Trần Minh nhìn vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy liên hồi, nơi ứng dụng giao hàng vừa nổ một đơn trà sữa "full topping" từ quận Mê Cung sang quận Rối Rắm. Khoảng cách trên bản đồ vệ tinh hiển thị là 2km, thời gian dự kiến 10 phút. Minh nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ thương hại dành cho thuật toán của những kẻ ngồi trong phòng máy lạnh.
Ở cái Thành Phố Z này, Google Maps không phải là công cụ chỉ đường, nó là một tác phẩm tiểu thuyết viễn tưởng chưa được kiểm chứng.
Minh rồ ga chiếc xe máy cà tàng đã được gia cố bộ giảm xóc lấy từ xe tải hạng nhẹ. Anh không nhìn biển báo, vì biển báo ở đây giống như những lời gợi ý mang tính tham khảo hơn là quy định. Có những cái biển "Cấm đi ngược chiều" được đặt ở đầu một con phố mà lối duy nhất để thoát ra khỏi đó lại là... đi ngược chiều. Người dân Thành Phố Z di chuyển dựa vào một thứ thần giao cách cảm kỳ lạ, hoặc đơn giản hơn là dựa vào niềm tin rằng mình sẽ không đâm vào ai đó cũng đang đi theo niềm tin giống mình.
"Cẩn thận cái mỏ, Minh ơi! Anh Lấp vừa 'khai quật' khảo cổ ở khúc cua kia đấy!" – Tiếng bà Tám Cắt vọng ra từ quán trà đá nằm chênh vênh trên vỉa hè rộng đúng bằng chiếc ghế nhựa.
Minh không cần quay đầu, chỉ giơ tay ra hiệu đã nghe. Anh biết cái "khảo cổ" mà bà Tám nói. Đó không phải là di tích lịch sử, mà là một cái rãnh sâu hoắm vừa được đội thi công của anh Lấp đào lên lúc 8 giờ sáng để kiểm tra đường ống nước, dù tối qua đội điện lực vừa mới tráng nhựa phẳng lì. Ở Thành Phố Z, mặt đường có số phận giống như một cái khóa kéo, cứ kéo vào rồi lại kéo ra, không bao giờ có lấy một ngày yên ổn.
Anh lách chiếc xe qua một khe hở hẹp giữa hai ngôi nhà "siêu mỏng" – những công trình kiến trúc kỳ dị trông như những tờ giấy dán vào không trung, nơi cư dân phải đi nghiêng người để ra vào phòng khách. Đây là lối tắt "phi chính thức" mà chỉ những shipper bậc Kim Cương mới biết. Nếu đi đường lớn, Minh sẽ phải đối mặt với Ngã tư Bát Quái, nơi mà tám hướng đường đều dẫn về một cái bùng binh có mười hai lối vào nhưng lối ra duy nhất lại đang bị chặn bởi một đám cưới dựng rạp chiếm dụng ba phần tư lòng đường.
"Số nhà 123/45/67/89... xuyệt thêm phát nữa là đến nơi," Minh lẩm bẩm. Hệ thống đánh số nhà ở đây cũng là một mê trận toán học bậc cao. Có những ngôi nhà mang số lẻ nằm giữa hai nhà số chẵn, và đôi khi, sau số 99 không phải là số 101, mà là nhà ông Tư "Móm".
Đột nhiên, chiếc xe của Minh khựng lại trước một dòng nước đen ngòm phun trào lên từ lòng đất. Trời không mưa, nhưng phố vẫn ngập. Đó là hiện tượng "thủy triều ngược" của Thành Phố Z. Hệ thống thoát nước ở đây hoạt động theo nguyên lý sáng tạo: thay vì dẫn nước xuống, nó lại phun nước lên để "giải nhiệt" cho mặt đường.
Giữa dòng "thác lũ" bất đắc dĩ đó, một cô gái mặc đồng phục công sở, tay cầm máy tính bảng, mặt cắt không còn giọt máu đang đứng chôn chân trên một nắp cống cao hơn mặt đường 20cm. Đó là Linh "Maps", kỹ sư trẻ mới về nhận công tác tại Ban Quy hoạch Đô thị Thông minh.
"Này anh ơi! Cho tôi hỏi đường về trung tâm?" Linh gọi với theo Minh, giọng run rẩy. "Ứng dụng của tôi bảo phải đi thẳng, nhưng phía trước là một bức tường!"
Minh dừng xe, gạt chân chống, thong thả lấy chai nước khoáng ra nhấp một ngụm. Anh nhìn cô gái trẻ với vẻ mặt như nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh khác mới rơi xuống.
"Cô tin vào cái máy đó à?" Minh chỉ tay vào chiếc máy tính bảng đang hiển thị một đường kẻ đỏ lòm. "Ở đây, muốn đi đúng hướng thì đừng nhìn vào vệ tinh. Cô phải nhìn vào cái cột điện kia kìa."
Minh chỉ tay về phía một cái cột điện "trăm tay" đang gánh trên mình hàng nghìn sợi dây cáp rối bời như tổ quạ. "Cô thấy cái mớ dây đó không? Chỗ nào dây sà xuống thấp nhất là chỗ đó đường sắp bị đào. Chỗ nào dây thắt nút lại là chỗ đó có hẻm thông. Và quan trọng nhất, nếu cô thấy một bà già đang ngồi vá xe đạp mà không nhìn đường, tức là đoạn đường đó an toàn."
Linh nhìn Minh như nhìn một gã điên. "Tôi là kỹ sư quy hoạch! Mọi thứ phải dựa trên tọa độ và logic!"
Minh cười nhạt, nổ máy xe, khói xả ra một làn trắng xóa. "Logic của cô không sống nổi qua một mùa mưa ở đây đâu. Khoảng cách ngắn nhất ở Thành Phố Z không phải là đường thẳng, cũng chẳng phải tọa độ. Nó là niềm tin đấy. Tin là cái ngõ cụt kia sẽ dẫn ra đường lớn, và tin là tôi sẽ giao ly trà sữa này kịp trước khi đá tan thành nước lã."
Nói rồi, Minh vặn ga, chiếc xe máy của anh thực hiện một cú nhảy điệu nghệ qua cái rãnh của anh Lấp, biến mất vào trong làn khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi. Để lại Linh đứng đó, ngơ ngác giữa một đô thị mà mọi định luật vật lý đều bị bẻ cong bởi những bản vẽ dở dang trên bàn tiệc rượu của ông Xoay.
Minh vừa đi vừa liếc nhìn sổ tay. Ngày 17, đường số 5, nắp cống số 3 lại cao thêm 2 phân. Cần tính thêm phí khấu hao giảm xóc.
Hành trình của gã shipper bắt đầu như thế, giữa một thành phố hình mì tôm mà mỗi sợi mì đều dẫn đến một bất ngờ không báo trước.