thanh xé toạc không gian. Những cái xác đồng loạt lao vào. Phan nổ súng. Đoàng! Đoàng! Những phát đạn bắn xuyên qua cơ thể mục nát của chúng, nhưng chúng không hề dừng lại. Chúng không còn cảm giác đau đớn, không còn ý thức, chỉ còn là những con rối bị điều khiển bởi mùi hương hoa trà.
Một cái xác lao về phía Trình Túc, đôi bàn tay gầy guộc chộp lấy cổ anh. Mùi thối rữa nồng nặc xộc vào mũi. Trình Túc nhắm mắt, dùng chiếc kéo đâm mạnh vào ngực nó. Một dòng chất lỏng màu đen, đặc quánh như nhựa cây chảy ra, bắn tung tóe lên mặt anh. Cái xác rên rỉ một tiếng rồi đổ gục, nhưng ngay lập tức, hai cái xác khác lại ập tới.
"Phan! Chúng quá đông!"
Phan vừa bắn vừa lùi, khuôn mặt ông đẫm mồ hôi và máu. "Vào căn chòi kia! Mau!"
Ông chỉ về phía một căn chòi nhỏ dùng để chứa dụng cụ làm vườn ở rìa khu vườn. Cả hai dùng hết sức bình sinh lao về phía đó, đạp tung cánh cửa gỗ mục nát rồi chốt chặt bên trong. Những cái xác bên ngoài bắt đầu đập cửa, tiếng móng tay cào vào gỗ nghe rợn người như tiếng nghiến răng của quỷ.
Bên trong căn chòi tối tăm và đầy mùi phân bón hóa học. Phan thở hổn hển, ông ngồi bệt xuống đất, tay ôm lấy bắp chân đang chảy máu đầm đìa.
"Ông bị thương rồi?" Trình Túc hốt hoảng, định xé áo để băng bó cho Phan.
"Đừng chạm vào!" Phan gạt tay anh ra, ánh mắt ông đầy vẻ tuyệt vọng. "Nhìn kỹ đi... vết thương này..."
Trình Túc bàng hoàng nhìn xuống. Vết thương trên chân Phan không chỉ đơn giản là vết cào. Từ những thớ thịt bị rách, những mầm xanh nhỏ xíu đang bắt đầu nhú ra, và chỉ trong tích tắc, một nụ hoa trà đỏ thẫm, nhỏ bằng hạt đậu, đã hé nở ngay giữa vũng máu.
"Ký sinh... chúng là ký sinh trùng tâm linh..." Phan cười khổ, hơi thở ông bắt đầu mang theo mùi hương hoa trà. "Hóa ra đây là bí mật của sự thịnh vượng nhà họ Lâm. Họ dùng sinh mạng người sống làm phân bón, dùng nỗi đau của linh hồn để nuôi dưỡng loài hoa trường sinh này."
"Tôi sẽ cứu ông! Phải có cách nào đó chứ!" Trình Túc phát điên, anh nhìn quanh căn chòi và thấy một can xăng đặt ở góc phòng.
"Trình Túc, nghe tôi nói đây." Phan nắm lấy vai anh, ánh mắt ông trở nên sáng rực một cách lạ thường. "Dinh thự này được liên kết với khu vườn qua một mạch 'huyết mạch' ngầm. Nếu phá hủy được cái bể đá ở tầng hầm, toàn bộ hệ thống này sẽ sụp đổ. Lâm Viễn đang ở đó để thực hiện nghi lễ cuối cùng. Hắn cần một kiến trúc sư... hắn cần anh để 'khóa' linh hồn của những nạn nhân mới vào nền móng của dinh thự."
Trình Túc rùng mình. "Vậy nên hắn mới thuê tôi?"
"Đúng. Anh có tần số tâm linh nhạy cảm, anh chính là chiếc khóa cuối cùng mà hắn thiếu. Bây giờ, tôi sẽ gây hỏa hoạn ở đây để thu hút chúng. Anh hãy theo đường hầm thoát nước dưới sàn căn chòi này, nó dẫn thẳng ngược lại tầng hầm dinh thự. Đó là con đường duy nhất."
"Ông sẽ chết nếu làm vậy!"
"Tôi đã chết từ khi bước chân vào đây rồi, Trình Túc." Phan đẩy anh về phía một tấm ván gỗ trên sàn nhà. "Hãy kết thúc cơn ác mộng này. Vì cô gái đó, vì tôi, và vì chính anh."
Phan mở nắp can xăng, đổ khắp căn chòi. Tiếng đập cửa bên ngoài ngày càng dữ dội, cánh cửa bắt đầu nứt toác. Phan rút chiếc bật lửa ra, mỉm cười với Trình Túc.
"Chạy đi, cậu kiến trúc sư. Hãy xây dựng một thứ gì đó thực sự đẹp đẽ sau khi rời khỏi đây."
Trình Túc nuốt nước mắt, chui xuống đường hầm tối om ngay khi ngọn lửa bùng lên. Một tiếng nổ lớn vang dội, hơi nóng phả vào lưng anh. Qua khe hở cuối cùng, anh thấy Phan chìm trong biển lửa, xung quanh ông là những cái xác đang bốc cháy như những ngọn đuốc sống. Tiếng thét của chúng hòa cùng tiếng nổ của can xăng tạo thành một bản giao hưởng của địa ngục.
Đường hầm thoát nước hẹp và đầy chất thải lỏng, Trình Túc bò trong bóng tối, tay chân trầy xước vì những cạnh đá sắc nhọn. Càng đi sâu, anh càng nghe rõ tiếng tụng niệm trầm đục của Lâm Viễn.
Cuối cùng, anh chạm đến một tấm lưới sắt. Phía trên chính là bể nước đá ở tầng hầm. Trình Túc dùng chiếc kéo bẻ gãy những thanh sắt mục nát, từ từ nhô đầu lên.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng. Tầng hầm giờ đây ngập tràn ánh nến đỏ. Lâm Viễn đứng giữa bể nước, toàn thân hắn dát đầy những cánh hoa trà. Và ở giữa bể, trôi nổi trên mặt nước đen kịt, là bà quản gia Mùi. Bà ta không còn là con người, mà là một khối thịt và hoa trà khổng lồ, những rễ cây đâm ra từ cơ thể bà ta nối liền với những bức tường đá của dinh thự.
"Anh đã quay lại, Trình Túc. Tôi biết anh sẽ không bỏ rơi công trình vĩ đại nhất của mình mà." Lâm Viễn quay lại, khuôn mặt hắn giờ đây đã biến dạng, những đường gân xanh tím nổi lên như những rễ cây bò dưới da.
Trình Túc bước ra khỏi bóng tối, tay nắm chặt chiếc kéo. Anh không còn sợ hãi nữa. Nỗi đau của Phan và sự tàn độc của Lâm Viễn đã biến sự lo âu trong anh thành một ngọn lửa căm thù.
"Kết thúc rồi, Lâm Viễn. Dinh thự này sẽ sụp đổ cùng với sự điên rồ của anh."
Lâm Viễn cười vang, tiếng cười của hắn dội lại từ những vách đá đầy xương người. "Sụp đổ? Không, nó mới chỉ bắt đầu nở rộ thôi!"