MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐô Thị Hình Mì TômChương 10: KHI THÀNH PHỐ BIẾN THÀNH MỘT CÁI AO KHỔNG LỒ

Đô Thị Hình Mì Tôm

Chương 10: KHI THÀNH PHỐ BIẾN THÀNH MỘT CÁI AO KHỔNG LỒ

1,002 từ · ~6 phút đọc

Thành Phố Z không có khái niệm bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông rõ rệt. Ở đây chỉ có hai mùa: mùa "Bụi" và mùa "Ao".

Chiều nay, một cơn mưa bóng mây – loại mưa mà theo dự báo thời tiết là "không đáng kể" – đã trút xuống. Nhưng ở Thành Phố Z, "không đáng kể" của bầu trời là "thảm họa" của mặt đất. Chỉ sau mười lăm phút, hệ thống thoát nước ngược của ông Xoay bắt đầu phát huy công năng "nghệ thuật". Từ các nắp cống, nước không chảy xuống mà phun trào lên như những vòi phun nước ở quảng trường Rome, mang theo cả rác thải, lá khô và những "vật thể lạ" từ lòng đất lên thăm thú nhân gian.

Minh "Google" đứng trên vỉa hè cao nhất của đường Lê Lấp, bình thản rút từ trong thùng hàng ra hai chiếc túi nylon loại dày, thắt chặt vào đôi giày bảo hộ. Linh "Maps" đứng cạnh anh, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy chiếc xe sedan sang trọng phía trước đang từ từ biến thành một chiếc tàu ngầm bất đắc dĩ.

"Minh! Bản đồ báo đường này vẫn màu xanh!" Linh gào lên trong tiếng mưa tầm tã. "Tại sao nước lại dâng nhanh thế này? Chúng ta phải gọi cứu hộ!"

Minh nheo mắt nhìn dòng nước đục ngầu đang cuộn xoáy. "Kỹ sư à, bản đồ của cô báo màu xanh là đúng rồi, xanh này là xanh nước biển. Ở đây, thủy triều không phụ thuộc vào mặt trăng, nó phụ thuộc vào việc cái xe tưới cây của đô thị vừa đi qua hay một bà bán cá vừa đổ xô nước ra đường. Huống hồ đây lại là mưa."

Anh chỉ tay về phía ngã tư, nơi nước đã ngập quá đầu gối. "Cô thấy đám đông đang dắt bộ đằng kia không? Đó là luật lệ ngầm số 2 của thành phố: Khi thấy người ta dắt bộ, đừng hỏi tại sao, hãy xuống dắt theo. Phía trước không phải là đường nữa, phía trước là 'Sông'. Và cái hố ga mất nắp ở tọa độ X-24 đang đợi những kẻ thích thể hiện bằng cách rồ ga phóng qua."

Linh nhìn theo hướng tay Minh. Một thanh niên đi xe tay ga đắt tiền, có lẽ là tầng lớp "Mù đường" mới đến thành phố, đang cố gắng phóng nhanh để vượt qua đoạn ngập. "Tùm!" – Chiếc xe sụp xuống nửa thân, thanh niên bắn ra khỏi xe, may mắn bám được vào một cây cột điện "Trăm tay" đang xẹt tia lửa tím ngắt vì ẩm ướt.

"Cứu người!" Linh định lao xuống nhưng Minh giữ chặt tay cô lại.

"Đừng làm anh hùng khi cô chưa biết độ sâu của cái ổ gà di sản bên dưới," Minh lạnh lùng nói. Anh tháo sợi dây thừng độ chế gắn sau xe, quăng chính xác về phía thanh niên kia. Với sự hỗ trợ của vài "Thổ địa" gần đó, kẻ xấu số được kéo lên vỉa hè, run rẩy và trắng bệch.

Minh quay sang Linh, giọng mỉa mai thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự thâm trầm đến nhói lòng: "Cô thấy không? Hạ tầng của chúng ta giống như một người bệnh phổi. Mỗi khi mưa xuống, nó không thở được. Nước phun lên từ cống là tiếng ho sặc sụa của thành phố. Người ta cứ lo vẽ những con đường xoắn ốc trên cao, nhưng không ai thèm để ý xem những mạch máu dưới lòng đất này đã tắc nghẽn đến mức nào."

Linh im lặng. Cô nhìn thấy bà Tám Cắt đang thong thả lội nước, tay cầm một chiếc rổ nhựa để... vớt những con cá rô phi lạc lối ngay trên mặt lộ. Cô thấy anh Lấp đang đứng trên chiếc máy xúc, cố gắng dùng gàu múc để khơi thông một miệng cống bị chặn bởi một tấm biển quảng cáo "Đô thị thông minh" vừa bị gió thổi bay xuống. Một cảnh tượng bi hài đến cực độ.

"Chúng ta phải giao đơn này, Minh," Linh nói, giọng cô kiên định hơn. "Đó là thuốc trợ dung cho trạm y tế phường phía bên kia 'sông'."

Minh nhìn cô, một tia sáng nể phục thoáng qua đôi mắt mệt mỏi. "Được thôi, kỹ sư. Hôm nay tôi sẽ cho cô thấy kỹ năng 'Thủy chiến' của shipper Kim Cương. Chúng ta không đi đường chính, chúng ta sẽ đi theo 'sống lưng' của các nắp cống."

Minh nổ máy. Chiếc xe máy cũ kĩ vang lên những tiếng nổ giòn giã. Anh không lao vào giữa dòng, mà chọn đi sát mép vỉa hè, nơi anh biết có những gờ bê tông ngầm cao hơn mặt đường 10cm – một bí mật mà chỉ những kẻ thuộc lòng từng milimet hạ tầng mới biết. Chiếc xe lướt đi trên mặt nước như một vị thần, rẽ sóng mà không hề chết máy.

Linh ngồi phía sau, cảm nhận được sự rung chấn của từng khối gạch dưới bánh xe. Cô nhận ra rằng, trong khi app của cô đang báo lỗi "Mất kết nối", thì Minh đang kết nối với thành phố bằng một loại tần số đặc biệt: tần số của sự chịu đựng và thấu hiểu.

Ghi chép của Minh sau trận lũ: "Ngày 23, Thành Phố Z biến thành Venice phiên bản lỗi. Một chiếc xe tay ga đã hy sinh vì tội dám tin vào bản đồ số. Kỹ sư Linh đã ướt sũng nhưng không còn than vãn. Ghi chú: Cần nhắc anh Lấp lần sau đào đường nhớ cắm cờ, suýt nữa tôi đã đưa nàng thơ của mình đi lặn biển ngắm nắp cống."

Thành phố khi mưa tan lại hiện ra với vẻ nhếch nhác vốn có, nhưng dưới lớp bùn non ấy, những con người như Minh và Linh vừa cùng nhau bước qua một ranh giới của sự hoài nghi.