MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 10: Nhật ký của kẻ canh mộ

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 10: Nhật ký của kẻ canh mộ

1,267 từ · ~7 phút đọc

Đêm đó, thị trấn nhỏ bị bao phủ bởi một trận mưa đá bất chợt. Những hạt băng lớn nện xuống mái tôn như tiếng đạn pháo, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn che giấu đi những tiếng thì thầm vô hình trong căn phòng của Trình Túc. Anh ngồi dưới ánh đèn bàn lờ mờ, tay cầm cuốn nhật ký mà Lâm Tuệ đã để lại. Vết sẹo trong lòng bàn tay anh đau nhức dữ dội, mỗi lần lật một trang giấy, một luồng điện lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng anh.

Cuốn nhật ký thuộc về Lâm Hoài, cha của Lâm Viễn. Những dòng chữ đầu tiên được viết bằng thứ mực tàu đen nhánh, nét chữ sắc sảo nhưng càng về sau, nét chữ càng trở nên run rẩy, méo mó như thể người viết đang phải vật lộn với một cơn co giật kinh hoàng.

Ngày 14 tháng 10 năm 1995: Chúng ta đã tìm thấy nó. Sâu bên dưới lớp đá vôi của ngọn đồi này không phải là mạch nước ngầm, mà là một cơ thể. Một cơ thể khổng lồ bằng gỗ và thịt người hóa thạch. Thầy phong thủy nói đây là 'Huyết Mạch Long', nhưng tôi biết nó là một thứ gì đó tà ác hơn nhiều. Những nụ hoa trà mọc ra từ đó không có màu đỏ, chúng có màu trắng của xương. Chúng ta phải nuôi dưỡng nó. Gia tộc Lâm cần sự trường sinh này.

Trình Túc cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh lật tiếp.

Ngày 2 tháng 2 năm 1998: Đứa trẻ đầu tiên đã được hiến tế. Máu của nó không đủ. Huyết Mộc cần nhiều hơn thế. Nó cần sự tuyệt vọng. Chúng ta đã xây dựng dinh thự ngay bên trên 'Mẹ' để che mắt thế gian. Viễn còn quá nhỏ để hiểu, nhưng nó có tố chất. Nó có thể nghe thấy tiếng hát của hoa trà ngay cả khi chúng chưa nở.

Ngày 20 tháng 12 năm 2005: Tôi bắt đầu thấy những mầm non mọc ra từ da thịt mình. Vợ tôi đã biến thành một bụi hoa trà ở tầng hầm phía Đông. Bà ấy trông thật đẹp, nhưng ánh mắt bà ấy nhìn tôi... chứa đầy sự nguyền rủa. Tôi đã khóa căn phòng đó lại. Không ai được phép vào đó cho đến khi 'Mẹ' hoàn toàn tỉnh giấc.

Trang nhật ký cuối cùng chỉ có một dòng chữ được viết bằng máu, đã khô thành màu nâu xám: Kẻ mang khóa sẽ đến. Hắn sẽ mang đôi mắt của kẻ kiến tạo và trái tim của kẻ bị hành hình. Khi hoa trà trắng chuyển sang đỏ thẫm, đó là lúc dòng họ Lâm đạt đến đỉnh cao... hoặc diệt vong.

Trình Túc buông cuốn nhật ký xuống. "Kẻ mang khóa..." Chính là anh. Lâm Viễn không hề chọn anh một cách ngẫu nhiên. Mọi thứ đã được sắp đặt từ hàng chục năm trước, ngay cả trước khi anh trở thành một kiến trúc sư danh tiếng. Anh chỉ là một quân cờ trong một ván cờ tâm linh kéo dài qua nhiều thế hệ.

Bỗng nhiên, ánh đèn bàn chớp tắt liên tục. Mùi hương hoa trà nồng nặc đến mức Trình Túc cảm thấy buồn nôn. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình. Giọt nhựa trắng ban chiều giờ đã lan rộng, bao phủ cả bàn tay anh thành một lớp màng nhầy nhụa. Từ bên trong lớp màng đó, một nụ hoa trà thực sự đang trồi lên, những cánh hoa trắng muốt như răng người từ từ hé mở.

"Không... không thể nào..." Trình Túc lảo đảo bước về phía cửa sổ.

Bên ngoài, giữa trận mưa đá trắng xóa, anh nhìn thấy một bóng người đang đứng dưới cột đèn đường. Đó là một người đàn ông mặc áo choàng dài, che khuất khuôn mặt. Nhưng hơi thở, dáng đứng đó... không thể nhầm lẫn được.

"Lâm Viễn?" Trình Túc thầm thì, tim anh như muốn vỡ tung.

Bóng người đó từ từ ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt của kẻ đó không có da thịt, chỉ là một khối hoa trà trắng muốt kết lại thành hình mặt người. Kẻ đó đưa tay lên, vẫy gọi Trình Túc. Một tiếng hát trầm đục, ai oán vang lên trong đầu anh, lấn át cả tiếng mưa đá bên ngoài.

Đến đây... trở về với Mẹ...

Trình Túc khuỵu xuống, ôm lấy đầu. Căn phòng bắt đầu biến đổi. Những bức tường bê tông của căn phòng thuê biến mất, thay vào đó là những vách đá ẩm ướt của tầng hầm dinh thự Huyết Mộc. Anh nghe thấy tiếng của Phan gào thét trong đám cháy, tiếng của cô sinh viên thực tập đang rên rỉ dưới gốc cây.

Anh nhận ra rằng Lâm Tuệ nói đúng. Lửa chỉ là một chất xúc tác. Bằng cách thiêu rụi dinh thự, anh đã giải phóng "Mẹ" khỏi sự giam cầm của những bức tường đá. Giờ đây, bà ấy không còn bị giới hạn ở đỉnh đồi nữa. Bà ấy đang lan rộng ra, và anh chính là vật chủ dẫn đường.

Trình Túc chộp lấy cuốn nhật ký và địa chỉ của Lâm Tuệ. Anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu ở lại đây, anh sẽ biến thành một bụi hoa trà ngay trong đêm nay. Anh phải đối mặt với nguồn cơn của sự nguyền rủa này.

Anh lao ra khỏi phòng, chạy thục mạng trong màn mưa đá buốt giá về phía khách sạn thị trấn. Mỗi bước chạy, anh cảm thấy bàn tay mình nặng nề hơn, những rễ cây nhỏ bé bắt đầu đâm xuyên qua mạch máu, bò dọc lên cánh tay anh, tiến về phía trái tim.

Khi anh đến trước cửa phòng của Lâm Tuệ, anh không còn sức để gõ cửa. Anh ngã sầm vào cánh cửa gỗ. Lâm Tuệ mở cửa ngay lập tức, dường như cô ta đã đứng đợi sẵn ở đó.

Nhìn thấy bàn tay đang nở hoa của Trình Túc, Lâm Tuệ không hề ngạc nhiên. Cô ta nắm lấy tay anh, một cảm giác mát lạnh dễ chịu truyền sang, làm dịu đi cơn đau nhức.

"Anh đến sớm hơn tôi tưởng." Lâm Tuệ bình thản nói, rồi cô ta lấy ra một con dao găm bằng bạc nhỏ xíu. "Chúng ta phải làm sạch vết thương này trước khi lên đồi. Anh có sẵn sàng nhìn thấy sự thật đằng sau những đóa hoa không?"

Trình Túc nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lâm Tuệ, rồi nhìn xuống bàn tay đang biến dạng của mình. "Dẫn tôi đi. Tôi muốn kết thúc nó. Dù tôi có phải chết, tôi cũng sẽ không để mình trở thành một phần của thứ quái thai đó."

Lâm Tuệ khẽ gật đầu. Cô ta bắt đầu dùng con dao bạc rạch một đường dài trên cánh tay Trình Túc, máu đen rỉ ra, và cùng với đó là những hạt mầm hoa trà li ti. Trình Túc nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé thịt, trong khi bên ngoài cửa sổ khách sạn, bóng đen của Lâm Viễn vẫn lặng lẽ đứng đó, chờ đợi cuộc hành trình cuối cùng bắt đầu.

Trong màn đêm mù mịt của cao nguyên, hai con người – một kẻ mang dòng máu nguyền rủa và một kẻ mang hạt giống tử thần – bắt đầu quay ngược trở lại đỉnh đồi Huyết Mộc, nơi bí mật thực sự của sự sống và cái chết đang chờ đợi được khai quật.