MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 11: Lối vào hầm mộ

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 11: Lối vào hầm mộ

1,396 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa đá đã tạnh, để lại một bầu không khí đặc quánh hơi ẩm và mùi đất bị xới tung. Trình Túc ngồi trong chiếc xe jeep cũ kỹ của Lâm Tuệ, cánh tay anh đã được băng bó sơ sài nhưng những vệt máu đen vẫn không ngừng thấm qua lớp gạc trắng, tạo thành một hình thù kỳ dị trông như những cánh hoa trà bị dập nát. Chiếc xe lầm lũi bò lên dốc đồi Huyết Mộc, ánh đèn pha xuyên thấu màn sương mù dày đặc, rọi vào những gốc thông cháy đen sạm, trơ trọi như những bộ xương khô khổng lồ đang chỉ trỏ về phía thiên đường.

"Tại sao cô lại giúp tôi?" Trình Túc hỏi, giọng anh khản đặc, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển của xe. "Cô cũng mang dòng họ Lâm, chẳng phải việc 'Mẹ' tỉnh giấc là tâm nguyện của gia tộc cô sao?"

Lâm Tuệ siết chặt vô lăng, đôi mắt cô không rời khỏi con đường mòn sạt lở. "Gia tộc? Gia tộc đó đã chết từ lâu rồi, Trình Túc. Những kẻ anh thấy ở dinh thự, từ bác tôi đến Lâm Viễn, họ không còn là người họ Lâm nữa. Họ chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch bị nhựa trà điều khiển. Tôi là kẻ duy nhất trốn thoát khỏi sự 'ban phước' đó vì mẹ tôi là người ngoại tộc. Bà đã dùng cả tính mạng để đưa tôi rời khỏi đây khi tôi mới năm tuổi. Tôi quay lại không phải để giúp 'Mẹ' tỉnh giấc, mà để chặt đứt cái rễ cuối cùng đang bóp nghẹt cuộc đời tôi."

Chiếc xe dừng lại cách tàn tích của dinh thự khoảng hai trăm mét. Đường lên không còn lối đi vì gạch đá đổ nát và những hố sụt sau vụ nổ. Trình Túc bước xuống xe, chân anh lún sâu vào lớp tro tàn xám xịt. Mùi cháy khét vẫn còn lảng vảng, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi một mùi hương hoa trà ngọt lịm đến mức khiến người ta choáng váng.

Họ tiến về phía trung tâm của đống đổ nát, nơi trước đây là sảnh chính của dinh thự. Kỳ lạ thay, dù bị lửa thiêu rụi, một vài cột đá lớn vẫn đứng vững, đen kịt và sần sùi. Giữa đống gạch vụn, những bụi hoa trà trắng – thứ mà Lâm Tuệ gọi là hoa trà xương – đã bắt đầu mọc lên từ những khe nứt, trắng muốt và lạnh lẽo giữa đêm đen.

"Lối vào không nằm ở tầng hầm mà anh đã thấy." Lâm Tuệ lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng cổ, kim chỉ nam đang xoay vòng điên cuồng. "Lâm Viễn chỉ tìm thấy cái 'nhánh' của nó. Lối vào thực sự nằm dưới ngôi miếu cổ của dòng họ phía sau vách đá kia."

Họ vòng qua phía sau dinh thự, nơi có một vách đá thẳng đứng bị che phủ bởi những dây leo héo rũ. Lâm Tuệ gạt lớp lá mục, lộ ra một cánh cửa đá nhỏ hẹp, bên trên khắc hình một đóa hoa trà có mười hai cánh – biểu tượng của sự hoàn hảo và cái chết vĩnh cửu trong tín ngưỡng của người Lâm tộc.

Lâm Tuệ lấy ra con dao bạc, rạch một đường nhỏ ở lòng bàn tay mình và áp vào tâm đóa hoa đá. "Máu của người họ Lâm là chìa khóa duy nhất."

Cánh cửa đá rung chuyển, phát ra tiếng ma sát rợn người rồi từ từ trượt sang một bên, để lộ một đường hầm tối om dẫn sâu xuống lòng đất. Khác với tầng hầm bê tông hiện đại của dinh thự, không gian bên trong này mang hơi thở của hàng thế kỷ trước. Những bức tường được lát bằng gạch đất nung, phủ đầy một lớp nhựa màu đỏ thẫm như huyết tương khô.

Họ bước vào, ánh đèn pin chiếu rọi lên những bức phù điêu trên tường. Trình Túc, với đôi mắt của một kiến trúc sư, không khỏi bàng hoàng trước quy mô của công trình này. Đây không phải là một hầm mộ thông thường, nó được xây dựng theo sơ đồ tuần hoàn của một cơ thể sinh học. Những hành lang uốn lượn như huyết quản, những gian phòng rộng được bố trí như các cơ quan nội tạng.

"Đây là... kiến trúc mô phỏng cơ thể người?" Trình Túc lẩm bẩm, tay chạm vào vách tường. Anh cảm nhận được một luồng nhiệt nhẹ tỏa ra, và hình như, bức tường đang đập nhẹ dưới đầu ngón tay anh.

"Không phải mô phỏng." Lâm Tuệ thì thầm, giọng cô run rẩy. "Đây chính là 'Mẹ'. Dòng họ chúng tôi đã xây dựng nên công trình này xung quanh cơ thể của bà ấy. Theo truyền thuyết, bà ấy là một nữ tu đã tìm ra bí mật của sự bất tử nhưng bị phản bội và chôn sống. Bà ấy không chết, mà hóa thành một thực thể gỗ thịt, và rễ của bà ấy chính là khởi nguồn của loài hoa trà đỏ."

Họ đi sâu xuống dưới, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bỗng nhiên, Trình Túc dừng lại. Ánh đèn pin của anh bắt gặp một bóng người đang ngồi bệt dưới sàn, ngay giữa hành lang.

"Ai đó?" Trình Túc giơ cao chiếc kéo rỉ sét – thứ vũ khí anh vẫn mang theo từ vụ cháy.

Bóng người đó từ từ quay lại. Đó là bà quản gia Mùi. Nhưng bà ta không còn là khối thịt khổng lồ như anh thấy ở tầng hầm. Bà ta giờ đây gầy gò đến đáng sợ, làn da dính sát vào xương, và đôi mắt bà ta hoàn toàn biến mất, thay thế bằng hai đóa hoa trà trắng đang nở rộ.

"Cậu kiến trúc sư... cậu đã quay lại..." Giọng bà Mùi nghe như tiếng gió thổi qua hang đá, rỗng tuếch và ma mị. "Mẹ đang đợi cậu. Cậu mang theo hạt giống cuối cùng. Khi hạt giống nảy mầm, tất cả chúng ta sẽ được cứu rỗi."

"Bà Mùi, bà vẫn còn sống?" Trình Túc lùi lại, kinh hãi.

Bà lão cười khục khục, những đóa hoa trà trong hốc mắt rung rinh. "Sống? Chết? Ở đây không có ranh giới đó. Chúng tôi chỉ là những tế bào của bà ấy. Đi đi, đi xuống dưới cùng... nơi trái tim đang đập. Lâm Viễn đang ở đó. Cậu ấy đang chờ để được anh 'khóa' vào vĩnh hằng."

Bà Mùi chỉ tay về phía một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống bóng tối sâu thẳm nhất. Lâm Tuệ không chần chừ, cô nắm lấy tay Trình Túc kéo đi. Khi họ bước qua, bà Mùi bỗng nhiên tan chảy ra thành một đống nhựa trắng, thấm dần vào những khe gạch trên sàn nhà.

Càng xuống sâu, nhiệt độ càng tăng lên. Mùi hương hoa trà giờ đây không còn ngọt lịm nữa mà trở nên nồng nặc, cay nồng như mùi lưu huỳnh. Trình Túc cảm thấy cánh tay mình đau nhức dữ dội. Dưới lớp băng gạc, nụ hoa trà bắt đầu cựa quậy, nó đang cố gắng đâm sâu rễ vào xương tủy anh để hút lấy sự sống.

Họ bước vào một gian phòng rộng lớn nhất, nơi trung tâm là một bể nước chứa đầy thứ chất lỏng đỏ thẫm đang sôi sục. Phía trên bể nước, treo lơ lửng giữa không trung bởi hàng ngàn sợi rễ cây, là một khối gỗ thịt khổng lồ hình dáng giống như một người phụ nữ đang cuộn tròn. Đó chính là "Mẹ".

Và ngay dưới chân thực thể đó, đứng bên cạnh bể máu, là Lâm Viễn.

Hắn không còn là con quái vật bị cháy sém ở ban công nữa. Hắn đứng đó, lành lặn một cách hoàn hảo, diện bộ đồ âu sang trọng như ngày đầu tiên Trình Túc gặp hắn. Nhưng đôi mắt hắn... chúng không có con ngươi, chỉ là một màu đỏ rực rỡ như những đóa hoa trà dưới nắng.

"Chào mừng quay trở lại, Trình Túc." Lâm Viễn mỉm cười, giọng nói vang vọng khắp gian phòng. "Và cả em nữa, Tuệ. Em đã mang món quà tuyệt vời nhất đến cho anh."