MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc LongChương 1: ĐIỆP VỤ TRONG BÓNG ĐÊM

Đóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc Long

Chương 1: ĐIỆP VỤ TRONG BÓNG ĐÊM

1,352 từ · ~7 phút đọc

Macau về đêm rực rỡ dưới ánh đèn neon, nhưng đằng sau sự xa hoa đó là những mảng tối đặc quánh mùi tiền và tội ác. Hộp đêm "Hắc Long" – thánh địa của Nam Cung Gia – hôm nay náo nhiệt hơn thường lệ bởi một bữa tiệc thượng lưu dành cho giới tài phiệt. Những chiếc siêu xe nối đuôi nhau đổ về cảng, tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng sóng biển rì rào vỗ vào mạn tàu.

Mộc Hy bước xuống từ chiếc taxi, đôi giày cao gót màu bạc nện xuống thảm đỏ đầy kiêu kỳ. Cô khoác trên mình chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu vang, ôm sát từng đường cong gợi cảm của cơ thể. Tà váy xẻ cao tới đùi, mỗi bước đi đều khiến người ta phải nín thở. Mái tóc đen dài được uốn sóng lả lướt che đi một phần bờ vai trần trắng muốt, nhưng thực chất là để giấu đi chiếc tai nghe siêu nhỏ gắn sâu trong ống tai.

Dưới lớp trang điểm lộng lẫy, đôi mắt Mộc Hy sắc lạnh như một con báo săn mồi. Cô không còn là đại úy cảnh sát chìm Mộc Hy với bộ quân phục nghiêm nghị, mà là "Lulu" – người tình nóng bỏng được Nam Cung Diễn sủng ái nhất trong ba năm qua. Ba năm thanh xuân cô chôn vùi trong chốn trụy lạc này, chịu đựng sự chiếm hữu của kẻ thù chỉ để đợi ngày đưa hắn ra ánh sáng.

"Chào Lulu tiểu thư, Nam Cung tiên sinh đang đợi cô ở sảnh VIP." Tên bảo vệ cung kính cúi đầu.

Mộc Hy khẽ nhếch môi, nụ cười mê hoặc che giấu một kế hoạch đã được tính toán đến từng giây. Cô bước vào bên trong, mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với khói thuốc bạc hà khiến cô hơi nhíu mày. Cô thấy Nam Cung Diễn đang ngồi ở vị trí trung tâm, tay cầm ly rượu vang, phong thái lãng tử nhưng đầy uy quyền. Hắn khẽ gật đầu với cô, ánh mắt xám tro hiện lên một sự chiếm hữu rõ rệt.

Cô lả lướt tiến lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên má hắn, thầm thì: "Em vào dặm lại phấn một chút, sẽ ra ngay với anh."

Nam Cung Diễn cười nhẹ, bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào hông cô: "Đừng để tôi đợi lâu."

Ngay khi khuất khỏi tầm mắt của hắn, gương mặt Mộc Hy lập tức trở nên lạnh lùng. Thay vì đi vào nhà vệ sinh, cô rẽ vào một hành lang tối, nơi có lối dẫn lên phòng làm việc riêng biệt của hắn trên tầng 5. Cô tháo đôi giày cao gót cầm trên tay, bước đi bằng đôi chân trần trên sàn thảm để không phát ra tiếng động. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, sự giằng xé giữa lòng trung thành với quân đội và nỗi sợ hãi bị phát hiện khiến đôi tay cô hơi run rẩy.

Đứng trước cánh cửa gỗ mun được bảo vệ bằng khóa vân tay và mã số phức hợp, Mộc Hy lấy ra từ trong khe ngực một thiết bị quét laser siêu nhỏ. Đây là công nghệ mới nhất của cảnh sát chìm. Cô áp thiết bị vào bảng điều khiển, những dãy số chạy liên tục trên màn hình nhỏ.

Tít... tít... tít...

Cánh cửa mở ra êm ái. Mộc Hy nhanh chóng lách người vào trong, hơi thở cô dồn dập nhưng đôi tay vẫn cực kỳ ổn định. Cô tiến thẳng đến chiếc máy tính chứa toàn bộ dữ liệu vận tải của Nam Cung Gia. Cô rút một chiếc kẹp tóc bằng bạc, bên trong là một cổng USB được ngụy trang tinh vi, cắm vào ổ đĩa.

Mọi ký ức về người cha mất tích mười năm trước hiện về như một thước phim quay chậm. Cô hận Nam Cung Gia, hận đến thấu xương tủy.

"Truy cập dữ liệu... 20%... 50%..."

Mồ hôi lấm tấm trên trán Mộc Hy. Cô biết chỉ cần một sai sót nhỏ, mạng sống của cô sẽ kết thúc tại đây. Bên ngoài, tiếng nhạc xập xình vẫn vang lên, nhưng trong căn phòng này, chỉ có tiếng nhịp tim của cô đập loạn xạ.

"90%... 100%... Hoàn tất."

Mộc Hy nhanh chóng rút USB, xóa sạch dấu vết truy cập và khôi phục hệ thống bảo vệ. Cô thở phào một cái, nhưng chưa kịp rời đi thì tiếng động cơ xe Rolls-Royce quen thuộc từ dưới sân hắt lên cửa sổ. Nam Cung Diễn đã rời tiệc sớm hơn dự kiến.

"Chết tiệt!" Mộc Hy nghiến răng. Cô không thể đi lối cửa chính.

Cô mở tung cửa sổ ban công, gió biển thổi lồng lộng quật vào mặt. Cô bám vào đường dây cáp bảo vệ, tụt nhanh xuống phía dưới. Làn váy lụa đỏ rách toạc một đường dài, đôi chân trắng ngần trầy xước vì va chạm với tường đá, nhưng cô không quan tâm. Cô lao mình vào bóng đêm mù mịt của khu cảng Victoria ngay sát bên cạnh hộp đêm.

Dưới màn mưa trắng xóa bắt đầu nặng hạt, Mộc Hy chạy điên cuồng qua những dãy container rỉ sét. Hơi thở cô khò khè, vết thương cũ trên vai bắt đầu nhức nhối. Cô phải đến được container số 4 – nơi đội tiếp ứng đang đợi.

Khoảnh khắc cô nhìn thấy ánh đèn cứu hộ xa xa, tim cô đập mạnh vì hy vọng. Tự do đang ở rất gần. Nhưng ngay lúc cô định lao ra khỏi dãy hành lang sắt hẹp giữa hai khối container, một luồng ánh sáng pha cực mạnh hắt thẳng vào bóng lưng cô, cắt ngang màn mưa như một lời cảnh báo từ địa ngục.

"Em định mang thứ đó đi đâu, Mộc Hy?"

Giọng nói trầm thấp, đầy nam tính nhưng lạnh thấu xương vang lên. Mộc Hy khựng lại, đôi vai run rẩy. Cô chậm rãi quay đầu lại. Dưới ánh đèn pha chói mắt, chiếc xe Rolls-Royce chặn đứng lối thoát duy nhất của cô. Nam Cung Diễn bước xuống xe, tay cầm một chiếc ô đen, dáng vẻ vẫn ung dung như một vị vua đang nhìn kẻ phản nghịch.

"Ba năm qua, em diễn kịch rất giỏi. Ngay cả tôi cũng suýt tin rằng em yêu tôi." Hắn nhếch môi, ánh mắt xám tro lúc này không còn sự lãng tử, mà là một vùng trời bão tố.

Mộc Hy nghiến răng, cô rút khẩu súng ngắn giấu dưới đùi ra, chĩa thẳng vào lồng ngực hắn. Nội tâm cô giằng xé dữ dội. Hình ảnh hắn dịu dàng hôn cô mỗi sáng và hình ảnh người cha bị hại hiện lên đan xen, khiến lòng cô đau như cắt.

"Nam Cung Diễn, tôi là cảnh sát! Anh bị bắt!" Cô hét lên, giọng lạc đi giữa tiếng sấm.

Nam Cung Diễn không hề sợ hãi, hắn tiến lại gần, mặc cho họng súng tì sát vào tim. Hắn tước lấy khẩu súng từ tay cô nhanh như chớp, rồi ép cô vào vách container lạnh lẽo.

"Cảnh sát sao? Để tôi cho em nghe thứ này." Hắn bật điện thoại, tiếng cục trưởng Vương – người cấp trên cô hằng kính trọng – vang lên: "Cứ giải quyết con bé đó đi, Nam Cung. Nó biết quá nhiều rồi."

Mộc Hy bàng hoàng, chiếc USB trên tay cô rơi xuống vũng nước mưa. Niềm tin, chính nghĩa, và cả tình yêu thầm kín cô dành cho ác ma này bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh. Cô bị phản bội bởi chính tổ chức mà mình hy sinh cả thanh xuân để bảo vệ. Cô quỵ xuống, nước mắt hòa cùng nước mưa lạnh lẽo.

Nam Cung Diễn bế thốc cô lên, ném vào hàng ghế sau đầy mùi da thuộc sang trọng. Hắn nhìn cô gái đang chết lặng vì phản bội, lạnh lùng ra lệnh cho tài xế: "Ra khơi. Đêm nay tôi phải dạy cho phu nhân của mình biết thế nào là sự phục tùng."