Chiếc du thuyền "Hắc Long" lao vút đi trong cơn bão, tách biệt hẳn với sự phồn hoa của Macau. Những đợt sóng dữ dội vỗ mạnh vào mạn tàu như muốn nuốt chửng linh hồn nhỏ bé đang bị giam cầm bên trong. Trong căn phòng ngủ lộng lẫy, Mộc Hy bị khóa chặt tay vào đầu giường bằng chiếc còng số 8 mạ vàng. Đây vốn là thứ cô dùng để bắt kẻ thù, nay lại là xiềng xích giam giữ cuộc đời cô.
Nam Cung Diễn bước vào sau khi đã tắm xong, chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ thể săn chắc với những hình xăm cổ xưa dọc bả vai. Hắn không còn vẻ lãng tử như lúc ở hộp đêm, thay vào đó là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của một kẻ thống trị bị phản bội.
"Anh muốn gì? Giết tôi đi!" Mộc Hy thét lên trong tuyệt vọng, cơ thể cô run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự nhục nhã tột cùng. Cô thà chết trong danh dự còn hơn sống trong sự kiểm soát của hắn.
"Giết em? Thế thì dễ dàng cho em quá." Nam Cung Diễn thong thả rót một ly rượu mạnh, nhấp một ngụm rồi tiến lại gần giường. "Tôi muốn em phải sống, để trả nợ cho ba năm lừa dối tôi. Và để chứng kiến xem những kẻ 'chính nghĩa' kia sẽ làm gì với em trai em."
Hắn ném một xấp ảnh lên người cô. Đó là hình ảnh em trai cô – Mộc Dương – đang bị canh giữ bởi những kẻ lạ mặt. Mộc Hy chết lặng, trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Cô biết, mình đã không còn đường lui. Em trai là điểm yếu duy nhất, và hắn đã nắm thóp cô.
Nam Cung Diễn thô bạo xé rách phần váy lụa còn sót lại trên người cô. Nụ hôn của hắn giáng xuống như một cuộc xâm lăng, nồng nặc vị rượu và sự điên cuồng. Hắn không còn sự lãng tử thường ngày, mỗi cú chạm đều mang theo sự trừng phạt nặng nề. Hắn muốn dùng nhục dục để tẩy sạch mọi ý nghĩ phản kháng, mỗi dấu hôn đều như một dấu ấn chủ quyền đau đớn.
Sự xâm nhập diễn ra mạnh mẽ, tàn nhẫn. Mộc Hy nấc nghẹn, tiếng rên rỉ chứa đầy sự sỉ nhục và đau đớn. Cô hận hắn, hận sự tàn nhẫn của hắn, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân khi bắt đầu run rẩy một cách nhục nhã trước những cú thúc dồn dập của hắn. Nam Cung Diễn chiếm hữu cô suốt đêm dài, ép cô phải ghi nhớ từng hơi thở của hắn trong linh hồn mình. Sự thăng hoa trong dục vọng khiến cô kinh tởm chính bản thân mình, khi trái tim vẫn đau nhói mà cơ thể lại bị hắn dẫn dắt vào vùng trời mê loạn.
"Nói đi! Em là của ai? Trả lời tôi!" Hắn gầm nhẹ, nhịp đẩy ngày càng mãnh liệt hơn.
"Tôi... hận anh... Nam Cung Diễn..." Cô nức nở, đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm trong nỗi đau khổ tột cùng, nước mắt thấm đẫm gối lụa.
Trong bóng đêm của đại dương, qua khung cửa kính thấm đẫm nước mưa, cô thấy bóng dáng chiếc du thuyền sang trọng của Lôi Ngự Thiên và Diệp Ninh Hinh đi lướt qua phía xa. Ánh đèn trên tàu đó lung linh, yên bình như một thế giới khác – nơi ác ma đã tìm thấy thiên sứ, còn cô lại đang bị ác ma dìm sâu vào bùn lầy. Hình ảnh Bắc Thần Diệc và Mộ Dung Trạm thấp thoáng trong những ký ức về giới tài phiệt càng khiến cô cảm thấy sự cô độc của mình.
Khi mọi thứ lắng xuống, Nam Cung Diễn ôm chặt lấy cô từ phía sau, thì thầm vào tai cô bằng chất giọng khàn đặc: "Chào mừng em đến với địa ngục của tôi, Mộc Hy. Từ hôm nay, cảnh sát Mộc Hy đã chết, chỉ còn lại người đàn bà của Nam Cung Diễn."
Hắn đứng dậy bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên khô khốc. Mộc Hy nằm đó, đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo ngập mùi tàn dư của trận hoan lạc đẫm nước mắt. Cô nhìn vào chiếc còng tay lấp lánh dưới ánh trăng mờ, biết rằng cuộc đời mình đã chính thức trở thành một ván bài mà ở đó, cô chỉ là một quân cờ bị nguyền rủa trong tay kẻ mang gương mặt lãng tử này.