Trình Túc ngã nhào ra thảm cỏ đẫm sương đêm. Anh quay đầu nhìn lại, dinh thự Huyết Mộc sừng sững bấy lâu giờ đây đang nghiêng ngả như một gã khổng lồ say rượu. Những ngọn lửa màu xanh tím bốc cao từ tầng hầm, nhanh chóng lan lên các tầng trên, nuốt chửng những tấm rèm nhung, những đồ nội thất gỗ sồi và cả bức tranh người phụ nữ mặc váy đỏ với ánh mắt ai oán.
Từ trong biển lửa, một bóng người loạng choạng bước ra ban công tầng hai. Đó là Lâm Viễn. Nửa khuôn mặt hắn đã bị cháy sém, lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn quyện với rễ cây. Hắn nhìn xuống Trình Túc, không còn sự căm thù, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến tận cùng.
"Anh đã phá hỏng... kiệt tác của tôi..." Giọng Lâm Viễn vang vọng giữa không trung, rồi hắn lảo đảo ngã nhào xuống khu vườn hoa trà bên dưới.
Kỳ lạ thay, những đóa hoa trà đỏ thẫm khi tiếp xúc với máu và lửa của chủ nhân chúng lại không cháy rụi ngay lập tức. Chúng co rúm lại, chuyển sang màu đen kịt rồi tan biến thành một thứ bột mịn như tro tàn, bị gió cao nguyên cuốn đi tán loạn.
Trình Túc cố đứng dậy, nhưng đôi chân anh đã hoàn toàn kiệt sức. Anh thấy bóng dáng một chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh về phía đồi với tiếng còi hú vang dội. Ánh đèn pha quét qua khu vườn điêu tàn. Anh hy vọng đó là lực lượng tiếp viện mà Phan đã gọi, nhưng lòng anh vẫn thắt lại khi nghĩ đến người điều tra viên tận tụy đã hy sinh trong biển lửa tại căn chòi.
"Ở đây! Có người sống sót!" Một tiếng hô vang lên.
Trình Túc cảm thấy có ai đó đỡ mình dậy. Anh lờ mờ nhận ra những bộ sắc phục cảnh sát. Họ nhanh chóng đưa anh ra xa khỏi dinh thự đang sụp đổ.
"Đợi đã... vẫn còn người ở trong đó... cô gái sinh viên..." Trình Túc thầm thì, nhưng giọng anh quá yếu ớt.
Một viên cảnh sát trẻ nhìn anh với ánh mắt ái ngại. "Anh Trình, bình tĩnh lại. Dinh thự này đã cháy rụi hoàn toàn rồi. Không ai có thể sống sót trong ngọn lửa đó đâu."
Trình Túc nhìn về phía dinh thự. Một tiếng nổ lớn khác vang lên, toàn bộ phần mái của ngôi nhà sụp xuống, nhấn chìm tất cả những bí mật kinh hoàng vào tro bụi. Giữa màn khói đen đặc, Trình Túc dường như nhìn thấy bóng dáng của Phan, của cô gái sinh viên và cả bà Mùi, họ đang đứng đó, nhìn anh lần cuối với những nụ cười thanh thản rồi tan biến vào sương mù.
Anh được đưa đến bệnh viện địa phương. Tại đây, sau khi được sơ cứu và tiêm thuốc an thần, Trình Túc rơi vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không cần đến những viên thuốc an thần để trốn tránh thực tại.
Ba ngày sau, Trình Túc tỉnh dậy trong một căn phòng bệnh tràn ngập ánh nắng. Một người đàn ông mặc thường phục đang ngồi cạnh giường anh. Đó là cấp trên của Phan, Điều tra viên trưởng tên là Mạnh.
"Chào anh Trình. Tôi rất tiếc về những gì anh đã phải trải qua." Mạnh nói, giọng ông trầm buồn. "Chúng tôi đã tìm thấy xác của Lâm Viễn trong khu vườn. Xét nghiệm DNA xác nhận đó chính là hắn. Tuy nhiên..."
Mạnh ngập ngừng, lật giở một tập hồ sơ. "Tuy nhiên, khi chúng tôi khám xét tàn tích của tầng hầm, chúng tôi không tìm thấy bất kỳ mảnh xương người nào như anh đã mô tả. Chỉ có những khối đá vôi bị nung chảy và một hệ thống ống dẫn nước cổ đại."
Trình Túc ngồi bật dậy. "Không thể nào! Chính mắt tôi đã thấy, chính tay tôi đã chạm vào chúng! Cả cô gái sinh viên đó nữa, cô ấy bị giam ở phòng phía Đông!"
Mạnh đặt tay lên vai anh, ra hiệu cho anh bình tĩnh. "Chúng tôi đã tìm thấy hài cốt của cô sinh viên thực tập, nhưng nó nằm ở một ngôi mộ cổ cách dinh thự hai cây số, dường như đã chết từ nhiều tháng trước. Còn căn phòng phía Đông... theo bản vẽ gốc mà chúng tôi thu thập được từ sở xây dựng, dinh thự đó vốn dĩ không có căn phòng nào nằm ở hướng Đông cả."
Trình Túc cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Không có phòng phía Đông? Không có xương trong tường? Vậy những gì anh đã trải qua là gì? Một cơn ác mộng tập thể? Hay ma thuật của loài hoa trà đã bóp méo thực tại của tất cả những ai bước chân vào đó?
"Còn Phan? Ông ấy đâu?" Trình Túc hỏi, giọng anh run rẩy.
Mạnh nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ. "Phan? Anh đang nói đến điều tra viên Phan Văn? Ông ấy đã hy sinh trong một vụ án mạng tại đồi Huyết Mộc này... nhưng đó là chuyện của mười năm trước rồi, anh Trình ạ."
Trình Túc chết lặng. Mười năm trước? Vậy người đàn ông đã đưa cho anh mẩu giấy, người đã cùng anh chiến đấu trong khu vườn hoa trà, người đã hy sinh trong căn chòi xăng... là ai?
Mạnh lấy ra từ trong túi một vật phẩm nhỏ, đặt lên bàn cạnh giường. "Đây là thứ duy nhất chúng tôi tìm thấy trong tay của Lâm Viễn khi hắn chết. Nó có vẻ thuộc về anh."
Đó là chiếc máy ảnh kỹ thuật số của Trình Túc. Màn hình đã bị vỡ nát, nhưng lớp vỏ vẫn còn nguyên vẹn. Trình Túc run rẩy cầm lấy nó, nhấn nút nguồn. Thật kỳ diệu, nó vẫn còn hoạt động.
Anh lướt qua những tấm ảnh. Tấm ảnh tầng hầm hiện ra. Nó không phải là một bức tường đá bình thường. Trong ảnh, rõ ràng là những khuôn mặt người đang gào thét, bị nén chặt trong lớp thạch cao. Và ở tấm ảnh cuối cùng – tấm ảnh mà anh đã chụp trước khi dinh thự sụp đổ – có bóng dáng một người đàn ông mặc cảnh phục đang đứng giữa ngọn lửa, tay giơ cao chiếc bật lửa, mỉm cười với ống kính.
Đó chính là Phan.
Trình Túc bàng hoàng nhận ra, ở nơi này, ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và ảo ảnh đã không còn tồn tại. Những linh hồn bị oan khuất đã mượn đôi bàn tay của anh, mượn sự nứt vỡ trong tâm trí anh để thực hiện cuộc thanh trừng cuối cùng.
Anh bước ra khỏi bệnh viện vào một buổi chiều tà. Cao nguyên vẫn lộng gió và bao phủ bởi sương mù. Trình Túc nhìn về phía ngọn đồi Huyết Mộc, nơi giờ đây chỉ còn là một vùng đất cháy sém. Anh biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể trở lại cuộc sống như trước đây. Những đóa hoa trà đỏ thẫm ấy đã bén rễ trong ký ức của anh, một ký ức đẫm máu và những nỗi đau không tên.
Bỗng nhiên, anh cảm thấy ngứa ngáy ở lòng bàn tay. Anh mở tay ra nhìn. Ngay tại vị trí vết thương do chiếc kéo gây ra, một vệt sẹo màu đỏ thẫm hiện lên rõ nét, có hình dáng y hệt một đóa hoa trà đang chớm nở.
Trình Túc khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo sự chiêm nghiệm cay đắng của một kẻ đã đi về từ cõi chết. "Hóa ra, chúng ta không bao giờ thực sự thoát khỏi quá khứ. Chúng ta chỉ học cách sống chung với nó mà thôi."
Anh bước đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong màn sương mù xám đục, để lại sau lưng những tàn tích của một thời đại kinh hoàng và những đóa hoa trà đỏ thẫm sẽ mãi mãi chỉ còn là huyền thoại trong những câu chuyện truyền miệng của dân bản địa.