Bầu trời cao nguyên sau đêm sụp đổ mang một màu xanh xám kỳ lạ, như một tấm gương bị ám khói. Gió không còn gào thét, nhưng nó mang theo một thứ mùi hăng hắc của thạch cao cháy và một dư vị ngọt lịm đến gai người. Trình Túc đứng bên rìa của hố sụt khổng lồ, nơi từng là đỉnh đồi Huyết Mộc danh tiếng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một vết sẹo sâu hoắm của địa chất, một cái miệng rộng huếch đang nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của một đế chế tâm linh.
Lâm Tuệ đứng cách anh vài bước chân, đôi mắt cô ráo hoảnh, nhìn chằm chằm vào những đám mây đỏ đang tản mát về phía Nam. "Gió mùa đang thổi." Cô nói, giọng thì thầm như tự sự với chính mình. "Bà ấy đã đạt được mục đích. Dinh thự chỉ là cái kén, và vụ nổ mà anh tạo ra chính là nhát dao xé toác cái kén đó để phát tán những bào tử đi xa."
Trình Túc nhìn xuống bàn tay trái của mình. Vết thương do chiếc kéo gây ra vẫn còn rỉ máu, nhưng cảm giác ngứa ngáy, nóng rát của nụ hoa trà đã biến mất. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh lẽo, như thể một phần linh hồn anh đã bị mang đi cùng luồng khí đỏ thẫm kia. Anh cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, mỏng manh như tơ nhện nhưng dai dẳng vô cùng, nối thẳng từ tim anh đến những phương trời xa xôi nơi các bào tử đang hạ cánh.
"Chúng ta phải đuổi theo chúng." Trình Túc nói, giọng anh kiên định một cách đáng sợ. "Tôi là người đã mở chiếc hộp Pandora này, tôi phải là người đóng nó lại."
Lâm Tuệ quay lại nhìn anh, đôi mắt cô hiện lên vẻ thương hại. "Anh không hiểu sao? Những bào tử đó không chỉ là thực vật. Chúng mang theo ký ức, nỗi đau và khao khát của 'Mẹ'. Chúng sẽ tìm đến những nơi có sự thối rữa về đạo đức, nơi những kẻ có tâm hồn nứt vỡ đang ẩn náu. Anh chỉ là một kiến trúc sư, anh định làm gì trước một đội quân của những linh hồn bị tha hóa?"
Trình Túc không đáp. Anh bước về phía chiếc xe jeep cũ kỹ. Anh biết mình không còn là một kiến trúc sư bình thường. Những ngày ở dinh thự Huyết Mộc đã thay đổi cấu trúc tư duy của anh. Anh không còn nhìn thế giới qua những hình khối và vật liệu xây dựng; anh nhìn thấy những dòng chảy năng lượng, thấy được những điểm yếu trong kết cấu của thực tại. Anh chính là kẻ mang "khóa", và dù chiếc khóa đã bị bẻ gãy, anh vẫn giữ được cái lõi của nó.
Họ rời khỏi vùng cao nguyên khi mặt trời bắt đầu lặn. Trên đường đi, Trình Túc mở cuốn nhật ký của Lâm Hoài ra một lần nữa. Anh lật đến những trang trắng cuối cùng, nơi mà trước đây không có chữ. Nhưng dưới ánh hoàng hôn màu máu, những dòng chữ tàng hình bắt đầu hiện rõ, lấp lánh như những vảy cá.
Bào tử sẽ đậu xuống nơi có ba yếu tố: Sự phản bội, sự cô độc và một kiến trúc không có lối thoát. Hãy tìm những tòa nhà mang hình dáng của trái tim bị bóp nghẹt.
Trình Túc rùng mình. Anh lấy điện thoại ra, cố gắng tìm kiếm tin tức về những hiện tượng lạ ở các tỉnh lân cận. Không có gì bất thường, ngoại trừ một mẩu tin ngắn về một khu chung cư cao cấp ở thành phố ven biển đang gặp phải một đợt dịch bệnh kỳ quái: cư dân ở đó đồng loạt mắc chứng cuồng ngủ và trên da xuất hiện những nốt mẩn đỏ hình cánh hoa.
"Thành phố ven biển." Trình Túc chỉ vào màn hình. "Đó là nơi luồng khí hướng đến."
Lâm Tuệ nhìn vào bản đồ thời tiết. "Đúng là hướng gió mùa. Nhưng tại sao lại là thành phố đó?"
"Vì ở đó có 'Tòa Nhà San Hô'." Trình Túc nói, đôi mắt anh lóe lên sự nhận diện. "Đó là một công trình của thầy tôi, kiến trúc sư trưởng đời trước của văn phòng tôi. Ông ấy đã tự tử ngay sau khi hoàn thành nó. Lúc đó tôi không hiểu tại sao một kiệt tác như vậy lại khiến người tạo ra nó tuyệt vọng. Giờ thì tôi hiểu rồi. Cấu trúc của Tòa Nhà San Hô... nó chính là một phiên bản phóng đại của bể máu dưới hầm mộ."
Họ lái xe xuyên đêm. Thành phố ven biển hiện ra với những ánh đèn neon rực rỡ, nhưng đối với Trình Túc, nó trông như một bàn tiệc lớn đang chờ đợi những vị khách không mời từ cao nguyên.
Khi vào đến nội đô, mùi hương hoa trà lại xuất hiện. Nó không nồng nặc như ở dinh thự, nhưng nó len lỏi trong gió biển, lẫn vào mùi mặn của muối và mùi khói xe. Trình Túc nhìn lên những tòa cao ốc, và anh thấy chúng.
Những con chim biển bay lượn trên bầu trời không còn là màu trắng tinh khôi. Lông của chúng bám đầy một lớp bột màu đỏ thẫm, và chúng bay theo những quỹ đạo kỳ quái, liên tục đâm sầm vào các cửa sổ kính của Tòa Nhà San Hô.
"Họ đang dùng chim để vận chuyển." Lâm Tuệ thầm thì, khuôn mặt cô tái mét. "Chúng ta không chỉ đối đầu với hoa, mà là cả một hệ sinh thái đã bị nhiễm độc."
Họ dừng xe trước cổng khu chung cư San Hô. Đây là một khối kiến trúc hình xoắn ốc tuyệt đẹp, nhưng trong mắt Trình Túc, nó là một cái bẫy chết chóc. Bảo vệ ở cổng đứng bất động, đôi mắt họ đờ đẫn, trên cổ mỗi người đều có một nốt mẩn đỏ hình hoa trà đang chớm nở.
"Họ đã bị kiểm soát." Trình Túc thì thầm. "Cô có mang theo con dao bạc nào khác không?"
Lâm Tuệ rút từ trong cốp xe ra một chiếc hộp gỗ, bên trong là một bộ dụng cụ giải phẫu bằng bạc nguyên chất. "Đây là tất cả những gì tôi còn lại từ gia tộc. Chúng ta phải hành động nhanh. Nếu để mặt trời mọc, các bào tử sẽ hoàn tất quá trình cắm rễ vào hệ thống thông gió của tòa nhà."
Trình Túc cầm lấy một con dao mổ, cảm giác lạnh lẽo của bạc giúp anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh bước vào sảnh chung cư, tiếng bước chân vang vọng trên nền đá marble sang trọng. Không gian im lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đặn, đồng loạt của hàng trăm con người đang chìm trong giấc ngủ sâu ở các tầng trên.
Đột nhiên, từ phía thang máy, một âm thanh ting vang lên. Cửa mở ra, và một người đàn ông mặc đồ ngủ bước ra. Ông ta không đi bằng chân, mà dường như đang bị những sợi tơ màu đỏ từ trần nhà nhấc bổng lên và di chuyển một cách máy móc.
"Chào mừng đến với buổi dạ tiệc." Người đàn ông nói, nhưng môi ông ta không hề cử động. Giọng nói phát ra từ một đóa hoa trà đỏ thẫm đang nở ngay trên đỉnh đầu ông ta, xuyên qua hộp sọ.
Trình Túc siết chặt con dao bạc. "Lâm Viễn? Hay là 'Mẹ'?"
"Cả hai... và cũng không là ai cả." Sinh vật trước mặt cười khùng khục, những sợi tơ đỏ rung lên bần bật. "Chúng tôi chỉ là sự tiến hóa. Hãy nhìn xem, tòa nhà này thật hoàn hảo. Nó có đủ thực phẩm, đủ không gian và đủ sự thối rữa để chúng tôi tạo ra một rừng hoa trà bất tận giữa lòng thành phố."
Trình Túc không nói thêm lời nào, anh lao về phía người đàn ông, con dao bạc vạch một đường sắc lẹm vào đóa hoa trên đỉnh đầu ông ta. Một dòng nhựa trắng phun ra, và người đàn ông đổ sụp xuống như một con rối bị cắt dây. Nhưng từ phía hành lang tối tăm, hàng chục bóng người khác bắt đầu xuất hiện, tất cả đều mang trên mình những đóa hoa trà rực rỡ.