MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 12: Trái tim của Mẹ

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 12: Trái tim của Mẹ

1,585 từ · ~8 phút đọc

Trình Túc cảm thấy toàn bộ sức lực của mình như bị hút cạn bởi không gian kỳ quái này. Gian phòng không chỉ là một kiến trúc đá vôi đơn thuần; nó có nhịp điệu, có hơi thở và có cả một ý chí tàn độc đang hiện hữu. Những sợi rễ cây từ trần nhà rủ xuống như những xúc tu, mỗi sợi đều mang một màu đỏ hồng, bên trong có thể thấy rõ một loại dịch lỏng đang chuyển động tuần hoàn.

"Lâm Viễn, dừng lại đi. Anh đã chết rồi, tất cả những thứ này chỉ là ảo ảnh do loài hoa kia tạo ra thôi!" Lâm Tuệ hét lên, cô rút dao bạc ra, thủ thế trước mặt Trình Túc.

Lâm Viễn cười nhạt, hắn bước đi thong thả quanh bể máu, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng màu đỏ. "Chết? Không, Tuệ ạ. Anh chưa bao giờ sống thực sự cho đến khi ngọn lửa đó thiêu rụi cái vỏ bọc rách nát của anh. Giờ đây, anh chính là một phần của Mẹ. Anh cảm nhận được mọi hơi thở của ngọn đồi này, cảm nhận được từng giọt nhựa đang chảy trong cơ thể Trình Túc."

Hắn quay sang nhìn Trình Túc, ánh mắt đầy vẻ thèm khát. "Anh có biết tại sao anh lại đau đớn đến thế không? Vì hạt giống trong tay anh không phải là một hạt giống bình thường. Đó là 'mầm tim' của bà ấy. Bà ấy đã chọn anh để tái sinh. Khi anh hoàn toàn hòa nhập, anh sẽ không còn là một kiến trúc sư tầm thường nữa. Anh sẽ là người thiết kế nên một thế giới mới, nơi sự sống không bao giờ tàn lụi."

Trình Túc quỵ xuống, tay ôm lấy cánh tay đang rỉ nhựa trắng. "Tôi không... tôi không muốn sự bất tử này. Nó là quỷ dữ."

"Quỷ dữ chỉ là khái niệm của những kẻ sợ hãi sự thay đổi." Lâm Viễn tiến lại gần, những rễ cây trên trần nhà bắt đầu sà xuống xung quanh Trình Túc như muốn che chở, hoặc giam cầm anh. "Anh có nhớ bản vẽ chìm mà anh đã thấy không? Anh tưởng đó là lỗi của người kiến trúc sư tiền nhiệm? Không. Đó là bản vẽ của chính cơ thể anh. Anh được sinh ra để dành cho nơi này."

Lâm Tuệ lao tới, vung dao bạc về phía Lâm Viễn. Nhưng trước khi mũi dao chạm vào hắn, một sợi rễ lớn từ trên cao quật mạnh, hất văng cô vào bức tường đá. Cô ngã xuống, bất tỉnh, con dao bạc rơi xuống bể máu và ngay lập tức bị ăn mòn thành mây khói.

"Đừng làm phiền chúng tôi, Tuệ." Lâm Viễn nói mà không thèm nhìn lại. Hắn đưa tay ra phía Trình Túc. "Nào, Trình Túc. Hãy mở lòng ra. Hãy nhìn vào 'Mẹ'. Bà ấy đang chờ anh."

Trình Túc ngước nhìn lên thực thể khổng lồ đang treo lơ lửng. Một sự tò mò điên rồ bắt đầu nảy sinh trong tâm trí anh – một tác động của nhựa trà. Anh thấy thực thể đó không còn đáng sợ nữa. Trong mắt anh, những sợi rễ là những đường nét hoàn hảo nhất mà thiên nhiên từng tạo ra. Cấu trúc của gian phòng này vượt xa mọi tiêu chuẩn kiến trúc mà anh từng học. Đó là sự hài hòa tuyệt đối giữa hữu cơ và vô cơ.

"Phải... nó thật đẹp..." Trình Túc lẩm bẩm, đôi mắt anh dần mất đi tiêu cự.

"Đúng vậy, rất đẹp. Giờ thì hãy đưa bàn tay của anh cho anh. Hãy để mầm tim kết nối với trái tim của Mẹ."

Lâm Viễn nắm lấy bàn tay đang nở hoa của Trình Túc. Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một luồng điện cực mạnh chạy dọc cơ thể Trình Túc. Anh thấy những ký ức không phải của mình hiện về. Anh thấy một người phụ nữ trẻ bị trói chặt trên một bệ đá, xung quanh là những người đàn ông mặc áo choàng đen đang tụng niệm. Anh thấy mũi dao đâm vào ngực bà, nhưng thay vì máu, một dòng nhựa trắng chảy ra. Anh cảm nhận được nỗi đau, sự uất ức và khát vọng trả thù của bà kéo dài hàng trăm năm.

"Thấy chưa? Đó là sự thật." Lâm Viễn thì thầm vào tai anh. "Bà ấy không phải quỷ. Bà ấy là nạn nhân của sự tham lam. Và giờ chúng ta sẽ giúp bà ấy lấy lại những gì đã mất."

Trình Túc cảm thấy những rễ cây bắt đầu quấn quanh cơ thể mình, nhấc bổng anh lên về phía khối gỗ thịt khổng lồ. Một khe nứt lớn mở ra ở giữa thực thể "Mẹ", bên trong tỏa ra một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm và mùi hương nồng đượm nhất mà anh từng biết.

Đúng lúc đó, trong đầu Trình Túc vang lên một giọng nói. Không phải giọng của Lâm Viễn, cũng không phải tiếng hát của hoa trà. Đó là giọng của Phan.

"Trình Túc! Nhìn vào cái kéo! Đừng để nó đánh lừa!"

Trình Túc giật mình. Anh nhận ra bàn tay trái của mình vẫn đang nắm chặt chiếc kéo tỉa cây rỉ sét – thứ vật dụng duy nhất không thuộc về thế giới tà ác này. Nó lạnh lẽo, thô ráp và chân thực. Nó nhắc nhở anh về ngọn lửa ở căn chòi, về sự hy sinh của Phan và về nhân tính mà anh đang dần đánh mất.

Cơn đau từ mầm tim lại ập đến, nhưng lần này anh dùng nó để tỉnh táo. Anh nhìn vào Lâm Viễn, thấy rõ sự giả tạo trong khuôn mặt hoàn hảo kia. Hắn chỉ là một ảo ảnh được tạo ra để dụ dỗ anh vào bẫy.

"Không... tôi không phải là chiếc khóa của anh." Trình Túc nghiến răng, máu trào ra từ khóe miệng.

"Anh nói gì?" Lâm Viễn biến sắc, những sợi rễ xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Trình Túc dùng hết sức lực cuối cùng, không phải để chống lại những rễ cây, mà để đâm chiếc kéo rỉ sét vào chính nụ hoa trà đang nở rộ trong lòng bàn tay mình. Một tiếng hét kinh hoàng vang lên – không phải từ anh, mà từ khắp gian phòng.

Nhựa trà trắng và máu đỏ phun ra, trộn lẫn vào nhau. Cơn đau khiến Trình Túc muốn ngất đi, nhưng anh vẫn tiếp tục xoáy mũi kéo, phá nát hạt mầm đang ký sinh trong thịt da mình. Khi hạt mầm bị hủy hoại, liên kết giữa anh và "Mẹ" bị đứt gãy đột ngột.

Thực thể khổng lồ trên cao bắt đầu co giật. Những sợi rễ đang nhấc bổng Trình Túc trở nên yếu ớt và buông thõng. Anh rơi xuống bể máu, thứ chất lỏng đỏ thẫm giờ đây lạnh ngắt như đá.

Lâm Viễn gầm lên một tiếng đầy giận dữ, khuôn mặt hắn bắt đầu nứt ra, những đóa hoa trà trắng mọc ra từ bên trong kẽ nứt. "Anh đã phá hỏng tất cả! Anh đã giết chết Mẹ!"

"Bà ấy đã chết từ lâu rồi, Lâm Viễn!" Trình Túc đứng dậy giữa bể máu, toàn thân anh nhuộm một màu đỏ rực. "Anh chỉ đang nuôi dưỡng một xác chết thối rữa mà thôi!"

Gian hầm mộ bắt đầu sụp đổ. Những khối gạch đất nung rơi xuống, bể máu bắt đầu rò rỉ và rút xuống những khe nứt dưới đáy. Lâm Tuệ dần tỉnh lại, cô bò về phía Trình Túc, vẻ mặt kinh hoàng.

"Chúng ta phải đi ngay! 'Mẹ' đang tự hủy để kéo theo tất cả!"

Lâm Viễn lao về phía họ, nhưng cơ thể hắn giờ đây đang tan rã thành hàng ngàn cánh hoa trà. Hắn không thể chạm vào họ nữa. "Các người không thể trốn thoát... Hạt giống đã ở trong máu anh rồi... Trình Túc... chúng ta sẽ gặp lại nhau..."

Trình Túc kéo Lâm Tuệ chạy về phía lối thoát duy nhất khi gian phòng hoàn toàn sụp đổ. Phía sau họ, thực thể gỗ thịt khổng lồ rơi xuống bể máu, phát ra một tiếng nổ trầm đục, và một luồng khí màu đỏ thẫm phun trào lên như núi lửa, xuyên qua mặt đất, xuyên qua tàn tích của dinh thự và bay vút lên bầu trời đêm.

Khi họ thoát ra được ngoài vách đá, cả ngọn đồi Huyết Mộc rung chuyển lần cuối rồi lún xuống, tạo thành một thung lũng sâu hoắm, nuốt chửng mọi dấu vết của dòng họ Lâm và bí mật kinh hoàng của loài hoa trà.

Trình Túc nằm vật xuống cỏ, nhìn lên bầu trời. Luồng khí đỏ thẫm đã tan biến vào những đám mây. Cánh tay anh giờ đây trống rỗng, vết sẹo đã biến mất, chỉ còn lại một vết thương sâu hoắm do chính anh gây ra. Nhưng anh biết, lời nguyền này chưa thực sự kết thúc. Những hạt mầm theo luồng khí đó đã được gió cuốn đi, bay xa khỏi cao nguyên này, đến với những vùng đất mới, những con người mới.

"Xong rồi sao?" Lâm Tuệ thì thầm, cô nhìn vào thung lũng giờ chỉ còn là một hố đen sâu thẳm.

"Chưa đâu." Trình Túc nhìn vào bàn tay đầy máu của mình. "Trò chơi chỉ mới bắt đầu ở một quy mô lớn hơn thôi."