MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDinh Thự Huyết MộcChương 14: Kiến trúc của sự im lặng

Dinh Thự Huyết Mộc

Chương 14: Kiến trúc của sự im lặng

1,306 từ · ~7 phút đọc

Tòa Nhà San Hô trong đêm đen trở thành một mê cung của những tiếng rên rỉ mộng du. Trình Túc và Lâm Tuệ bị đẩy lùi vào một góc sảnh lớn, xung quanh là những cư dân đang bị điều khiển bởi ký sinh trùng hoa trà. Những người này không có ý thức, họ chỉ là những công cụ sinh học để bảo vệ trung tâm phát tán bào tử.

"Lên tầng thượng!" Trình Túc hét lớn, anh dùng một bình chữa cháy đập vỡ cửa thoát hiểm. "Trung tâm điều khiển nằm ở đó. Hệ thống điều hòa tổng của tòa nhà này được đặt ở sân thượng, đó là nơi chúng đang dùng để bơm nhựa trà vào từng căn hộ."

Họ chạy lên cầu thang bộ. Mỗi tầng đi qua, Trình Túc lại thấy những cảnh tượng kinh hoàng hơn. Những đứa trẻ nằm trong nôi, trên trán nở ra những đóa hoa nhỏ xíu màu hồng; những cặp vợ chồng ôm nhau ngủ, nhưng rễ cây đã quấn chặt lấy họ thành một khối thịt không thể tách rời. Đây không phải là cái chết đơn thuần, đây là sự đồng hóa sinh học ở mức độ khủng khiếp nhất.

"Trình Túc, nhìn kìa!" Lâm Tuệ chỉ tay vào những bức tường cầu thang.

Lớp sơn tường đang bị bong tróc, tiết lộ những mạch máu màu đỏ đang đập liên hồi bên dưới lớp bê tông. Tòa nhà này đang thực sự biến thành một thực thể sống, đúng như những gì Lâm Hoài đã viết trong nhật ký. Kiến trúc và sinh học đã hòa làm một thông qua trung gian là loài hoa trà nguyền rủa.

Khi họ đến được tầng 30, một luồng khí lạnh buốt xộc ra từ khe cửa tầng thượng. Mùi hương hoa trà ở đây nồng nặc đến mức Trình Túc thấy phổi mình như bị đốt cháy. Anh đạp tung cửa.

Trên sân thượng lộng gió biển, hệ thống thông gió khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Nhưng thay vì hút không khí, những chiếc quạt lớn đang quay cuồng để phát tán một loại bụi màu đỏ thẫm ra khắp thành phố. Đứng ngay giữa trung tâm của hệ thống là một thực thể mà Trình Túc không bao giờ muốn gặp lại.

Đó là một khối thịt kết hợp với hoa trà, mang dáng dấp của Lâm Viễn nhưng cao lớn và vặn vẹo hơn. Hắn đang cắm những cánh tay dài như rễ cây vào buồng đốt của hệ thống thông gió, truyền nhựa trà trực tiếp vào luồng không khí.

"Quá muộn rồi, Trình Túc." Thực thể đó quay đầu lại, khuôn mặt hắn giờ đây là một rừng những nhị hoa nhỏ li ti đang rung động. "Thành phố này đã hít thở chúng tôi. Sáng mai, khi mặt trời mọc, hàng triệu đóa hoa trà sẽ nở rộ trong lồng ngực của cư dân nơi đây."

Lâm Tuệ định lao lên với con dao bạc, nhưng Trình Túc giữ cô lại. Anh nhìn vào sơ đồ kỹ thuật của tòa nhà đang được dán trên vách tường tầng kỹ thuật. Với tư duy của một kiến trúc sư, anh tìm kiếm một giải pháp khác.

"Tòa nhà này có một hệ thống chống cháy tự động sử dụng khí CO2 nén." Trình Túc thì thầm với Lâm Tuệ. "Nếu tôi có thể kích hoạt nó và đảo ngược chiều quạt gió, chúng ta có thể làm ngạt các bào tử trước khi chúng hoàn tất việc cắm rễ. Nhưng tôi cần cô cầm chân hắn."

Lâm Tuệ gật đầu, ánh mắt cô hiện lên sự quyết tâm của kẻ không còn gì để mất. Cô cầm lấy bộ dụng cụ bạc, lao về phía thực thể Lâm Viễn. Một trận chiến không cân sức diễn ra giữa một người phụ nữ với những con dao nhỏ và một con quái vật của thực vật và máu.

Trình Túc lao về phía bảng điều khiển hệ thống. Những phím bấm đã bị nhựa trà phủ kín, trơn trượt và tanh hôi. Anh dùng con dao mổ bạc rạch nát lớp nhựa, cố gắng tìm mã kích hoạt khẩn cấp. Tay anh run rẩy, những bào tử trong không khí bắt đầu tấn công vào phổi anh, khiến anh ho ra những mẩu lá trà xanh ngắt.

"Nhanh lên, Trình Túc!" tiếng thét của Lâm Tuệ vang lên đau đớn. Cô đã bị một sợi rễ đâm xuyên qua vai và bị nhấc bổng lên không trung.

Trình Túc nghiến răng, anh nhớ lại những buổi học về hệ thống an toàn công trình. Anh không nhập mã, mà dùng chiếc kéo rỉ sét – thứ vật dụng mang theo oán khí từ dinh thự – đâm thẳng vào mạch điện chính của bảng điều khiển.

Một tiếng nổ điện lớn vang lên. Hệ thống báo cháy của toàn tòa nhà kích hoạt. Tiếng còi hú xé toạc màn đêm. Những chiếc quạt gió khổng lồ khựng lại, rồi bắt đầu quay ngược chiều với một tốc độ kinh hồn. Những bình khí CO2 lớn ở tầng hầm bị kích hoạt, phun lên tầng thượng một luồng khí trắng xóa, lạnh lẽo.

Thực thể Lâm Viễn gầm lên một tiếng đầy đau đớn. Khí CO2 nồng độ cao làm tê liệt quá trình quang hợp và hô hấp của loài hoa trà quỷ. Những đóa hoa trà trên người cư dân bắt đầu héo rũ, và thực thể trên sân thượng bắt đầu tan rã.

"Không! 'Mẹ' sẽ không tha thứ cho anh!" Hắn gào lên trước khi tan biến thành một đống bùn đen.

Trình Túc lao đến đỡ Lâm Tuệ. Luồng khí CO2 cũng khiến họ khó thở, nhưng nó đã dập tắt được đợt phát tán bào tử đầu tiên. Nhìn xuống thành phố, luồng khói đỏ thẫm trên bầu trời đang bị gió biển đánh tan, và những nốt mẩn đỏ trên người cư dân bắt đầu nhạt dần.

Tuy nhiên, Trình Túc không hề thấy nhẹ nhõm. Anh nhìn vào chiếc quạt gió đang quay chậm dần. Ở đó, dính trên những cánh quạt, là một hạt mầm màu vàng kim – thứ mà anh chưa từng thấy ở dinh thự Huyết Mộc.

"Đó không phải là 'Mẹ'." Lâm Tuệ nói, giọng yếu ớt khi nằm trong vòng tay anh. "Đó là hạt giống của 'Cha'. Lâm Viễn chỉ là kẻ mở đường cho một thứ còn đáng sợ hơn thế nhiều."

Trình Túc nhìn hạt giống vàng kim đó, rồi nhìn vào bàn tay đầy máu của mình. Anh nhận ra rằng cuộc chiến ở cao nguyên chỉ là một chương mở đầu. Kẻ thù thực sự của anh không phải là loài hoa trà, mà là một ý chí kiến trúc cổ xưa đang tìm cách tái cấu trúc lại cả thế giới theo hình hài của một nấm mồ.

Anh cầm lấy hạt giống vàng kim, cảm nhận một luồng nhiệt nóng bỏng như lửa đốt. Anh biết mình phải đi đâu tiếp theo. Ở một quốc gia lân cận, đang có một cuộc thi kiến trúc về việc xây dựng một ngôi đền vĩnh cửu trong lòng đất. Và người đứng đầu dự án đó, không ai khác, chính là người thầy đã "tự tử" của anh mười năm trước.

"Chúng ta đi thôi, Tuệ." Trình Túc nói, mắt nhìn về phía chân trời nơi bình minh đang ló rạng một cách giả tạo. "Trò chơi này... giờ mới thực sự bắt đầu."

Họ bước ra khỏi sân thượng, để lại Tòa Nhà San Hô với những vết sẹo của nhựa trà và máu, bắt đầu cuộc hành trình vào những vùng đất tăm tối hơn, nơi kiến trúc không còn phục vụ con người, mà phục vụ cho những vị thần đã bị lãng quên từ thuở sơ khai.