MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 7: Huyết mạch ngầm

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 7: Huyết mạch ngầm

1,394 từ · ~7 phút đọc

Không gian dưới tầng hầm lúc này không còn là một căn hầm đá vô tri, nó giống như đang nằm trong lồng ngực của một con quái vật khổng lồ. Những bức tường đá rung rinh theo nhịp thở phập phồng, và thứ chất lỏng đỏ thẫm rỉ ra từ các kẽ nứt giờ đây chảy thành dòng, hội tụ về phía bể nước đá nơi Lâm Viễn đang đứng. Ánh nến đỏ chập chờn phản chiếu lên những khối thạch cao bong tróc, lộ ra những mảng xương người trắng hếu bị khảm sâu vào kết cấu móng.

Trình Túc đứng đó, hơi thở dồn dập, toàn thân anh lấm lem bùn đất và tro tàn từ vụ nổ ở căn chòi. Chiếc kéo tỉa cây rỉ sét trong tay anh run lên bần bật, nhưng đôi mắt anh lại rực cháy một sự tỉnh táo đến lạ lùng. Anh nhìn vào bà Mùi – hay đúng hơn là thứ thực thể đã từng là bà Mùi. Những rễ cây bò ra từ lồng ngực bà ta không chỉ bám vào tường, chúng đang đập. Những nhịp đập cơ khí, khô khốc, truyền dẫn năng lượng đi khắp dinh thự.

"Anh nhìn thấy không, Trình Túc?" Lâm Viễn dang rộng hai tay, những cánh hoa trà bám trên da thịt hắn khẽ rung động như những vảy cá. "Kiến trúc thực sự không nằm ở những khối đá hay những bản vẽ khô khan của anh. Kiến trúc thực sự là sự kết hợp giữa sinh mạng và không gian. Dinh thự này cần một bộ não, một trung tâm điều khiển để giữ cho dòng máu của tổ tiên tôi mãi mãi lưu thông. Bà Mùi đã già, rễ của bà ấy đã mục nát. Tôi cần một kiến trúc sư, một kẻ hiểu rõ từng mạch ngầm, từng điểm chịu lực của tòa nhà này để thay thế bà ấy."

Trình Túc nhếch môi cười, một nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. "Anh gọi đây là kiến trúc sao? Đây là một nấm mồ tập thể. Anh không phải là chủ nhân của nơi này, anh chỉ là một loại ký sinh trùng đang cố gắng kéo dài sự tồn tại bằng cách ăn mòn mạng sống của người khác."

Lâm Viễn không giận dữ. Hắn bước một bước trên mặt nước đen, nhưng kỳ lạ thay, hắn không hề chìm. "Ký sinh hay cộng sinh, điều đó không quan trọng. Quan trọng là sự trường tồn. Anh có biết tại sao tôi lại chọn anh không? Vì tâm trí anh đã nứt vỡ từ lâu. Những kẻ có tâm hồn lành lặn sẽ không bao giờ nhìn thấy được vẻ đẹp của sự thối rữa. Chỉ có anh, với nỗi sợ hãi và những góc khuất trong quá khứ, mới có thể hòa nhập hoàn hảo vào kết cấu của Huyết Mộc."

Lâm Viễn vừa dứt lời, những rễ cây từ phía bà Mùi đột ngột vươn dài ra như những con rắn hổ mang, lao về phía Trình Túc với tốc độ chóng mặt. Anh nhanh chóng lộn nhào sang một bên, những rễ cây đâm sầm vào bức tường đá phía sau, để lại những vết lõm sâu hoắm.

Trình Túc nhận ra rằng mình không thể đối đầu trực diện với Lâm Viễn khi hắn đang ở trong "lãnh địa" của mình. Anh phải thực hiện lời dặn của Phan: phá hủy điểm yếu nhất của kết cấu này. Anh liếc nhìn bức tường phía Đông của tầng hầm – nơi anh đã tìm thấy đốt xương đầu tiên. Theo bản vẽ "chìm" mà anh đã ghi nhớ, đó là điểm chịu lực then chốt của toàn bộ dinh thự. Nếu phá vỡ được mạch máu chính ở đó, hệ thống tuần hoàn của loài hoa quỷ sẽ bị cắt đứt.

"Anh đang tìm gì vậy? Lối thoát sao?" Lâm Viễn cười khẩy, hắn búng tay một cái.

Từ những hũ sành xếp dọc bức tường, những làn khói màu hồng nhạt bắt đầu tỏa ra, bao vây lấy Trình Túc. Mùi hương hoa trà nồng nặc khiến đầu óc anh bắt đầu choáng váng. Những ảo ảnh lại xuất hiện. Anh thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa trà đỏ thẫm, và từ dưới đất, những cánh tay của những nạn nhân đã khuất vươn lên, lôi kéo anh xuống vũng lầy.

"Trình Túc... cứu tôi..." Tiếng gọi của cô gái sinh viên thực tập vang vọng bên tai anh. "Nóng quá... chúng đang ăn thịt tôi..."

"Không! Đây không phải là thật!" Trình Túc tự đâm chiếc kéo vào lòng bàn tay mình. Cơn đau nhói giúp anh giành lại một chút tỉnh táo. Anh thấy mình vẫn đang ở tầng hầm, và những rễ cây đang quấn chặt lấy chân anh, kéo anh về phía bể nước.

Lâm Viễn tiến lại gần, trên tay hắn xuất hiện một nụ hoa trà đỏ thẫm đang hé nở. "Chỉ một chút nữa thôi, anh sẽ thấy hòa bình. Không còn lo âu, không còn mặc cảm tội lỗi. Anh sẽ là trái tim của Huyết Mộc."

Trình Túc nghiến răng, anh lấy hết sức bình sinh, dùng chiếc kéo đâm mạnh vào cái rễ cây đang quấn chân mình, đồng thời ném chiếc máy ảnh kỹ thuật số – vật nặng duy nhất anh còn lại – vào bức tường phía Đông nơi có vết nứt lớn nhất.

Tiếng va chạm khô khốc vang lên, nhưng không có gì xảy ra. Lâm Viễn cười lớn hơn. "Anh định phá hủy dinh thự này bằng một món đồ chơi sao?"

Nhưng Trình Túc không dừng lại. Anh biết rằng dưới lớp vôi vữa kia là những hốc rỗng chứa xương người. Anh lao đến phía góc hầm, nơi đặt can dầu hỏa dự phòng cho máy phát điện mà anh đã nhìn thấy lúc chiều. Anh mở nắp can, đổ dầu dọc theo mạch dẫn chất lỏng đỏ thẫm trên sàn.

"Anh định làm gì?" Lâm Viễn biến sắc, hắn ra lệnh cho những rễ cây tấn công dồn dập hơn.

Trình Túc vừa né tránh vừa châm lửa từ chiếc bật lửa mà anh đã nhanh tay lấy từ túi áo của Phan trước khi ông đẩy anh xuống đường hầm. "Phan đã dùng lửa để mở đường cho tôi. Và tôi sẽ dùng lửa để thiêu rụi cái hang quỷ này!"

Ngọn lửa bùng lên, bắt theo dòng dầu hỏa chạy thẳng về phía bức tường phía Đông. Khi ngọn lửa chạm vào thứ chất lỏng đỏ thẫm – vốn là nhựa của loài hoa trà quỷ – một phản ứng hóa học kỳ lạ xảy ra. Thứ nhựa đó bốc cháy rực rỡ với màu xanh tím, tỏa ra một mùi hôi thối kinh khủng.

Tiếng thét xé lòng vang lên, không phải từ Lâm Viễn, mà từ chính dinh thự. Những bức tường bắt đầu co rút lại, rễ cây run rẩy rồi cháy rụi. Lâm Viễn ngã quỵ xuống bể nước, tay ôm lấy ngực. Hắn và dinh thự này đã hòa làm một, nỗi đau của tòa nhà chính là nỗi đau của hắn.

"Dừng lại! Anh sẽ giết chết tất cả chúng ta!" Lâm Viễn gầm lên, đôi mắt hắn bắt đầu rỉ máu.

"Tất cả chúng ta vốn đã chết từ lâu rồi, Lâm Viễn!" Trình Túc hét lớn, anh lao về phía bức tường phía Đông, dùng vai húc mạnh vào điểm nứt đã bị lửa nung nóng.

Một tiếng rắc lớn vang lên. Bức tường đá đổ sập, để lộ ra một khoảng không tối tăm chứa đầy những bộ xương khô khốc đang bị xiềng xích. Ngay lập tức, toàn bộ dinh thự rung chuyển dữ dội. Trần hầm bắt đầu rơi xuống những mảng đá lớn.

Trình Túc nhìn thấy một cơ hội. Phía sau bức tường đổ sập là một lối đi nhỏ dẫn ra ngoài đồi. Anh không kịp suy nghĩ, lao thẳng vào đống đổ nát, mặc kệ những mảnh đá cứa vào da thịt.

Phía sau anh, tiếng gầm thét của Lâm Viễn hòa cùng tiếng sụp đổ của dinh thự Huyết Mộc tạo thành một âm thanh hãi hùng. Anh bò, anh chạy, anh dẫm lên những mảnh xương trắng cho đến khi ánh trăng lạnh lẽo của cao nguyên lại một lần nữa chiếu xuống mặt anh.