Chiếc máy bay băng qua những tầng mây xám xịt của vùng biển Đông, đưa Trình Túc và Lâm Tuệ tiến dần về phía một quốc gia láng giềng, nơi những dãy núi đá vôi cổ xưa sừng sững như những chiếc răng nanh của mặt đất. Trong túi áo của Trình Túc, hạt giống màu vàng kim vẫn tỏa ra một luồng nhiệt âm ỉ, như thể nó có nhịp đập riêng, một nhịp đập hối hả và đầy quyền năng. Anh không thể chợp mắt. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy những bản vẽ kỹ thuật hiện ra, nhưng thay vì các đường thẳng và góc vuông, chúng được cấu thành từ những sợi gân người và những thớ gỗ mục nạp.
Lâm Tuệ ngồi cạnh anh, cánh tay bị thương đã được băng bó kỹ lưỡng, nhưng sắc mặt cô vẫn xanh xao. Cô nhìn vào tấm hộ chiếu giả mà họ vừa mua được ở thị trấn biên giới. "Anh thực sự tin rằng Giáo sư Minh còn sống sao? Chính mắt anh đã thấy tang lễ của ông ấy mười năm trước mà."
Trình Túc siết chặt nắm tay. "Tôi đã thấy một cái xác, nhưng giờ tôi nhận ra đó có thể chỉ là một 'cái vỏ' được nhào nặn từ nhựa trà trắng. Mọi thứ ông ấy dạy tôi, từ cấu trúc không gian đến sự đối lưu sinh học, giờ đây đều trùng khớp một cách tàn nhẫn với hệ thống của Huyết Mộc. Nếu Lâm Viễn là kẻ thừa kế dòng máu, thì Giáo sư Minh chính là kẻ thừa kế tri thức. Ông ấy không tự tử, ông ấy chỉ đang 'thi công' một công trình lớn hơn ở nơi không ai có thể can thiệp."
Điểm đến của họ là một thung lũng biệt lập mang tên Thiên Khuyết. Tại đây, một dự án bảo tàng ngầm quy mô lớn đang được xây dựng, do một tập đoàn đa quốc gia giấu mặt tài trợ. Theo tài liệu rò rỉ, kiến trúc sư trưởng của dự án là một người bí ẩn chỉ được gọi bằng mật danh "The Master". Nhưng khi nhìn vào những phác thảo sơ bộ của công trình này trên mạng, Trình Túc đã nhận ra phong cách không thể nhầm lẫn của thầy mình: sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp tráng lệ và sự ngột ngạt đến nghẹt thở của những không gian kín.
Khi họ đặt chân đến Thiên Khuyết, trời đã về chiều. Thung lũng được bao quanh bởi những vách đá cao ngất trời, chỉ có một con đường độc đạo đi xuyên qua hầm đá. Công trường xây dựng hiện ra như một vết thương hở trên mặt đất. Hàng ngàn công nhân đang làm việc trong sự im lặng kỳ lạ. Không có tiếng hò hét, không có tiếng máy móc ồn ào; chỉ có tiếng gõ đá đều đặn và tiếng gió hú qua các đường hầm.
"Nhìn kìa." Lâm Tuệ thì thầm, chỉ vào những người công nhân đang vác đá.
Dưới ánh đèn pha của công trường, Trình Túc thấy những người đó di chuyển một cách máy móc. Da thịt họ xám xịt, khô khốc như vỏ cây, và đôi mắt họ lấp lánh một thứ ánh sáng vàng nhạt – cùng màu với hạt giống trong túi anh. Đây không phải là lao động cưỡng bức thông thường; đây là một đội quân đã bị "vàng hóa", bị kiểm soát bởi một thứ quyền năng cổ xưa hơn cả "Mẹ".
Họ đóng giả làm những chuyên gia giám sát kỹ thuật để lọt vào khu vực lõi. Trình Túc dẫn Lâm Tuệ đi sâu vào bên trong công trình ngầm. Càng vào sâu, cấu trúc của "Bảo tàng" càng hiện rõ. Nó không phải là nơi trưng bày nghệ thuật; nó là một chiếc lồng khổng lồ được xây dựng theo hình dáng của một phế phổi người.
"Ông ấy đang xây dựng một bộ máy hô hấp cho mặt đất." Trình Túc nhận định, giọng anh run rẩy vì kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. "Hạt giống vàng này là 'Cha' – là yếu tố kích hoạt. Nếu 'Mẹ' là dòng máu và da thịt, thì 'Cha' chính là hơi thở và ý chí. Khi hai thứ này gặp nhau ở Thiên Khuyết, lời nguyền sẽ không còn bị giới hạn bởi hoa trà nữa. Nó sẽ trở thành một dạng tồn tại mới."
Họ dừng lại trước một cánh cửa bằng đồng khổng lồ, nơi có hai lính gác đứng sừng sững. Khác với những công nhân bên ngoài, hai kẻ này mặc trang phục kiến trúc sư cổ điển, nhưng khuôn mặt họ đã bị thay thế hoàn toàn bởi những khối vàng ròng được chạm khắc tinh xảo.
"Vào đi, Trình Túc. Ta đã đợi em mười năm rồi." Một giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa, trầm ấm và đầy uy quyền, đúng là giọng của Giáo sư Minh.
Cánh cửa mở ra, để lộ một văn phòng làm việc sang trọng nhưng quái dị giữa lòng núi đá. Tường phòng được làm bằng kính trong suốt, nhìn thẳng xuống một vực sâu nơi hàng triệu đóa hoa trà vàng đang nở rộ, tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc. Giáo sư Minh ngồi đó, vẫn bộ com-lê xám lịch lãm, mái tóc bạc trắng chải chuốt tỉ mỉ. Điều khác biệt duy nhất là trên bàn tay ông, những đường gân đã biến thành những sợi vàng ròng rực rỡ.
"Thầy..." Trình Túc bước tới, tay vẫn nắm chặt con dao bạc trong túi.
"Đừng tỏ ra thù địch như vậy, trò giỏi của ta." Giáo sư Minh mỉm cười, ánh mắt ông nhìn Trình Túc như nhìn một tác phẩm tâm huyết. "Ta đã chuẩn bị cho em một vị trí xứng đáng nhất trong 'Đền Thờ Vĩnh Cửu'. Lâm Viễn chỉ là một gã đồ tể thô lỗ, hắn không hiểu rằng nghệ thuật cần sự tỉnh táo, không phải sự điên rồ. Em đã làm rất tốt khi tiêu diệt hắn. Hắn không xứng đáng mang mầm tim."
Lâm Tuệ tiến lên một bước. "Ông là kẻ đã phản bội gia tộc Lâm? Ông là kẻ đã đánh cắp hạt giống của 'Cha'?"
Giáo sư Minh cười nhạt, nhìn Lâm Tuệ bằng vẻ khinh bỉ. "Đánh cắp? Không, cô bé. Gia tộc Lâm của cô chỉ là những kẻ canh mộ thấp kém. Họ tôn thờ 'Mẹ' như một vị thần, mà không biết rằng bà ấy chỉ là nô lệ của 'Cha'. Ta mới là kẻ đưa sự sống này lên một tầm cao mới – kiến trúc của sự vĩnh cửu, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi sự thối rữa của sinh học."
Ông ta đứng dậy, bước lại gần tấm kính, chỉ xuống vực sâu hoa vàng. "Em có mang nó đến không, Trình Túc? Hạt giống vàng cuối cùng. Đó là 'Phím Khóa' để ta khởi động bộ phổi của trái đất này."
Trình Túc lấy hạt giống ra, nhưng không đưa cho ông ta. "Thầy đã dạy em rằng kiến trúc phải phục vụ con người, phải tạo ra không gian để sống. Nhưng công trình này... nó đang nuốt chửng con người để tồn tại. Thầy không phải là kiến trúc sư, thầy là một kẻ hủy diệt."
Giáo sư Minh thở dài, vẻ thất vọng hiện rõ. "Em vẫn còn quá ngây thơ. Con người là vật liệu rẻ mạt nhất nhưng lại có khả năng chịu đựng cao nhất. Thôi được, nếu em không muốn tự nguyện đưa nó, ta sẽ để công trình này tự lấy nó từ em."
Ngay lập tức, mặt sàn dưới chân Trình Túc và Lâm Tuệ rung chuyển. Những sợi tơ vàng ròng bắt đầu mọc ra từ những khe gạch, quấn chặt lấy chân họ.