MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 9: Vết sẹo nở hoa

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 9: Vết sẹo nở hoa

1,182 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng của những ngày hậu biến cố không mang lại cho Trình Túc cảm giác ấm áp. Nó nhạt nhẽo và mỏng manh như một lớp lụa cũ, chỉ đủ để làm lộ ra những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Trình Túc ngồi trong căn hộ thuê tạm ở thị trấn dưới chân đồi, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra dãy núi xa xăm nơi đỉnh đồi Huyết Mộc vẫn còn lờ mờ một màu xám xịt của tro tàn. Dinh thự đã sụp đổ, Lâm Viễn đã chết, nhưng sự tĩnh lặng trong tâm hồn anh lại không hề quay trở lại.

Anh đưa bàn tay lên, nhìn chằm chằm vào vết sẹo hình hoa trà trong lòng bàn tay. Nó không còn là một vết sẹo bình thường; nó mang một sắc đỏ sống động đến rợn người, như thể dưới lớp da mỏng manh kia, dòng máu đang chảy theo những đường gân hoa cánh tản mác. Cứ mỗi khi anh căng thẳng, vết sẹo lại hơi nhói lên, tỏa ra một mùi hương thanh tao nhưng lạnh lẽo, một thứ mùi hương không nên tồn tại trên cơ thể một con người sống.

Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Trình Túc giật mình, vội vàng kéo tay áo xuống che khuất bàn tay. Anh bước ra mở cửa, lòng đầy nghi hoặc. Ở cái thị trấn nhỏ này, anh không quen biết ai ngoại trừ những điều tra viên đã lấy lời khai của mình.

Đứng trước cửa là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ đồ đen giản dị nhưng toát lên vẻ quyền quý thầm lặng. Khuôn mặt cô ta thanh tú, nhưng đôi mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm, loại nỗi buồn chỉ có ở những kẻ đã chứng kiến sự tàn lụi của cả một gia tộc.

"Anh là kiến trúc sư Trình Túc?" Người phụ nữ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một cái lạnh buốt của băng tuyết.

"Phải, tôi là Trình Túc. Cô là ai?"

"Tôi là Lâm Tuệ, em gái họ của Lâm Viễn. Tôi đến đây để tiếp nhận những gì còn sót lại của anh trai mình, và cũng để gặp người cuối cùng đã nói chuyện với anh ấy trước khi dinh thự sụp đổ."

Trình Túc sững người. Anh chưa bao giờ nghe Lâm Viễn nhắc đến việc hắn có một người em gái. Anh mở cửa rộng hơn, ra hiệu cho Lâm Tuệ vào nhà. Căn phòng thuê chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt khi có sự hiện diện của một người mang dòng máu họ Lâm.

Lâm Tuệ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt cô ta lướt qua những bản phác thảo dang dở của Trình Túc trên bàn. "Anh vẫn còn vẽ sao? Sau tất cả những gì đã thấy ở nơi đó?"

Trình Túc rót một ly nước, đặt trước mặt cô. "Đó là nghề của tôi. Vả lại, vẽ là cách duy nhất để tôi phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo ảnh. Cô đến đây tìm tôi chắc không chỉ để hỏi về sở thích vẽ tranh của tôi chứ?"

Lâm Tuệ cầm ly nước nhưng không uống. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói trở nên nghiêm trọng. "Cảnh sát nói rằng anh trai tôi đã chết trong hỏa hoạn do một vụ nổ bình gas. Họ nói anh ấy phát điên và tự sát. Nhưng tôi biết dòng họ Lâm. Chúng tôi không phát điên, chúng tôi chỉ 'trở về' thôi. Anh Trình, anh đã thấy 'Huyết Mộc' nở rộ rồi, đúng không?"

Cái tên "Huyết Mộc" thốt ra từ miệng Lâm Tuệ khiến Trình Túc rùng mình. Vết sẹo trong lòng bàn tay anh bắt đầu nóng rát. "Tôi không biết cô đang nói về cái gì. Tôi chỉ thấy một kẻ sát nhân bệnh hoạn và một ngôi nhà đầy xương người mà cảnh sát lại chẳng tìm thấy gì cả."

Lâm Tuệ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy xót xa. "Họ không tìm thấy vì Huyết Mộc không tồn tại trong thế giới của họ. Nó chỉ tồn tại trong nhận thức của những kẻ bị nó chọn. Anh trai tôi đã chọn anh làm 'khóa', nhưng anh đã bẻ gãy cái khóa đó. Tuy nhiên, anh đã lầm khi nghĩ rằng lửa có thể kết thúc tất cả. Loài hoa trà đó sống bằng máu và oán hận, lửa chỉ làm hạt giống của nó phát tán nhanh hơn mà thôi."

Cô ta đứng dậy, tiến lại gần Trình Túc, đôi mắt soi mói nhìn xuống cổ tay anh. "Anh đang giấu nó, đúng không? Vết thương của anh không bao giờ lành. Nó đang nảy mầm."

Trình Túc lùi lại, hơi thở trở nên dồn dập. "Cô muốn cái gì? Nếu đến đây để hù dọa tôi thì cô nên đi đi."

"Tôi đến để đưa cho anh thứ này." Lâm Tuệ lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ bọc da thuộc đã sờn cũ. "Đây là nhật ký của bác tôi – cha của Lâm Viễn. Nó ghi lại nguồn gốc của hạt giống Huyết Mộc đầu tiên. Có một thứ ở dưới tầng hầm đó mà anh chưa kịp nhìn thấy, một thứ cổ xưa hơn cả dinh thự đó. Nếu anh không muốn cái mầm trong tay mình ăn sạch linh hồn anh, anh phải cùng tôi quay lại đồi Huyết Mộc."

"Quay lại đó? Cô điên rồi sao? Nơi đó chỉ còn là tro bụi!" Trình Túc hét lên, sự lo âu trong anh bùng phát.

"Tro bụi chỉ là lớp vỏ." Lâm Tuệ bình thản đáp. "Dưới đống đổ nát đó là lối vào hầm mộ thực sự của dòng họ Lâm. Anh trai tôi chỉ mới chạm đến lớp bề mặt. Thứ đang gọi anh không phải là Lâm Viễn, mà là 'Mẹ'. Bà ấy đang đói, và anh là người mang hạt giống của bà ấy."

Lâm Tuệ đặt cuốn nhật ký lên bàn rồi bước ra cửa. Trước khi đi, cô để lại một địa chỉ. "Tôi sẽ ở khách sạn thị trấn trong hai ngày. Nếu vết sẹo đó bắt đầu rỉ ra nhựa trà màu trắng, hãy đến tìm tôi. Lúc đó, anh sẽ biết mình không còn đường lui nữa."

Cánh cửa đóng lại, để lại Trình Túc trong sự im lặng đáng sợ. Anh lao vào nhà vệ sinh, lột phăng tay áo ra. Vết sẹo hình hoa trà giờ đây đã nhô cao lên khỏi mặt da, và từ trung tâm của nó, một giọt chất lỏng màu trắng đục, đặc quánh như sữa nhưng lại có mùi tanh của xác thối đang từ từ rỉ ra.

Trình Túc gục xuống sàn sứ lạnh lẽo. Anh nhận ra rằng mình chưa bao giờ thực sự rời khỏi dinh thự đó. Anh mang nó theo trong máu thịt mình. Những đóa hoa trà không chết đi, chúng chỉ đang chờ đợi một mảnh đất mới để đơm hoa, và mảnh đất đó chính là anh.