MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐô Thị Hình Mì TômChương 9: ĐƠN HÀNG ĐẾN "VÙNG ĐẤT CHẾT"

Đô Thị Hình Mì Tôm

Chương 9: ĐƠN HÀNG ĐẾN "VÙNG ĐẤT CHẾT"

991 từ · ~5 phút đọc

Nếu Thành phố Z là một bàn cờ hỗn loạn, thì khu đô thị mới "Song Song" chính là nơi quân cờ bị vứt bỏ. Người dân gọi đây là "Vùng Đất Chết". Theo bản vẽ nghệ thuật của ông Xoay, đây lẽ ra là trái tim của sự hiện đại với hai tòa tháp A và B đối diện nhau, tượng trưng cho sự gắn kết. Nhưng thực tế, giữa tháp A và tháp B là một đại lộ bị bỏ hoang vì tranh chấp, biến thành một cái đầm lầy chứa đầy cỏ lác và những chú vịt lạc đàn.

"Minh, tôi không hiểu," Linh "Maps" nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang nhảy loạn xạ. "Tòa tháp B chỉ cách chúng ta đúng 20 mét đường chim bay. Tại sao app lại báo phải đi vòng qua ba quận khác với quãng đường... 15 km?"

Minh "Google" dừng xe trước một hàng rào tôn rỉ sét cao ngất ngưởng. Anh thong thả nhấp một ngụm nước trà xanh đã nguội ngắt từ chai nhựa treo bên hông xe. "Chim bay được vì nó có cánh, kỹ sư ạ. Còn cô có ô tô hay xe máy, cô phải tuân theo 'hình học phi Euclid' của ông Xoay. Cái dải đất 20 mét giữa hai tòa nhà kia hiện đang thuộc quyền quản lý của Ban Dự án X, nhưng cái vỉa hè cô đang đứng lại thuộc Quận Y, còn lòng đường phía trước là của Cục Z. Ba bên không nhìn mặt nhau, nên họ xây tường ngăn cách. Muốn sang tòa B, cô phải đi hết vòng xoáy vô tận, băng qua Cầu Vọng Nguyệt dở dang, rồi cầu may là hôm nay anh Lấp không đào đường ở cửa ngõ phía Tây."

"Thật là phi lý!" Linh phẫn nộ. "Dữ liệu bản đồ của tôi hoàn toàn bất lực ở đây. Nó cứ đòi dẫn tôi lao thẳng qua hàng rào tôn này."

"Đừng tin vào dữ liệu, hãy tin vào mùi bùn," Minh hất hàm về phía một lối mòn nhỏ xíu, vừa khít một bánh xe máy, lẩn khuất sau đống xà bần. "Đơn hàng này là một thùng sữa cho một em bé ở tháp B. Nếu tôi đi 15 km, sữa sẽ thành sữa chua trước khi đến nơi. Chúng ta sẽ đi xuyên qua 'tuyến đường không tồn tại'."

Minh nổ máy, chiếc xe độ giảm xóc siêu cấp rên rỉ nhưng đầy bản lĩnh lao vào đống đổ nát. Linh phải bám chặt lấy vai anh khi chiếc xe nghiêng ngả qua những hố móng sâu hoắm mà ông Xoay gọi là "hồ điều hòa sinh thái".

"Nhìn kìa," Minh chỉ vào những dãy nhà biệt thự xây thô, rêu mốc phủ đầy, trông như những hàm răng sún của một gã khổng lồ. "Đây là kết quả của việc vẽ bản đồ sau khi uống rượu vang. Ông Xoay vẽ đường đi vào nhưng quên vẽ lối thoát hiểm. Cư dân mua nhà xong mới nhận ra muốn đi chợ phải mất một vòng trái đất. Thế là họ bỏ đi hết, chỉ còn những linh hồn mù đường thỉnh thoảng lạc vào đây."

Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dưới cái nắng gắt của Thành phố Z, "Vùng Đất Chết" hiện lên như một lời cảnh báo câm lặng về sự phù phiếm của những bản quy hoạch trên giấy. Cô nhìn thấy những nắp cống "nở hoa" cao ngất, những cột điện "Trăm tay" đang gục đầu vì không có ai chăm sóc.

"Tại sao anh lại biết con đường này?" Linh hỏi, giọng cô lạc đi giữa tiếng động cơ.

"Vì gạch đá ở đây rất cô đơn," Minh nói, giọng anh bỗng trở nên dịu lại, một nét thâm trầm hiếm hoi xuất hiện. "Khi người ta bỏ rơi một con đường, nó sẽ tự tạo ra những kẽ hở để mời gọi những kẻ như tôi. Cô nhìn cái ổ gà số 4 kia không? Nó không phải là một cái hố, nó là ký hiệu chỉ đường của những người đi trước để lại. Đi tránh nó về bên trái 3 tấc, cô sẽ thấy một tấm ván gỗ bắc ngang qua kênh rạch. Đó là cây cầu duy nhất kết nối tòa A và B mà không cần giấy phép của ai cả."

Họ băng qua cây cầu gỗ ọp ẹp, len lỏi qua một bãi rác công nghiệp, và kỳ diệu thay, tòa tháp B hiện ra ngay trước mắt. Tổng thời gian: 7 phút.

Khi Minh giao thùng sữa cho người mẹ trẻ đang đứng đợi với ánh mắt vô vọng ở sảnh tòa nhà, cô ấy đã khóc vì cảm động. "Tôi đã gọi 5 shipper khác, họ đều hủy đơn vì thấy quãng đường 15 km quá xa..."

Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi vào sổ: "Ngày 22, Vùng Đất Chết. Đơn hàng hoàn thành. Phí ship: 15.000đ + 2 giọt nước mắt của khách hàng. Ghi chú: Kỹ sư Linh đã ngừng nhìn vào điện thoại, cô ấy bắt đầu nhìn vào những tấm ván gỗ."

Trên đường quay ra, Linh chợt hỏi: "Minh, anh có bao giờ nghĩ mình sẽ làm gì nếu thành phố này được quy hoạch hoàn hảo không?"

Minh khựng lại một chút, đôi mắt nheo lại nhìn về phía chân trời nơi Cầu Vọng Nguyệt đang đứng trơ trọi giữa không trung. "Lúc đó tôi sẽ thất nghiệp. Nhưng có lẽ... đó là ngày tôi có thể thực sự ngắm trăng từ trên cây cầu đó mà không phải lo nghĩ về việc làm sao để xuống đất."

Thành phố Z vẫn thế, những tòa nhà "Song Song" vẫn đứng nhìn nhau qua một bức tường tôn, nhưng trong lòng Linh, một bản đồ mới đang dần hình thành – một bản đồ không được vẽ bằng pixel, mà bằng những lối tắt của lòng người.