Khách sạn Grand Lisboa đêm nay bị phong tỏa hoàn toàn để phục vụ cho buổi tiệc của các đại gia tộc. Không gian ngập tràn mùi hương của hoa ly trắng và rượu vang đắt tiền. Mộc Hy xuất hiện trong bộ váy lụa đen huyền bí, tà váy xẻ cao khoe trọn đôi chân thẳng tắp, bờ vai trần dưới ánh đèn chùm lấp lánh như sương mai.
Nam Cung Diễn khoác tay cô bước vào sảnh. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Đám đông bắt đầu xì xào về "người đàn bà mới" của Nam Cung tiên sinh.
Phía góc phòng, Mộc Hy nhìn thấy Cục trưởng Vương đang nâng ly cười nói với một vài quan chức cấp cao. Hắn trông vẫn đạo mạo trong bộ quân phục lễ tiết, nhưng trong mắt Mộc Hy, hắn chỉ là một con quỷ mang mặt nạ người. Cô siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay để kiềm chế sự căm phẫn.
"Bình tĩnh đi, em mà làm hỏng chuyện thì cha em sẽ gặp nguy đấy." Nam Cung Diễn thì thầm vào tai cô, bàn tay hắn ôm lấy thắt lưng cô như một lời trấn an.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trẻ trung, quyến rũ trong bộ váy đỏ rực rỡ tiến lại gần. Cô ta là Lâm Tuệ – con gái của một trùm sòng bạc cũ, người được cho là "thanh mai trúc mã" của Nam Cung Diễn.
"Diễn, anh về mà không báo cho em một tiếng." Lâm Tuệ nũng nịu, phớt lờ sự hiện diện của Mộc Hy.
Nam Cung Diễn chỉ gật đầu xã giao: "Tôi bận việc."
Lâm Tuệ quay sang nhìn Mộc Hy, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: "Đây là cô gái mà báo chí hay nhắc đến sao? Nghe nói trước đây là cảnh sát? Diễn à, anh thật biết cách 'thuần phục' động vật hoang dã nhỉ."
Mộc Hy không hề bối rối, cô nhìn thẳng vào Lâm Tuệ, mỉm cười nhạt: "Cô Lâm nói đúng, cảnh sát chúng tôi chuyên trị những loài động vật có hại cho xã hội. Hy vọng cô không nằm trong số đó."
Sự sắc sảo của Mộc Hy khiến Lâm Tuệ cứng họng. Nam Cung Diễn không giấu nổi vẻ thích thú trong mắt. Hắn kéo cô đi về phía khu vực riêng tư của gia tộc Nam Cung.
Khi buổi tiệc bắt đầu vào giai đoạn cao trào, Nam Cung Diễn rời đi để họp bàn kín với Lôi Ngự Thiên và Mộ Dung Trạm. Mộc Hy tận dụng cơ hội, lẻn ra khu vực hành lang vắng người. Cô cần phải gắn thiết bị nghe lén vào phòng họp của Cục trưởng Vương.
Bằng những kỹ năng nghiệp vụ điêu luyện, Mộc Hy vượt qua các chốt bảo vệ. Tuy nhiên, khi cô đang áp sát cửa phòng, một bàn tay thô bạo túm lấy vai cô kéo vào căn phòng trống bên cạnh. Cô định tung đòn tấn công thì nhận ra đó là Nam Cung Diễn.
Hắn khóa cửa lại, ép cô vào tường. Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ pha lẫn dục vọng. "Tôi đã bảo em không được tự ý hành động mà!"
"Tôi phải làm việc của mình!" Mộc Hy cãi lại. "Tôi không thể ngồi yên nhìn hắn nhởn nhơ!"
"Em có biết suýt chút nữa em đã bước vào ổ phục kích của chúng không?" Nam Cung Diễn gầm nhẹ. Hắn không thể kìm lòng được trước vẻ bướng bỉnh nhưng đầy quyến rũ của cô. Sự lo lắng tột độ biến thành một cơn khao khát chiếm hữu mãnh liệt.
Hắn thô bạo hôn cô, một nụ hôn mang theo vị đắng chát của rượu và sự trừng phạt. Mộc Hy vùng vẫy, nhưng không gian hẹp và sức mạnh của hắn khiến cô dần kiệt sức. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở hòa quyện vào nhau.
Nam Cung Diễn xé toạc lớp ren mỏng manh của bộ váy. Hắn đẩy cô xuống chiếc bàn làm việc gỗ mun. Ánh đèn đường từ cửa sổ hắt vào, in bóng hai cơ thể đang quấn lấy nhau.
Sự xâm nhập diễn ra mạnh mẽ, như một cách để hắn khẳng định quyền lực và cũng là để giải tỏa nỗi sợ hãi mất đi cô trong lòng. Mộc Hy nấc nghẹn, cô hận sự yếu lòng của mình, hận cái cách cơ thể cô lại phản ứng nồng nhiệt trước sự chiếm hữu của hắn. Tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị hắn nuốt chửng trong nụ hôn sâu.
Trong giây phút cao trào, Mộc Hy ôm chặt lấy vai Nam Cung Diễn, móng tay cào sâu vào lưng hắn. Cô cảm thấy mình như một con thuyền bị bão tố cuốn trôi, không còn biết đâu là bờ bến. Khoái cảm tội lỗi này như một loại độc dược, khiến cô vừa khao khát vừa kinh tởm chính mình.
"Mộc Hy... nói em là của tôi đi..." Hắn thầm thì khàn đặc, nhịp đẩy ngày càng dồn dập.
"Tôi... tôi là của chính mình..." Cô thều thào, nước mắt trào ra. Cô không thể đánh mất bản ngã, không thể trở thành quân cờ hoàn toàn trong tay hắn.
Khi trận hoan lạc kết thúc, Nam Cung Diễn chỉnh lại quần áo cho cô, ánh mắt có chút hối lỗi nhưng nhanh chóng biến mất. "Đi thôi, tiệc sắp tàn rồi. Đừng để ai thấy em trong bộ dạng này."
Hắn dẫn cô trở lại sảnh tiệc như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng Mộc Hy biết, mọi chuyện đã khác. Trong túi váy của cô hiện tại là một chiếc thẻ nhớ mà cô đã kịp trộm được từ ngăn bàn trong lúc họ ân ái – thứ mà cô tin rằng Nam Cung Diễn đang che giấu cô.
Cô nhìn bóng lưng hắn đi phía trước, lòng tràn đầy chua xót. Cuộc chiến này không chỉ là giữa cảnh sát và tội phạm, mà còn là cuộc chiến để giữ lại linh hồn mình trước sức hút của một ác ma.